Ảnh, đồ họa

Top 9 Bài văn nghị luận về quan niệm “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” (lớp 12) hay nhất

Dường như trong cuộc sống quá nhiều xô bồ, áp lực và đua chen, người ta thường hay bị cuốn vào vòng xoáy của sự chạy đua, tăng tốc để rồi quên đi mất giá trị sống đích thực của mình. Đặc biệt các bạn trẻ – những người lần đầu chạm chân vào ngưỡng cửa của sự trưởng thành, cuộc sống mới thường hấp dẫn và thôi thúc các bạn thử sức, khám phá mình ở nhiều phương diện. Cũng bởi thế, không có gì là lạ khi các bạn chọn cho mình lối sống nhanh, sống vội vàng, gấp gáp. Tuy nhiên, chúng ta hãy sắp xếp cuộc sống để có thời gian “Sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn”. Suy nghĩ về quan niệm này và trình bày trong bài văn nghị luận như thế nào, mời các bạn tham khảo một số bài văn hay nhất mà KTHN tổng hợp trong bài viết dưới đây.


Nghị luận “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” số 1

Nhịp sống hiện đại quá hối hả vội vã, ai cũng chăm chăm đi con đường của mình, chỉ biết lao động một cách cật lực từ sáng đến tối, mải mê đếm xem mình đã kiếm được bao nhiêu tiền, mải mê chạy theo một thứ hạnh phúc viển vông nào đó không có thực. Để rồi vì quá hối hả, vội xã, vì dòng đời quá xô bồ đôi lúc đã đã đánh rơi mất hạnh phúc của mình đâu đó trên đường đời mà không thể quay lại kiếm. Ta cũng lỡ làng bỏ qua rất nhiều những khoảnh khắc tuyệt vời, những thời điểm mà ở đó nở ra những đóa hoa mang tên là hạnh phúc. Để rồi đến khi đã mỏi mệt, thì bản thân cũng đã già, tuổi xuân đã qua đi vì ta sống vội vàng quá, đi nhanh quá, không còn cơ hội quay lại dù chỉ một lần. Điều ấy khiến mỗi chúng ta phải tự nhìn nhận về lẽ sống của mình trong hiện tại, chúng ta cần sống chậm lại, nghĩ khác đi và chọn cách yêu thương nhiều hơn.

Mỗi một lần nghĩ về việc sống chậm lại, tôi thường có một trăn trở, sống như thế nào là chậm, và như thế nào là nhanh. Khi mà trong cuộc sống hiện đại với sự bùng nổ thông tin và truyền, của công nghệ số, khi người ta chưa kịp định nghĩa mạng 4G, thì tập đoàn truyền thông đã nhanh chóng cho ra mạng 5G, thiết bị 5G, thậm chí còn dọa … cắt cả 2G,… Mấy cái đó đối với những khối óc nhảy số nhanh thì cho là sự phát triển tất yếu, nhưng với đa số những người khác nó lại trở thành một sự kiện kinh khủng, và họ ngay lập tức trở thành người “tối cổ” khi để lỡ mất thông tin hot hít gì đó trên mạng. Thế là người ta bị buộc phải “sống nhanh”, chưa cần nói đến việc tiếp cận tri thức để sánh vai cùng các cường quốc năm châu, mà trước hết là để “sánh vai” cùng đám bạn chí cốt trên bàn trà đá cái đã. “Sống nhanh” giờ đây đã trở thành một từ khóa phổ biến và ăn sâu vào tiềm thức của con người đặc biệt là giới trẻ, họ luôn sống trong một cuộc sống với cái mô tơ tên lửa sau lưng.

Người ta nghe nhạc không phải để thưởng thức mà để theo trend, bắt kịp xu hướng, người ta uống cà phê thì nốc ừng ực như nước ngọt, thế nên có uống cả triệu lần vẫn chỉ thấy cà phê đắng, người ta đọc sách thì lật như lật tạp chí thời trang không phải để ngẫm nghĩ mà là để tỏ vẻ ta đây cũng tri thức đấy,… và muôn kiểu nhanh nhảu khác. Không chỉ sống nhanh trong sinh hoạt, mà trong cuộc sống trong công việc, người ta cũng không quên chuyện “sống nhanh”, thời hạn thử việc có tới 3 tháng nhưng mới làm có 3 ngày nhiều người đã than chán, không phù hợp với môi trường rồi lập tức rải CV đến những công ty khác với hy vọng tìm được một công việc phù hợp với “lý tưởng” của mình. Việc nhảy việc quá nhanh dần dà khiến con người mất định hướng, cũng chẳng biết được bản thân mình thực sự hợp với cái gì, bởi rõ ràng bản thân họ “sống nhanh” quá, thế nên đâu đã kịp trải nghiệm những lần thử việc đó một cách thật sự. Ngày nay xã hội phát triển, cuộc sống yêu cầu ngày càng khắt khe với con người, khiến họ phải dành nhiều thời gian hơn để xây dựng sự nghiệp, làm việc để bắt kịp nhịp sống, bắt kịp bạn bè, đồng nghiệp.

Sự mệt mỏi ở nơi làm việc khiến con người gần như cạn kiệt sức lực, họ không còn ham hố gì những lần tụ tập với đám bạn thân, không còn thiết tha đến chuyện thăm hỏi gia đình, thậm chí cũng chẳng muốn yêu đương, kết hôn, sinh con, họ chỉ có việc ăn và làm. Như vậy có còn gọi là một cuộc sống đúng nghĩa nữa không? Hay là chúng ta chỉ đang cố chứng minh bản thân đang tồn tại? Khi mà cuộc đời chỉ xoay quanh lao động, và không còn những xúc cảm, những thú vui khác, luôn sống trong căng thẳng nhìn đâu cũng thấy deadline, thấy lời phàn nàn của sếp, thấy bản thân ngủ gục trong lúc làm báo cáo,… Đó là một cuộc sống mệt mỏi đến nhường nào! Tóm lại, sống nhanh không sai nhưng nó khiến chúng ta bỏ lỡ rất nhiều điều, y như việc thầy trò Đường Tăng được mời ăn nhân sâm, Trư Bát Giới vì tham ăn nên nuốt chửng cả quả, cuối cùng lại tiếc rẻ vì bản thân vẫn chưa biết mùi vị nhân sâm là như thế nào.

Đó là một ví dụ kinh điển và một bài học triết lý mà chúng ta cần phải suy ngẫm. Phải chăng chúng ta nên sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn. Vậy làm thế nào để được “sống chậm”? Tôi không khuyên các bạn phải từ bỏ công việc, từ bỏ mạng xã hội để về một miền sơn cước nào đó trồng rau nuôi gà đâu nhé! Chúng ta đang sống trong thời hiện đại, trong một dòng chảy nhanh của công nghiệp hóa và hiện đại hóa, người ta đã chuyển từ việc đi bộ sang đi xe hai bánh cho nhanh hơn, và bây giờ là xu hướng chuyển sang đi ô tô, dĩ nhiên bản thân chúng ta cũng không thể mãi hoài niệm về một thời chân đất trên đường làng được nữa. Mà chúng ta hãy “sống chậm” kiểu hiện đại, bằng cách thay đổi cách nghĩ và dành nhiều tình yêu thương hơn. Chúng ta vẫn sẽ bước nhanh trên con đường học tập, lao động để nhanh chóng đạt được ước mơ và thành tựu cho riêng mình, thế nhưng chúng ta hãy bớt một chút thời gian để dừng lại và tận hưởng cuộc sống, để thấy nó cũng đầy đủ hương, sắc, thanh, vị.

Sau những giờ làm việc căng thẳng, mệt mỏi bạn hãy dành thời gian nghe một bản nhạc, hãy tránh xa smartphone, laptop dù chỉ một lúc, hãy để nghe nhạc chỉ là nghe và cảm nhận mà thôi. Hãy tạo ra một thay đổi nhỏ trên bàn làm việc, bàn học của mình ví như trồng một loại cây cảnh nhỏ, thứ mà không cần mất nhiều thời gian chăm sóc, nhưng vẫn cần ta để tâm tưới nước cho chúng mỗi ngày ví như một chậu xương rồng hoặc một cây sen đá mini chẳng hạn. Hãy chọn cho mình một tựa sách có vẻ thú vị, bỏ vào túi xách của bạn, lúc rảnh rỗi lấy ra đọc vài trang, hãy nhớ chỉ đọc vài trang và gấp lại để lần sau đọc tiếp. Sống chậm lại cũng là cách để bạn thay đổi cách nghĩ, cách nhìn nhận, bởi có những sự việc bạn nhìn thấy thế nhưng thực tế nó lại không phải như vậy. Người ta cần có ánh nhìn suy xét để nhận định chính xác giá trị của một việc gì đó, một ai đó, ví như chúng ta không thể vừ liếc mắt qua thấy quả sầu riêng vừa nhiều gai, vừa có mùi “khó ngửi” mà đã mặc định đó là thứ “gớm ghiếc” là thứ trái cây kinh khủng nhất trên đời được, bạn phải thử nó vài ba lần rồi mới quyết định chứ nhỉ.

Cũng tương tự như bạn đọc thơ của Hàn Mặc Tử, nếu lướt qua bạn sẽ nghĩ ôi sao lại có ông nhà thơ vừa điên vừa kinh dị thế nhỉ, nhưng khi nhìn về cuộc đời lắm đau thương của ông bạn mới thấy hóa ra chỉ bởi đau khổ quá mà người ta mới trở nên lạ lùng, ám ảnh vậy. Một điều nho nhỏ nữa để sống chậm và nghĩ khác đi, ấy là thay vì áp đặt quan điểm rằng quán cà phê, trà sữa muôn đời là nơi để tụ tập bạn bè, thì bạn hãy thử đi đến đó một mình, chọn một vị trí thật đẹp, một đồ uống thật ngon, rồi lặng lẽ quan sát nhịp sống, quan sát cách mọi người trò chuyện với nhau. Đó là một cách khá hay để bạn có cơ hội thưởng thức cuộc sống, có lẽ có một lúc nào đó bạn sẽ được nhìn thấy chính bóng dáng mình ở một vài vị khách xa lạ, đó là trải nghiệm rất tuyệt vời. Không chỉ vậy cảm giác cô đơn và yên lặng đôi lúc chính là liều thuốc khiến con người thanh tỉnh và tự nhìn nhận lại bản thân rất hữu hiệu. Đời mà, nếu cứ nhộn nhịp, xô bồ mãi thì cũng nhạt lắm. Ta cũng có lúc cần được nếm cái vị lạnh lẽo của cô đơn chứ.

Rồi lại nói sống chậm lại để yêu thương nhiều hơn, thực ra đây là hai vấn đề có mối quan hệ biện chứng với nhau. Người ta nói rằng khi chúng ta bận rộn và đi quá nhanh, chúng ta thường có xu hướng bỏ lại những cái gì có vẻ là không cần thiết phải chăm sóc và quan tâm. Nhưng đó chỉ là “có vẻ” đối với chúng ta mà thôi vì thực tế lại không bao giờ là vậy. Trong danh mục đó xếp đầu tiên chính là gia đình, mọi người thường mặc định rằng trên thế giới này ai cũng có thể bỏ chúng ta ngoại trừ những người máu mủ ruột thịt, tiêu biểu là cha mẹ bởi “Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con” mà. Ỷ vào tình thương, lòng bao dung vô bờ bến của cha mẹ, nhiều bậc con cái thường cảm thấy đó là lẽ đương nhiên, nên thường quên mất việc phải dành nhiều tình cảm yêu thương cho họ, và thản nhiên nhận những gì cha mẹ cho mà chưa từng mở lời “cảm ơn” thật chân thành, tha thiết.

Dĩ nhiên rằng cha mẹ ta chẳng mấy khi đòi hỏi điều gì, nhưng bản thân chúng ta là con cái, dẫu bận rộn, dẫu chịu nhiều áp lực, dẫu ở công ty có đánh nhau với đồng nghiệp, có cãi nhau với sếp, thì về nhà cũng hãy nhớ rằng cha mẹ chẳng thể biết được những nỗi uất ức của ta nếu ta không mở miệng nói. Vì vậy đừng tức giận với cha mẹ, đừng khiến họ bị tổn thương, hãy chăm hỏi thăm cha mẹ. Sống chậm lại một chút, hãy dành ra 5 phút mỗi tối để hỏi thăm cha mẹ, dẫu chỉ là một câu “cha mẹ ăn cơm chưa?” cũng khiến cả gia đình thêm gắn kết. Điều thứ hai mà chúng ta cũng thường hay bỏ quên ấy là chính bản thân chúng ta, việc bận rộn và lao động cật lực, khiến chúng ta quên mất cả việc phải yêu thương và “chiều chuộng” bản thân mình. Trong khi đó chúng ta lại cứ chăm chăm vào việc đi chiều chuộng cảm xúc của những người khác. Đó là một điều tệ hại khiến chất lượng cuộc sống của chúng ta đi xuống.

Đã bao lâu rồi bạn không xem trọn một bộ phim, đã bao lâu rồi không mua sắm quần áo mới, đã bao lâu rồi kể từ chuyến đi du lịch gần nhất, đã bao lâu rồi bạn không ngủ trước 11 giờ, bao lâu rồi không tự nấu ăn,…? Hàng tỉ câu hỏi như thế sẽ luôn được trả lời bằng đáp án tôi không có thời gian, không phải cho đến giờ tôi vẫn ổn sao. Nhưng bạn chắc là bạn rất ổn chứ, khi mà thể xác và cả tâm hồn bạn đang chết héo từng ngày vì không được chăm bón không được “hưởng thụ” không được “yêu thương”. Thế nên thay vì lao đi như tàu cao tốc, bạn hãy thi thoảng chọn đạp xe, siêng năng chăm chút cho bản thân cả về ngoại hình lẫn tâm hồn, để cuộc sống có thêm nhiều màu sắc, có nốt thăng nốt trầm, chứ đừng là một thanh âm đơn điệu.

Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn là một xu hướng được lan truyền mạnh mẽ trong giới trẻ hiện đại. Tuy nhiên rằng số người có thể thực sự làm như vậy còn quá ít, hy vọng rằng thông qua bài viết này mọi người sẽ phần nào định hướng được cho mình một con đường, làm sao để có thể sống chậm một cách hiện đại, thông minh. Mỗi chúng ta có một tâm hồn một cách nghĩ khác nhau, chỉ cần bạn ngừng lại nghỉ một chút, chịu quan sát và để ý một chút, cuộc sống của bạn đã thực sự khác rồi.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)


Nghị luận “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” số 2

Giữa dòng đời vội vã nhiều biến động, nhiều khi con người cũng muốn mình được sống bình lặng, sống chậm rãi hơn để cảm nhận, để yêu thương. Bởi sau cùng thì thứ mà ta cần nhất đâu chỉ là vàng bạc hay vật chất giàu sang mà đích đến vẫn là sự thảnh thơi, hạnh phúc nơi tâm hồn, là nụ cười và niềm vui mỗi ngày ta đang sống. Bởi vậy mà có lẽ: “sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” chính là một châm ngôn sống tích cực cho mỗi chúng ta.

Sống chậm lại là cách sống không quá nhanh, không sống quá vội vàng để rồi đánh mất đi những điều bình dị, giản đơn mà ý nghĩa quanh ta. Sống chậm lại để ta lắng nghe được những mong muốn của tâm hồn, để biết mình cần gì, muốn gì, đó cũng là khoảng lặng để chúng ta bình tâm lại giữa những bộn bề, bon chen của cuộc sống và cảm nhận ý nghĩa đích thực của cuộc sống ấy; sống chậm lại còn để chúng ta biết thương yêu nhiều hơn, biết trân trọng những khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc sống, để cảm nhận được tất thảy những yêu thương mà mỗi người đã trao cho ta.

Trong nhịp sống hối hả của cuộc sống hiện đại, hãy sống chậm lại trong cuộc đời để ta biết mình vẫn còn nhiều thiếu sót, để ta biết mình phải cần cố gắng, cần nỗ lực hơn nữa vươn hoàn thiện bản thân. Và hãy sống chậm lại để ta biết thương thêm những mảnh đời nghèo nàn, khốn khó, biết đang tay giúp đỡ những kiếp người bất hạnh hẩm hiu, để ta biết mình thật may mắn khi sinh ra với hình hài trọn vẹn, khi được sống đủ đầy trong vòng tay mẹ, vòng tay cha. Hãy sống chậm lại để nhìn, để thấy và cảm nhận những dòng người hối hả giữa thị thành, ai cũng tất bật, lắng lo cho công việc, vẫn thấy được những con người đầy trách nhiệm và nghĩa tình biết bao.

Ta vẫn biết rằng khi xã hội ngày một phát triển hơn, con người cần nhanh nhạy hơn để tăng chất lượng công việc, con người cũng phải khẩn trương hơn để hoàn thành khối lượng công việc đồ sộ của một ngày. Ai cũng mong rằng 8 tiếng đồng hồ trên giờ làm trôi quá nhanh chóng để về với gia đình và những người ta thương. Nhưng, nếu cứ vồ vập, vội vã như thế liệu ta có thể có những khoảng thời gian thư thái hay không, vì vậy, cần phải sống chậm lại, giành cho mình những một chút lặng để thư giãn, nghỉ ngơi, để có thể đắm mình trong những trang sách yêu, ngắm bông hoa đẹp xinh dưới hiên nhà mỗi sớm, thưởng thức một ly trà nóng đỏ bàn tay con yêu pha cùng thức bánh cốm xanh Hà Nội để biết yêu thương nhau nhiều hơn. Hay khi trong công việc ta có những mệt mỏi và áp lực , nếu ta không nghỉ ngơi, chậm lại để rút ra những kinh nghiệm bài học cho mình thì làm sao có thể phát triển và làm tốt hơn trong tương lai được. Những ngày mưa xối xả, đâu đây những gánh hàng rong lặng lẽ đi về trên phố, những chiếc xích lô của bao người vẫn còng mình giữa phố trắng xoá bụi mưa, thương sao xiết những nhọc nhằn vất vả để kiếm mạnh áo bữa cơm nghèo bên mái nhà mỗi chiều mưa.

“Sống chậm lại” để nghĩ khác đi, để ta biết mình còn nhiều điều nghĩ suy thật giản đơn quá. Nghĩ khác đi chính là lúc mà ta không còn chỉ nghĩ về riêng mình mà còn biết yêu thương, biết sẽ chỉ cùng người khác, biết yêu nhiều hơn mọi người quanh ta. Nghĩ khác đi giúp ta tìm thấy những ánh sáng le lói nơi những màn đêm của bế tắc, đường cùng, giúp ta biết lạc quan hơn trước những bão bùng, giông gió của cuộc đời. Nghĩ khác đi chính là lúc mà ta giải thoát mình khỏi những cách nghĩ, lối sống đầy phiến diện, lối nghĩ ích kỷ, hẹp hòi chỉ chăm chăm đến mình mà chưa từng để tâm đến những ý nghĩ, những cảm xúc và lắng lo của người khác. Ta biết suy nghĩ chín chắn hơn, sâu sắc và trưởng thành hơn, biết cảm thông và thấu hiểu nhau hơn. Trong thực tế, có những thời điểm mà bản thân mỗi người đều sợ hãi, stress với vấn đề học tập, công việc, với gia đình hay sự nghiệp, nhiều lúc họ bị rơi vào những mớ hỗn độn mà không biết tìm đâu ra lối thoát, nhưng khi ta sống chậm lại một chút, nghĩ suy thêm một chút thì lúc ấy có khi ta lại nghĩ khác đi, ta lại thấy những áp lực ấy lại chính là động lực để thúc đẩy mình nỗ lực và tiến bộ hơn. Nếu công việc không suôn sẻ hãy tìm ra lỗi để cải thiện, học tập bị điểm thấp, tìm ra nguyên nhân để khắc phục.

“Yêu thương nhiều hơn” chính là mở rộng trái tim mình trao yêu thương cho mọi người. Sống là biết cho đi, biết thương yêu và san sẻ, yêu thương chính là những vẻ đẹp tinh thần ấm áp nhất mà cần được trao đi. Đó là một nụ cười trao nhau trong gian khó, những cái nắm tay thật chặt giữa giá lạnh mùa đông, manh áo tặng trao cho những con người đang lạnh lẽo khi mưa đông buốt giá, gói mì tôm, chai nước mắm kịp thời gửi đến những người con miền Trung đang oằn mình chống lũ, tất cả đều từ sự yêu thương cho đi. Tôi còn nhớ có một câu chuyện về người ăn xin chìa tay xin cậu bé, nhưng khi lục hết túi này đến túi khác trong bộ quần áo của mình, cậu ấy cũng chẳng tìm ra thứ gì để cho ông lão khốn khổ cả, rồi cậu nắm chặt lấy đôi bàn tay gầy guộc kia như muốn nói điều gì đó, dù không nhận được gì từ cậu bé kia nhưng trong lòng lão cảm thấy được ủi an thật nhiều. Thật vậy, sống chính là yêu thương, san sẻ giữa con người với con người. Yêu thương chính là ngọn lửa cháy mãi, là nguồn sống đẹp đẽ nuôi dưỡng mỗi tâm hồn chúng ta trở nên đẹp đẽ, thiện lương và hoàn mỹ hơn. Một tâm hồn đẹp, một trái tim đẹp phải chứa chan được tình yêu thương.

Cần phải “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương yêu nhiều hơn” để cuộc sống mình ngày một được tốt đẹp, được hạnh phúc hơn. Mãi mãi trong cuộc đời này, chính bản thân mỗi chúng ta mới lựa chọn cho chính mình cách sống, cần phải biết cân nhắc để sống sao cho đời sống có ý nghĩa nhất. Mỗi cuộc đời ta đang sống, mỗi hành trình ta đang đi, dẫu có những chông gai, dẫu có những gian khó thì mong rằng bạn đừng nản lòng bỏ cuộc, hãy chầm chậm bước đi, nhìn lại những gì đã qua, dùng lý trí để nghĩ suy và dùng trái tim để lựa chọn, hãy luôn sống với một trái tim yêu thương nhất dành cho tất thảy mọi điều trong cuộc đời.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)


Nghị luận “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” số 3

Cuộc sống là một trường đua và thì giờ là vàng, là bạc. Nhưng con người không phải là một cỗ máy vô cảm, con người có tâm hồn được tạo nên từ vô vàn những mảng màu, những cung bậc cảm xúc nối tiếp nhau: buồn – vui, thất vọng – hi vọng, chán nản – hạnh phúc, khinh ghét – yêu thương… Giữa những nốt bổng và nốt trầm, giữa lúc vui mà không mải mê, chủ quan, ta có những “nốt lặng”. Nốt lặng đó không vang thành lời, nó cho con người, cho tuổi trẻ thời gian để “Sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn”. Dù là một giây, một phút thôi nhưng nó nạp cho ta năng lượng sống cả cuộc đời.

Ta nên sống – chậm – lại… vẫn biết xã hội đang phát triển một cách chóng mặt, thời gian được rút ngắn một cách tối đa: trồng trọt, sản xuất thì rút ngắn thời gian thu hoạch để một năm có thể xen gối thâm canh thêm mấy vụ nữa; máy móc công nghiệp cũng được cải tạo với công suất nhanh nhất, internet được nâng cấp với tốc độ lan truyền đến chóng mặt. Cuộc sống buộc con người phải đi theo guồng quay đó, ai làm khác là tụt hậu. Phải chăng đó làm nguyên nhân gây nên mặt trái xã hội với lượng người bị trầm cảm, u uất, rối loạn tâm lí ngày càng nhiều, hay với lớp trẻ tình trạng “sống thử”, “sống vội”, “sống sơ sài” diễn ra như một định hướng chung.

Sống chậm là để cảm nhận những gì tốt đẹp trong cuộc sống. Ta hãy dành chút ít thời gian tĩnh tại để ngắm nhìn một bông hoa đẹp, nghe tiếng chim đang ríu rít, lặng mình trong một bản nhạc cổ điển, hít thở và ngắm nhìn trời xanh… Tâm hồn con người như một mảnh đất, nếu không có những nguồn nước mát lành ấy tưới tắm, thì đất sao màu mỡ và những mầm xanh bé bỏng sao vươn lên tươi tốt được? Sống chậm còn là để dành thời gian nghĩ về cuộc sống và những người xung quanh. Sống chậm lại còn là để lấy lại cân bằng trong cuộc sống. Một chút lặng lẽ, riêng tư cho chính mình để nghĩ về những gì đã qua, những gì sắp tới, những gì được mất. Sống chậm không phải là lãng phí thời gian mà là trân trọng thời gian, quý trọng những kí ức, những kỉ niệm, quý những gì đã mất như món đồ chơi, chiếc răng sữa thuở ấu thơ… cho đến những gì to tát hơn sau này.

Một chút sống chậm để biết quý giá “món quà” hiện tại. Sống chậm cho ta khoảng lặng để rút ra kinh nghiệm từ những thất bại và thêm niềm hi vọng cho tương lai. Tâm hồn mỗi người trẻ tuổi sẽ trở nên thâm trầm, sâu sắc, chín chắn và trưởng thành hơn. Sống chậm như vậy, không có nghĩa là chậm chạp, lạc hậu mà là sống một cách kĩ lưỡng, tránh những ồn ào, hỗn tạp, a dua, ăn theo; Trong cuộc bàn luận gần đây về những thay đổi trong cách nghĩ, lối sống của thế hệ trẻ, người ta chỉ ra rằng một trong những khuyết điểm lớn nhất của thế hệ 8X, 9X … là sống một cách công thức, thiếu sáng tạo và tự giới hạn năng lực, khả năng của mình. Tuổi trẻ ngày nay sợ gặp thất bại và không biết đương đầu với thất bại như thế nào. Vì vậy cần: suy – nghĩ – khác – đi…

Trong những năm gần đây, có một hiện tượng đang trở thành xu hướng của giới trẻ châu Á và cả Việt Nam: thanh niên mỗi lần rơi vào bế tắc, tuyệt vọng do thi trượt đại học, bố mẹ li hôn, sức ép học lập căng thẳng hay vì một lí do riêng mà bị nhiều người xa lánh… thường quẫn trí mà tự tử. Đáng sợ hơn nữa còn có những vụ tự tử tập thể, tự tử nhóm băng nhiều hình thức khác và vì những lí do không đáng. Trong những trường hợp này thì cách suy nghĩ khác, tích cực, lạc quan và hướng lới những gì tốt đẹp là phương thuốc hữu hiệu nhất giúp chữa lành những vết thương, giúp con người tự tin, có nghị lực để sống tiếp. Cần yêu thương nhiều hơn vì yêu thương vốn là cái gốc của nhân loại. Yêu thương và đoàn kết là nền tảng để một dân tộc cùng sống và phát triển bao đời nay. Yêu thương nhiều hơn là biết nghĩ, biết quan tâm chăm sóc và hướng tới người khác nhiều hơn.

Đó là một ánh nhìn, một nụ cười, một hành động và lời nói quan tâm giúp cha mẹ bớt mệt nhọc hơn sau một ngày lao động vất vả. Đó là cử chỉ ân cần trìu mến với những người đang gặp khó khăn. Đó là sự lo lắng, sốt ruột, thương xót khi “khúc ruột miền Trung” đang ngập trong biển nước… Yêu thương nhiều biến con người trở thành người nhân hậu, cao cả, lớn lao hơn. Khi yêu thương nhiều hơn tức là cho đi nhiều hơn thì ta lại được nhận về nhiều hơn. sống với những người xung quanh bằng sự chân thành, ta sẽ nhận lại được những tình cảm quý trọng thương yêu, sự thành thật từ những người bạn… Yêu thương nhiều hơn còn là sống vị tha, bao dung, biết sẻ chia và làm cho cuộc sống tốt đẹp.

“Sống chậm”, “suy nghĩ khác” và “yêu thương nhiều hơn” là ba mặt biện chứng của một vấn đề. Sống chậm thực chất là thời gian con người suy nghĩ, mài nhọn các giác quan nhạy bén và thành lập tư duy sáng tạo, tích cực sống chậm còn là lúc con người được thảnh thơi, yêu thương, trân trọng những người xung quanh. Nhưng cũng chớ đánh đồng sống chậm là trái nghịch “vội vàng” của thi sĩ Xuân Diệu. Thi sĩ sống vội vàng là sống hết mình một cách tận độ, sống sao cho có ý nghĩa nhất. Vậy nên tuổi trẻ phải vừa biết sống chậm để rèn luyện sự chín chắn, trưởng thành, vừa phải biết sống “vội vàng”,linh hoạt và hết mình.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)


Nghị luận “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” số 4

Khi xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu của con người cũng ngày càng gia tăng. Và hình như cách sống của con người cũng ngày càng nhanh hơn, hối hả hơn, không còn thong dong, chậm rãi nữa. Họ sống cho cuộc sống của mình, sống vội, ăn vội, yêu thương vội. Bởi vậy câu nói đặt trong hiện tại cuộc sống rất phù hợp.

Đất nước đang phát triển toàn diện trên mọi mặt khiến cho nhịp sống của con người cũng bị cuốn vào vòng quanh đó. Sự gia tăng chóng mặt của các nhu cầu khiến cho việc con người không thể sống chậm, không thể bước đi thong thả được là điều mà chúng ta vẫn thấy hằng ngày. Mỗi buổi sáng ra đường, thấy những chiếc xe lao nhanh vun vút, không ai đợi ai, không ai chào hỏi ai. Kể cả là hàng xóm của nhau thì dường như câu chào cũng trở nên dư thừa và không cần thiết. Dần dà nó trở thành thói quen không tốt, khiến cho nhiều người trở nên xa cách nhau, không còn quan tâm đến sự tồn tại của nhau nữa.

Cuộc sống trôi đi vội vàng, chúng ta đã quên mất xung quanh mình còn ai, còn những người cần được quan tâm và chia sẻ. Chiều nay, bạn đi vội vàng qua một con hẻm nhỏ. Có một cụ già và một bé gái đang đứng run run ở một góc và chìa cái nón tơi rách ra. Bạn chỉ kịp liếc vội, rồi đi, không làm gì hết. Có lẽ bạn nghĩ rằng mình đang vội, không dừng lại để cho họ vài ba đồng bạc lẻ. Nhưng bạn có biết rằng chỉ cần dừng xe, mỉm cười và cho họ một cái gì đó, có thể không phải là tiền, là chiếc bánh mỳ họ cũng thấy ấm lòng và bạn cũng thấy ấm lòng. Nhưng vì bạn sống nhanh quá, vội quá nên bạn đã để yêu thương bỏ ngỏ ở đằng sau.

Khi chúng ta sống chậm lại một chút, thì suy nghĩ chúng ta sẽ khác đi. Xung quanh mình còn rất nhiều người cần phải quan tâm, cần phải sẻ chia. Nhưng nếu sống vội vàng thì chúng ta không thể yêu thương được người khác như chúng ta muốn. Bởi vậy để có thể nghĩ cho bản thân và cho người khác thì sống chậm là cách bạn có thể làm được điều đó. Hằng ngày chúng ta vẫn vội vàng đi làm, đi học, tất tả ngược xuôi với công việc. Thời gian mà chúng ta giành cho nhau rất ít ỏi, thậm chí là không có, rồi dẫn đến quên lãng. Khi chậm lại, dù chỉ là một chút, chúng ta cũng đã có thể hiểu được rằng mình cần làm gì, nên làm gì, quan tâm những ai để cuộc sống này tốt đẹp hơn.

Khi nghĩ được khác đi, nghĩ cho người khác nữa thì chắc chắn rằng tình yêu thương cũng sẽ lớn dần hơn. Có thể những ngày chúng ta sống vội, sống nhanh chúng ta ngay cả việc quan tâm đến bản thân mình cũng không có thì quan tâm đến người khác còn xa vời quá. Yêu thương nhiều hơn có nghĩa là dành tình yêu cho mọi người xung quanh, quan tâm họ một chút, có thể chỉ là mỉm cười với nhau thì cuộc sống cũng trở nên tốt đẹp. Chiều nay, bạn đi chợ về, gặp một bà cụ bị đánh rơi ví, thấy bà loay hoay. Có thể bạn đến bên cạnh, mua giúp bà một mớ rau hay gì đó. Cả hai nhìn nhau cười và ấm áp. Như thế bạn sẽ thấy rằng cuộc sống này nhiều ý nghĩa lắm. Ngược lại nếu bạn cứ sống vội, sống nhanh, không yêu thương những người xung quanh thì bạn sẽ trở thành người ích kỷ, sống chỉ vì bản thân mình.

Cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu chúng ta sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn. Trân trọng những khoảnh khắc khi ở bên nhau bắt nguồn từ suy nghĩ đó.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)


Nghị luận “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” số 5

Trong nhịp sống hối hả của cuộc sống hiện đại ngày nay, con người ta trở nên khép mình hơn, ít quan tâm đến nhau hơn, quan hệ giữa người với người ngày càng mờ nhạt. Vì thế câu nói: “Sống chậm lại, suy nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn” như một khẩu hiệu, kêu gọi chúng ta nên giành thời gian để quan tâm nhiều hơn đến những thứ xung quanh mình.

Phải chăng, nhiều người trong chúng ta đang sống quá vội? Họ cuốn mình vào guồng quay của cuộc sống, mà không có thời gian quan tâm đến những người xung quanh mình. Có những đứa con cả ngày chỉ được ở với cô giúp việc. Có những người mẹ cả ngày chỉ được gặp con trong bữa cơm tối chóng vánh. Họ bị những lo toan, những công việc bộn bề chiếm hết tâm trí khiến họ không muốn mở lòng mình để đón nhận, để quan tâm đến những thứ xung quanh. Còn sống chậm, đó là sẵn sàng đón nhận mọi thứ, cố gắng để bản thân hòa nhập với môi trường xung quanh mình, để những giây phút trong cuộc sống trôi qua ấn tượng và có ý nghĩa hơn. Sống chậm sẽ giúp chúng ta có cảm giác thư thái, bình yên, giúp chúng ta có thời gian suy nghĩ, để thấy hiểu và thông cảm với những mảnh đời bất hạnh, giúp cho toàn xã hội gắng kết với nhau hơn.

Sống chậm, đồng thời, sẽ giúp chúng ta thay đổi cả những suy nghĩ của mình. Chúng ta sẽ không còn những suy nghĩ ích kỉ, chỉ biết lo cho bản thân mà còn biết quan tâm đến cả những người xung quanh. Chúng ta sẽ biết quan tâm hơn đến cụ bà hàng xóm không có ai chăm sóc. Chúng ta sẽ biết quan tâm hơn đến những đứa trẻ ăn xin mà mùa đông vẫn đi chân trần. Có thể không giúp được gì nhiều, nhưng sự cảm thông sẽ khiến cho chúng ta trở nên “người” hơn. Trong xã hội hiện nay, khi mà có những người chết vì bị bỏ mặc, tấm lòng thấu hiểu giữa người với người lại càng cần thiết hơn bao giờ hết. Chỉ khi hiểu, chúng ta mới có thể yêu thương được.

Chúng ta nên giành thời gian chơi với đứa em nhỏ trong nhà, giành thời gian hỏi thăm những người bạn đã lâu không gặp, hay giành thời gian để tham gia tình nguyện giúp những người có hoàn cảnh khó khăn. Hay chỉ đơn giản là đóng góp những gì mình không còn dùng nữa cho trẻ em nghèo ở vùng cao hay đồng bào vùng lũ. Tình yêu thương chỉ đơn giản là như vậy. Yêu thương nhiều hơn, cũng có nghĩa là chúng ta đang cho đi nhiều hơn. Mà ở đời, muốn nhận lại trước tiên phải biết cho đi – cho đi là nhận lại. Khi người với người sống với nhau bằng tình yêu thương, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn biết bao nhiêu. Một con người có tình yêu thương với cuộc sống xung quanh mình cũng sẽ nhận lại được tình yêu thương, lòng yêu quý, sự kính trọng của những người xung quanh mình.

Nhưng, sống chậm không có nghĩa là ăn chậm, uống chậm, đi lại chậm, mà là giành thời gian để làm cho từng giây phút trong cuộc sống có ý nghĩa hơn. Suy nghĩ khác đi cũng không phải là những suy nghĩ lập dị, khác thường mà là phải tập cho mình những thói quen suy nghĩ tích cực, để hoàn thiện bản thân và giúp ích cho xã hội. Khi con người biết yêu thương nhiều hơn, đó cũng là khi họ suy nghĩ tích cực hơn và cuộc sống của họ trở nên thành thơi, ý nghĩa hơn.

“Dòng đời vẫn vội trôi thật nhanh chỉ còn mình tôi ở lại…” Cuộc sống vẫn cứ hối hả trôi như lời bài hát, và con người cũng bị cuốn vào nhịp hối hả ấy. Thi thoảng, hãy sống chậm lại, để cảm nhận cuộc sống, và để yêu thương nhiều hơn.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)


Nghị luận “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” số 6

Trong cuộc sống bộn bề hiện nay, con người đang mải lao đầu vào việc tìm kiếm những thứ xa xỉ mà quên mất điều sâu thẳm trong trái tim mình. Con người đang dần dần tự biến mình thành những cỗ máy vô cảm. Sống giữa cái xã hội xô bồ ấy, tôi cần có một nốt lặng để giúp mình tìm tất cả trong cuộc sống này những điều giản dị, để tâm hồn tôi ngập tràn yêu thương. Và đó chính là triết lý sống “Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!”

Triết lý sống là những điều được rút tỉa bởi trải nghiệm trong cuộc sống, như một quan niệm nền tảng để con người lấy đó làm bước đệm trên con đường tiến tới một cuộc sống chân – thiện – mĩ và cũng làm cuộc sống tốt đẹp hơn. “Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!” là một sự lựa chọn cho tâm hồn tôi. Nó giúp tôi bình tâm lại, suy nghĩ lại mọi thứ, ngẫm lại vẻ đẹp thuần túy nhất, để trái tim nghỉ một chút, và từ đó tôi có thể nhìn đời bằng con mắt đơn giản nhất.

Sống chậm lại để cảm nhận những gì tốt đẹp của cuộc đời này. Tâm hồn con người cần được vun trồng, cày xới bởi thế giới hình ảnh và những tâm tư, tình cảm tác động qua lại giữa ngoại cảnh và con người. Đôi lúc, tôi lắng lại để ngắm một bông hoa, lặng mình trong tiếng nhạc du dương,… chỉ thế thôi cũng đủ để tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái trong lòng, trôi hết những bực dọc và muộn phiền đang ngự trị trong tôi. Sống chậm một chút nhưng cũng đủ để tôi, và cả bạn nữa, cảm thấy thế giới xung quanh tươi đẹp và đáng sống biết bao!

Sống chậm lại, đó cũng là lúc để tôi nghĩ về cuộc sống và những người xung quanh nhiều hơn. Sống vội vã gây cho con người áp lực, căng thẳng và làm khô héo tâm hồn, là vội vã, lạnh lùng với những người xung quanh. Tôi nghĩ, sống chậm một chút, chúng ta có thể trao tình thương cho mọi người. Một ánh mắt nhìn, một nụ cười thân thiện, một cái siết tay trìu mến cũng đủ làm ấm lòng những trái tim đang buốt lạnh. Sống chậm lại cũng là để ta lấy lại cân bằng trong cuộc sống. Sống chậm đã cho tôi những khoảng lặng lẽ, riêng tư với chính mình, để tôi biết suy nghĩ và trân trọng những gì đã qua, quý trọng hiện tại và tôi biết rõ đó là tiền đề để tôi có được một tương lai tươi sáng. Biết sống chậm lại, tâm hồn của mỗi người sẽ trở nên thâm trầm, sâu sắc, tinh tế, chín chắn và trưởng thành hơn.

Với cuộc sống hiện đại này, chạy đua với thời gian là điều không thể tránh khỏi. Con người hối hả, giục giã trong công việc để kiếm tiền bạc, danh lợi và thành công cho bản thân. Đời người thì quay cuồng trong vòng một luẩn quẩn của thời gian, chỉ biết bước đi nhanh trên con đường kiếm tìm những thứ có vẻ hão huyền như tiền bạc, danh lợi mà đánh mất đi nhiều thứ. Sống chậm như tôi đã nói, không phải là lối sống cố níu giữ thời gian mà là để ta trân trọng nó hơn, để ta có thể suy nghĩ chín chắn hơn, kịp nhìn lại mình, để cảm nhận nhiều hơn và nuôi chín cảm xúc của mình. Chậm lại để lặng mình nghe nhịp chảy của cuộc sống, nghe tiếng gọi của con tim.

Nghĩ khác đi là biết nhìn nhận, đánh giá, biết lựa chọn những lối đi riêng. Đó cũng đồng nghĩa với việc ta không chỉ nghĩ về bản thân, không chỉ nghĩ về lợi ích của chính mình mà ta còn phải nghĩ co những người xung quanh, để ta có thể thấu hiểu được con người họ, những tình cảm, cảm xúc của họ. Nói cách khác, ta không được phép dừng lại ở cái nhìn bên ngoài mà phải nhìn thấu vào bản chất đẹp đẽ bên trong những con người xung quanh ta, cũng từ đó mà ta biết lắng nghe lòng mình hơn.

Suy nghĩ khác ở đây, chắc chắn phải là những suy nghĩ đem lại sức sống và sự thanh thản cho bản thân, tích cực và có ý nghĩa lớn lao, chứ không phải là cách suy nghĩ, cách nhìn lập dị, cổ hủ và làm bệnh hoạn một số thành phần xã hội. Ngày nay, con người đang sống trong một xã hội trống rỗng và vô hồn vô cảm. Vì thế cái mà cuộc sống hiện đại thiếu nhiều nhất không phải là về vật chất mà về mặt tinh thần: sống thiếu tình thương. Yêu thương là cái gốc của nhân loại. Và đó cũng là lý do để tôi muốn nói với các bạn rằng: Hãy yêu thương nhau nhiều hơn. Yêu thương nhiều hơn là biết nghĩ, biết quan tâm chăm sóc và hướng tới người khác nhiều hơn, yêu thương chính mình và cũng là yêu thương người khác. Đó chỉ đơn giản là sống chậm lại một chút, trao yêu thương mà không cần nhận lại. Tình yêu thương ấy chân thành, thật lòng và vì thế mà ta cũng cảm nhận được những điều đẹp đẽ đến từ cuộc sống, vào trong trái tim và sưởi ấm tâm hồn ta.

Sống chậm, suy nghĩ khác và yêu thương nhiều hơn tuy là ba mặt của một vấn đề nhưng chúng lại gắn bó mật thiết và bổ sung cho nhau. Sống chậm, thực chất là thời gian để con người suy nghĩ, mài giũa tâm hồn, nhạy cảm với thế giới xung quanh. Sống chậm cũng là lúc con người được thảnh thơi, yêu thương, trân trọng, có thời gian để “suy nghĩ khác đi” và cũng là khoảng lặng để con người ta yêu thương nhau nhiều hơn. Vì vậy, tuổi trẻ chúng ta hiện nay cần phải sống chậm để rèn luyện sự trưởng thành, chín chắn nhưng cùng cần biết sống vội vã để có thể sống tận độ, sống với một cuộc sống ý nghĩa nhất.

Triết lý sống “Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!” đã cho chúng ta một cách sống đúng đắn và rất thiết thực trong cuộc sống hiện đại, xã hội xô bồ hiện nay. Với tôi, dùng một ít thời gian để hít thở không khí trong lành, một ít thời gian để đọc cuốn sách bồi bổ tâm hồn, một ít thời gian để lắng nghe những tâm sự của người thân và quan tâm hơn đến mọi người,… những giây phút thảnh thơi ấy đã khiến tôi nhận ra được nhiều điều giá trị mà cuộc sống ban tặng. Hãy hãm phanh lại, sống theo cách của riêng mình, thì tôi, và cả bạn nữa, sẽ khám phá ra những điều đáng quý và thêm yêu cuộc sống.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)


Nghị luận “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” số 7

Kinh tế nước ta ngày càng phát triển, nhu cầu của con người cũng ngày càng tăng lên. Và trong cuộc sống thường nhật con người cũng ngày càng bận rộn, hối hả hơn, người ta lao vào vòng xoáy của công việc, lao vào kiếm tiền như một cuộc đua không ngừng nghỉ. Chính trong vòng xoáy của kim tiền đó con người dần dần quên đi những giây phút bình lặng sống chậm để nhìn lại bản thân mình. Để biết mình muốn gì thật sự, để nhìn lại những người xung quanh mình và yêu thương đồng loại.

Xã hội ta đang bước vào giai đoạn công nghiệp hóa hiện đại hóa khiến cho mọi người ai cũng phải chạy đua về mặt thời gian, công nghệ để phù hợp với cuộc sống, để đáp ứng được yêu cầu của thời đại, không trở thành người tụt hậu. Không bị xã hội đào thải. Ai trong cuộc sống cũng muốn mình có một cuộc sống sung túc, giàu sang phú quý có đầy đủ mọi thứ như nhà cửa khang trang, xe ô tô bốn bánh, được đi du lịch nước ngoài được hưởng những dịch vụ hiện đại đắt tiền nhất. Chính vì vậy, họ thường lao vào kiếm tiền để thỏa mãn nhu cầu của mình.

Nhịp sống của con người ngày càng trở nên ồn ào và hối hả hơn đặc biệt là ở các thành phố lớn, khi lượng người từ các tỉnh đổ ra thành phố lập nghiệp mỗi năm đều gia tăng. Nhu cầu về nhà cửa xe cộ tăng theo khiến cho nạn tắc đường ngày càng trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết. Mỗi buổi sáng khi chúng ta ra đường nhìn những chiếc xe lao đi vun vút trên đường cao tốc. Những chiếc xe đó đang hòa mình vào dòng chảy của cuộc đời đang thực hiện những trách nhiệm và nghĩa vụ của mình, đưa những con người điều khiển nó tới công sở, đi học, đi làm tất cả đều rất vội vàng, không chờ đợi ai.

Những gia đình cùng sống trong một khu phố, một con ngõ nhỏ ở thành phố hay một tòa chung cư. Nhưng họ dường như chẳng bao giờ chào hỏi nhau, chẳng quen biết dửng dưng đi qua nhau như những người xa lạ. Họ sống bàng quan vô cảm với tất cả mọi thứ không liên quan tới mình. Chính vì vậy, có những nhà bị trộm vào nhà lấy sạch đồ đạc trong nhà những hàng xóm không hề hay biết. Hoặc có những nhà sống ở chung cư nhưng bọn cướp đánh hẳn ô tô tới mở khóa trở hết đồ đi, hàng xóm xung quanh nhìn thấy lại tưởng người nhà đó đang dọn nhà chuyển đi nơi khác nên không thắc mắc, không hỏi han. Chính sự vội vã của cuộc sống, sự thờ ơ của con người dành cho nhau đã tạo cơ hội cho những kẻ phạm tội âm mưu đen tối thực hiện được âm mưu của mình.

Cuộc sống quá vội vàng làm cho con người quên mất xung quanh mình còn những ai. Nhiều người con do mải mê kiếm tiền nên hàng tháng chỉ biết gửi tiền về cho ông bố mắt mờ chân chậm, sống cảnh góa vợ đã lâu một mình trong căn nhà to trống trải. Ông bố ấy thèm gặp con trai mình, thèm được nghe con hỏi thăm bố đã ăn cơm chưa, cái chân đau của bố dạo này có tái phát nữa không? Nhưng, người con chỉ biết kiếm tiền rồi chuyển về nhà qua bưu điện mà thôi, còn tuyệt nhiên anh ta không bao giờ dành 5-10 phút để hỏi thăm bố mình mỗi ngày. Để rồi tới một ngày, người con đó nhận được tin báo về nhà gấp bố anh đang hấp hối. Anh vội vã bỏ hết công việc để chạy về nhà nhưng không kịp nữa rồi. Bố anh đã trút hơi thở cuối cùng để ra đi về cõi vĩnh hằng.

Ông có gửi cho anh một chiếc hòm nhỏ trong chiếc hòm đó là toàn bộ số tiền mà anh vẫn gửi về ông mỗi tháng. Nó đã trở thành một số tiền khá lớn. Và trong đó có kèm một lá thư là những dòng tâm sự mà ông đã phải nhờ đứa cháu nhà hàng xóm viết hộ. Nội dung thư chỉ có vẻn vẹn vài chữ như sau “Bố không cần tiền của con, bố già rồi ăn không bao nhiêu nữa. Bố nhớ con rất nhiều con trai ạ! “. Cầm dòng thư của bố mình để lại người con trai òa khóc nức nở. Anh cảm thấy mình đã thiếu sót rất lớn, vì cuộc sống mưu sinh quá bận rộn nên anh đã quên mất người cha già nơi quê nhà. Anh tưởng rằng chỉ cần có tiền thì sẽ hạnh phúc, bố anh sẽ có cuộc sống đầy đủ có người giúp việc phục vụ tận tình. Nhưng hóa ra không phải cái ông cụ cần là tình yêu thương của một người con chăm sóc cha mẹ mình những ngày cuối đời. Không phải những đồng tiền vô tri vô giác kia.

Người ta thường nói “Thời gian là vàng là bạc” đúng là như vậy thời gian trôi đi không trở lại bao giờ, nên nó quý giá vô cùng. Chính vì vậy, bạn hãy biết sử dụng thời gian của mình một cách hợp lý. Bạn hãy biết vội vàng khi cần thiết, nhưng cũng phải biết sống chậm lại, để có thời gian nhìn lại những gì mình đã đi qua, nhìn lại những người thân yêu sống xung quanh mình, trao yêu thương cho con người, bạn sẽ nhận lại tình yêu thương. Xung quanh chúng ta có rất nhiều mảnh đời bất hạnh, những số phận bị cuộc đời vùi dập nghiệt ngã, bạn hãy sống chậm lại để biết mình hạnh phúc hơn rất nhiều người, mình có thể giúp đỡ được cho họ rất nhiều. Cho đi yêu thương bạn cũng sẽ cảm thấy lòng mình thanh thản, ấm áp hơn.

Cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu chúng ta biết suy nghĩ khác đi biết yêu thương người khác. Trân trọng những người thân đang sống bên cạnh mình, yêu thương chăm sóc họ. Một cuộc sống đầy đủ về vật chất chưa chắc đã cảm thấy hạnh phúc bằng một cuộc sống mà những người trong gia đình hòa thuận, biết yêu thương quan tâm lẫn nhau.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)


Nghị luận “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” số 8

Theo guồng quay của xã hội, con người ta cũng dần trở nên căng thẳng, tức tốc hoàn thành những công việc của mình, mải miết chạy đua với thời gian để làm được ra những thành quả xứng đáng. Dường như trong bộn bề đó, ít khi cho phép con người được suy nghĩ theo chiều hướng thanh thản, yên bình vì đơn giản rằng nếu dừng lại là ta đang thụt lùi. Hãy thử một lần suy nghĩ sâu sắc hơn vấn đề này qua khía cạnh khác: “Sống chậm, suy nghĩ khác và yêu thương nhiều hơn” để xem có thể áp dụng được hay không nhé!.

Cái đẹp hoàn hảo của một cuộc sống cũng có thể được đến từ chính sự đơn giản, không quá phức tạp. Và vẻ đẹp của cuộc sống con người không ai có thể ngắm hết được trong một khoảng thời gian ngắn, trong một công việc ngập đầu, cuộc sống thì xô bồ, hối hả, không có khoảng trống cho sự suy nghĩ về giá trị tâm hồn cao đẹp bên trong. Sống chậm lại một chút là lúc để cho ta có thể đào sâu suy nghĩ của mình trước mọi vấn đề dù nhỏ bé, để biết mình sống không vô cảm, sống không giống những cỗ máy ta tạo ra, để một lần được nhìn ngắm khuôn mặt tần tảo của mẹ bạn một cách trọn vẹn, ngắm chú chó cưng của bạn già đi từng ngày, ngắm khu vườn đón ánh nắng bình minh, những cơn gió nhẹ thổi vào mặt như âu yếm, vuốt ve,… để thấy rằng cuộc sống này còn tràn ngập những cảm xúc tuyệt vời, mà chỉ có những khoảnh khắc sống chậm lại với chính mình ta mới có thể cảm nhận được hết.

Sống chậm lại là lúc ta để cho suy nghĩ ta được thả hồn, bay bổng để tăng khả năng sáng tạo trong công việc kế tiếp, chứ không đơn thuần hưởng thụ, chơi bời vô lo, quên ngày tháng. Sống chậm lại cũng làm ta hiểu yêu thương là thế nào, trao niềm yêu quý đến mọi người, dù chỉ là một ánh mắt, một cái bắt tay, không có sự lạnh lùng, bực dọc như khi ta ở trong hoàn cảnh xô bồ, những đoạn tua nhanh của cuộc sống, mà nhường chỗ cho sự tình yêu được cất lời, từ đó thông điệp hạnh phúc sẽ được lan tỏa len lỏi đến mỗi tâm hồn đang khô khan, tuyệt vọng.

Tinh lặng trong một khoảng thời gian, cũng đủ để ta suy nghĩ về những điều gì ta còn vướng mắc, ta phải hướng nội vào bản thân để tìm ra những điểm thiếu sót, chưa đúng đắn để rồi từ đó khắc phục dần, sống tốt hơn. Đủ để ta biết món quà quý giá ta đang có và phải biết trân trọng nó, để ta có thể rút được những kinh nghiệm sau khoảng thời gian khó khăn, để rồi sẽ chín chắn trưởng thành hơn. Nghĩ khác đi, không có nghĩa là khuyến khích ta suy nghĩ khác người, mà chỉ là cố gắng tạo cho mình những suy nghĩ khác, giảm bớt được áp lực cho bản thân để đem lại sự sống tích cực, tươi mới cho con người, tạo cho con người cái nhìn tổng quát, bình thản suy xét những vấn đề phức tạp trong cuộc sống.

Đắc biệt, với giới trẻ ngày nay, nếu ta chỉ chăm chăm vào những điều đã được dạy trên trường trên lớp, chỉ có học mà không có phản biện, không được kích thích tư duy sáng tạo, không có óc quan sát tinh tế, thụ động trong mọi công việc chỉ biết cảm ơn, giữ gìn những điều các thế hệ đi trước để lại, mà không chịu phát huy thì điều đó sẽ làm cho xã hội cũng chẳng thể tạo ra được điều gì mới, càng ngày càng thoái lùi. Bởi vậy, cần có cái nhìn rộng, cần phải tạo ra cái “tôi” của bản thân trước mọi người. Dám đứng lên xóa bỏ ranh giới của sự học, đào sâu các kiến thức nhân loại, mang những nguồn tri thức mới, hy vọng mới, dám sẵn sàng đương đầu với những khó khăn, cần cù chăm chỉ khai phá hướng đi mới để tạo nên sự khác biệt có ý nghĩa.

Sống với sự đoàn kết là thông điệp một quốc gia nào cũng đang hướng đến. Có lẽ yêu thương cũng không phải ngoại lệ, nó tạo nên cái gốc cho một nhân loại phát triển bền vững, cũng là lý do để ta sống cảm thấy ý nghĩa hơn. Tình yêu thương được trao đi sẽ giúp bạn tỏa sáng, yêu thương trao đi là sẽ có sự nhận lại nhưng nó không cần thiết, vì tim ta đã đong đầy hạnh phúc, khi ta biết yêu thương chính bản thân mình, thì sẽ học được cách đem tình cảm đến với người khác. Một chút đó đủ để ta ấm áp con tim, đủ để ta sống trọn vẹn với khoảng thời gian hữu hạn của đời người.

Khi ta sống quá chậm, nghĩ quá nhiều cũng ảnh hưởng đến khả năng của ta với mọi việc ta làm, nhưng vì thời gian là đáng quý nên sống vội vàng có thể là xu hướng một số người. Ta đều có quyền lựa chọn cách sống cho riêng mình. Tốt nhất, để sống trọn vẹn, ta phải biết dung hòa nhiều thứ sống vừa phải nhưng phải có ý nghĩa, phải là sự tổng hợp của ba khía cạnh “Sống chậm”, “nghĩ khác”, “yêu thương nhiều” vừa tôi luyện cho ta sự chín chắn, trưởng thành, biết cống hiến và nhanh nhẹn.

Cuộc sống phức tạp, nhưng không phải không thể kiểm soát được. Nó bắt nguồn từ chính thái độ, cách đón nhận cuộc sống, cách hành động của ta, để cuộc sống không nhàm chán mà lại còn tăng thêm giá trị. Với ý kiến trên, ta cảm thấy rằng hoàn toàn có thể sống chậm theo cách riêng của mình, cho phép mình được nghĩ ngợi, cho phép mình được cởi bỏ những điều khó khăn, để mở lòng với mọi người, để mềm yếu một chút. Sẽ cho ta nghị lực, niềm tin để vượt qua khó khăn, trở ngại đang chờ ở phía trước.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)


Nghị luận “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” số 9

Nhịp sống của xã hội ngày càng phát triển, vì thế con người cũng phải hối hả, tất bật hơn để bắt kịp với nhịp sống đó. Chính vì sống quá hối hả vội vã mà con người không có thời gian nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống. Đôi khi con người ta cũng nên sống chậm lại để quan sát và suy nghĩ về cuộc sống này.

Dẫu biết thời gian sẽ không chờ đợi ai nên. Đặc biệt là tuổi trẻ, thời gian sẽ rất nhanh đi qua những tháng năm của họ. Vì thế nếu không chạy đua với thời gian để bắt kịp với nhịp sống thì rất khó có được công danh, sự nghiệp và hạnh phúc cho riêng mình.

Xã hội vẫn đang phát triển một cách nhanh chóng và thời gian được rút ngắn một cách tối đa. Cụ thể như việc trồng trọt, thời gian thu hoạch được rút ngắn để có thể đan xen thêm nhiều mùa vụ khác; trong sản xuất, máy móc ngày càng được cải tiến để rút ngắn thời gian sản xuất, cho ra nhiều sản phẩm hơn; công nghệ internet đã phát triển một cách chóng mặt, nhiều thiết bị điện tử xuất hiện để hỗ trợ con người thực hiện công việc nhanh chóng hơn…

Chính vì xã hội đang rất tất bật hối hả như vậy mà con người cần có những phút giây sống chậm lại. Sống chậm lại để cảm nhận những gì tốt đẹp nhất trong cuộc sống. Bạn hãy dành chút thời gian để để ngắm nhìn một bông hoa mới nở, nghe tiếng chim đang ríu rít, lặng lẽ ngắm nhìn trời xanh, đọc một cuốn sách để bồi dưỡng tâm hồn… Khi đó tâm hồn bạn sẽ trở nên thanh thản hơn rất nhiều. Thử hỏi, nếu không có thời gian ủ mầm thì liệu tâm hồn con người có thể sinh sôi và nảy nở được không?

Sống chậm lại là để dành chút thời gian suy nghĩ về cuộc sống và những người xung quanh. Đôi khi sống quá vồn vã mà con người ta trở nên gay gắt với chính người thân của mình vì nghĩ họ không hiểu mình. Nhưng thực ra, nếu bạn dành một chút thời gian để lắng nghe tâm sự của những người xung quanh thì sẽ hiểu hơn về họ và trao được nhiều yêu thương đến với họ hơn.

Sống chậm sẽ giúp con người ta cân bằng cuộc sống của mình. Đôi khi, con người ta cần đến một khoảng lặng để nghĩ về những điều đã qua và những gì đã để vụt mất. Điều này không có nghĩa là để lãng phí thời gian mà là để bạn biết quý trọng thời gian hơn, quý trọng những điều xung quanh bạn. Nếu không có những phút giây trầm lắng trong suy nghĩ thì làm sao chúng ta hiểu được mình muốn gì và cần phải làm gì.

Sống chậm không có nghĩa là bạn sẽ sống một cuộc sống chậm chạp lạc hậu. Bạn không cần phải lo sợ sống chậm sẽ khiến nhiều người coi thường mình. Sống chậm nghĩa là tránh những lối sống ồn ào hỗn tạp, tránh lối sống a dua ăn theo. sống chậm để tránh những lối sống gấp, sống một cuộc sống tầm thường không rõ mục đích.

Cuộc sống xung quanh ta vẫn thế lao vun vút như một mũi tên khổng lồ. Nếu không kịp dừng lại, bạn và những người xung quanh sẽ rất dễ đi lạc vào những thói xấu trong cuộc đời. Chính vì thế, đôi lúc bạn cần ép mình sống chậm lại, để dành thời gian nghỉ ngơi và bồi dưỡng tâm hồn. Những phút giây thanh thản ấy khiến bạn nhận ra những điều đáng quý trong cuộc sống này.

Dẫu biết, sống trên đời là phải cố gắng để đạt những thành công cho riêng mình. Những bạn thử nghĩ mà xem, nếu thành công mà tâm hồn trở nên trống rỗng thì liệu đó có phải là sự thành công thực sự. Đôi khi bạn không cần phải sống ép mình trải qua cuộc sống này mà chỉ cần biết mình cần và phải làm gì đã là đủ rồi.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Cuộc sống vẫn cứ hối hả trôi đi, và con người cũng bị cuốn vào nhịp hối hả ấy. Thi thoảng, hãy sống chậm lại, để cảm nhận cuộc sống, và để yêu thương nhiều hơn bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button