Đánh giá

Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Trần Thị Kim Giang

Nhà thơ Trần Thị Kim Gian, bút danh Hương Tràm sinh năm 1980, quê ở Cẩm Sơn, Cai Lậy, Tiền Giang. Hiện chị là giáo viên trường THCS Lê Ngọc Hân, thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Chị đã có thơ, tạp bút đăng trên Tuyển tập ÁO TRẮNG (Đặc san Báo Tuổi Trẻ, Nhiều tác giả, NXB Trẻ), Văn nghệ Tiền Giang, Báo Giáo dục & Thời đại, Đặc san Ngành Giáo dục Tiền Giang, Tuần báo Văn nghệ TP Hồ Chí Minh. Ngoài ra, chị cũng đã có sáng tác đăng ở các trang văn chương trên mạng Internet: trang Cộng đồng CÂY BÚT TRẺ trang Diễn đàn của Hội Nhà văn Thành phố HCM là trang VĂN CHƯƠNG PHƯƠNG NAM trang Văn học – Nghệ thuật Đồng bằng Sông Cửu Long. Chị cũng có nhiều tác phẩm được xuất bản trong các tập thơ in chung nhiều tác giả khác. KTHN.vn xin giới thiệu những bài thơ hay của chị.


Xa quê

Thơ Hương Tràm

Khi đi xa hiểu lòng người xa xứ

Nỗi nhớ trào dâng qua mỗi tháng ngày

Em đã rời quê để đến nơi này

Mang con chữ đi gieo mầm ươm hạt

Em đã đi qua những ngày nắng rát

Những ngày mưa lầy lội bước đường quê

Bụi bám đường xa nặng gánh em về

Qua mỗi nẻo trải dài khoai, khóm

Hàng tràm xanh vẫn ưỡn mình khuya sớm

Như niềm tin trong em vững chãi tháng năm dài

Đã qua rồi những đoạn đắng cay

Em hạnh phúc trong vòng tay anh siết chặt

Dù ở đâu cũng giữ lòng son sắt

Nồng ấm tình quê dẫu xa cách năm dài

Dù gian nan cũng nắm chắc bàn tay

Cho hạnh phúc ngập đầy tình yêu đôi lứa.

Tháng 6.2015

Bản nhạc phổ thơ Hương Tràm

Bản nhạc phổ thơ Hương Tràm


Chỉ cách một gang tay

Thơ Hương Tràm

Chỉ cách một gang tayLà có thểChạm nhau rồi đấy

Anh và emKhông làm như thếKhoảng trống vô hìnhGiữa trái tim hai đứaDẫu tình yêu đốt cháy khát khaoGiữa tất bật đờiMình thực sự xa nhauNhà chỉ mấy mét vuôngCăn phòng riêngEm từng than chật chộiGiờ đâyMột mình. Và đêm tốiRất chông chênhVà rất đỗi cô đơn.Mưa lạnh lùngGiăng kín ngoài hiênEm bật khócNhớ ấm êm ngày cũGiờ chỉ mình emGiấc ngủRộng thênh thangCố chạm mãiCánh tay chới vớiEm dường đãQuênNiềm đau xưaVẫn âm thầmRát buốt trong timXa nhauHạnh phúc đâu tìmChỉ cách một gang tayMà cả đời không chạm tới! Tháng 10.2015

Bản nhạc phổ thơ Hương Tràm

Bản nhạc phổ thơ Hương Tràm


Mẹ tôi

Thơ Hương Tràm

Kính tặng Mẹ

Mẹ như thân cò lặn lội bờ sông

Tìm cho đàn con thức ăn thơm lành, ngọt dịu

Biết bao năm đời mẹ thăng trầm vất vả

Sương nắng dãi dầu bên mảnh ruộng, vườn cây

Chúng con được sinh ra bên mẹ

Như những búp non đâm chồi, nẩy lộc

Trên nhánh, bên cành rắn rỏi, mẹ tôi!

Chúng con lớn lên bên mẹ

Như những hạt giống trên đồng ruộng quê hương

Đã nẩy mầm vươn mình ra khỏi hạt

Chúng con trưởng thành bên mẹ

Nhựa sống căng đầy, sức trẻ

Vẫn luôn được ấm nồng, trong vòng tay mẹ, mẹ ơi!

Mẹ ơi!

Ngoài kia ấy

Trên những cánh đồng xanh bát ngát

Những chẽn lúa đòng đòng căng đầy hạt sữa

Trong những khu vườn cây sum xuê

Quả sapoche quằn nặng trĩu cành

Và hương nhãn thơm lừng như tình yêu của mẹ!

Vun đắp cho đời con hy vọng tươi nguyên

Và tấm lòng mẹ cho con một thời giấc mơ cổ tích!

Mẹ của con ơi!

Ngày con rời xa vòng tay ấp ôm của mẹ

Vẫn mang theo bên mình mùi hương đất quê ta.

Và trong gói hành trang có cả tình yêu và dáng hình của mẹ

Vun đắp cho con những ước vọng ngọt ngào

Cho hôm nay, ngày mai đều như thế…

Sau những tháng năm đời thăng trầm, nghiệt ngã

Con thành đạt. Và hiểu được

Lời mẹ dạy năm xưa, rằng:

“ Hạnh phúc ngọt ngào, hay khổ đau, đắng cay

Đâu dễ gì biết trước”

Sau bao năm

Con quay về

Hình ảnh mẹ trong con

Với tình yêu bao la

Mà thời gian cuộc đời không thể làm phai nhạt

Khu vườn vẫn sum xuê

Cánh đồng vẫn ươm vàng màu lúa của quê xưa

Con trở về

Đi qua những con đê

Như từng bước qua mỗi chặng đời con ở đó

Gập ghềnh và nhiều may rủi

Mẹ dang tay đón chờ

Và che chở cho con

Trong mắt mẹ rạng ngời niềm hạnh phúc.

Con thấy những hy sinh lặng lẽ

Trên mái tóc cuộc đời của mẹ hoa râm

Con thấy những buồn vui lặng thầm của mẹ

Qua ánh nhìn hằn sâu

Và vết lưng còng.

Con thấy cả quãng đời cơ cực

Trong hình dáng hao gầy của mẹ, mẹ ơi!

Như hình ảnh con cò trong giấc mơ cổ tích…

Tháng 8.2012

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Khoảng lặng

Thơ Hương Tràm

Lặng yên. Lắng nghe cô kể…Nước mắt lăn dài, chưa thể nguôi ngoaiTâm trạng này đâu của riêng aiNgười Thầy – trong vai trò chủ nhiệm

Có khoảnh khắc thành kỷ niệmCó khoảng lặng đời tắt lịm niềm vuiCứ từng lời in đậm trong tôiGiờ tan sở. Rối bời cảm xúc

Học trò, nhiều khi, đôi lúcThích nghịch, đùa …trong những phút ham chơiCó hôm bày trò phá bĩnh thôiHồn nhiên lắm cái thời tuổi tím

Ngày xưa ơi. Ôi, kỷ niệm!Thuở học trò, sao tìm lại: Hôm qua?Thầy cô cũng một thời cắp sáchCũng một thời ngắm Phượng, suy tư

Nặng lòng, chân bước chần chừThèm được trút cả tâm tư: Nhà giáoThầy cô ơi, chung tay dạy bảoRèn cho em thơ: Đạo làm người

Ngày mới lên, nắng ấm thôiBuông hờn giận, thương yêu rồi đậm mãiMai em thơ: đi về phương ấyHành trang đầy vững chãi niềm tin

Lời tổn thương giống chiếc đinhĐâm vào trái tim, mất tình bạn hữuTrái tim để nghĩa nhân lưu trúVà yêu thương cư ngụ trọn đời

Mưa tháng này, vội vàng rơiHay nước mắt rớt vào tôi mặn chátPhượng đứng lặng yên giờ bật hátCho thương yêu che mát tâm hồn

Tháng 11.2016

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


Bài không tên số 0

Thơ Hương Tràm

Nắng vàng đã trốn vào mâyGió xô mây ngã sấm bày tiệc chơiCơn mưa đổ ập vào ngườiGọi trong khàn giọng khóc cười vô biên.

Nỗi niềm nào ném ngả nghiêng Cứa vào tiềm thức an yên lâu rồiMưa ngâu chạm vết thương đờiCứa vào ký ức một thời vô tâm.

Ta thương ta của tháng nămNiềm tin gửi phía lạc tâm lệch đườngĐời thương đời cõi vô thườngNgỡ như cõi mộng còn vương giữa ngày.

Hạt mưa chạm khoé mắt cayTưởng đâu nhung nhớ miệt mài chờ mongGiật mình giữa nẻo long đongTrái tim bỏng rát rêu phong mất rồi.

Em đem hong mắt khóc cười Mỗi lần mưa đến sợ trời bão giôngSờ tay chạm cõi mênh môngCứa vào đáy mắt hư không bẽ bàng.

Tự dưng lại sợ mưa ngangSờ tay chạm cõi niết bàn chênh vênh. Tháng 5.2018

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


BỖNG MỘT NGÀY CHỢT NHẬN RA

Thơ Hương Tràm

… có nói ngàn lờikhông bằng một lần được hiểucó khóc vạn lần người kệ cũng thành không

dẫu niềm đauđã nén chặt trong lòngvà những tổn thương đem chém ra trăm nghìn kiểuthì khoảng cách của những ngày không hiểuchạm rát khoảng trời thương níu tay buông … Mỹ Tho, 29/3/2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


CHO TÔI BẢO HÀNH MỘT TRÁI TIM

Thơ Hương Tràm

… chiều nghiêng về phía nào cho mây nắng hắt hơicho trái tim du dương một giai điệu chông chênhrồi mệt nhoài muốn nghỉ có ai không thương chỉ dùm tôi vớibảo hành thôi chẳng thay mới tim đâu

thay mới rồi còn ý nghĩa gì đâunhư cái chết vùi chôn những bạc màu ký ứcđem bảo hành xong có phải ngừng thổn thứckhi cuộc đời mình chỉ có duy nhất một trái tim

bên ngoài cuộc sống từng ngày những lay lắt dày thêmmặt khóc cười luồn qua đêm toả sángngắm giả tạo nhìn nhân sinh ngao ngán ước bảo hành trái tim một lần tìm năm tháng ngày vui

cho được bảo hành duy nhất một lần thôimặc cuộc sống đòi khóc cười sân khấucho một lần đem tim thường nung nấukhát khao đời đừng giả tạo để thương yêu

Người lạ ơi… biết nơi nào bảo hành tim chỉ dùm tôi với Tháng 3.2018

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


KHI NGƯỜI NHẶT CÁNH HOA TRÀM TRONG CÁT 

Thơ Hương Tràm

Khi người nhặt cánh hoa tràm trong cátNghe thì thầm mặn nhạt vị phèn chuaLòng vương chút tình ngan ngát hương đưaThanh xuân thắm nụ cười em vừa chớm.

Nụ cười thắm thanh xuân giờ đương lớn Đất nông trường đùa giỡn nắng hờn mưa_ Có bao giờ người ngắm hoa tràm chưaLoài hoa dại giữa nắng mưa vững chãi?

_ Có những ngày trong khoảng trời dầu dãi Em kiểm tra thấy nợ cõi mênh mông…

Em nợ người… những cảm xúc tri âm Những xúc cảm nén dần vào tâm khảm

Người ồn ào, em lặng yên ngạo nghễĐốt cháy lòng… cứ thế cũng qua đi.

Em nợ người… lời từ giã những khiNgười nói nói thương những gì em thấy Em ngủ quên nỗi niềm không động đậy Thu heo may khen khét ủ tháng ngày.

Em nợ con mình hơi ấm vòng tayEm dang dở chẳng làm tròn hai vếNgày làm mẹ chợ búa về khệ nệ Ngày làm cha đủ phía bộn bề mơ.

Em nợ mẹ cha trọn vẹn bài thơViết hạnh phúc hững hờ ngoài cửa sổEm đơn thân phía góc nhìn loang lỗNgắm song thân lòm lõi những nếp da.

Em nợ trăm năm bước ngõ quê nhà Bên ngôi trường xưa trọn ngày đính ướcCó những chông chênh nào ai biết đượcNợ hanh hao được mất bữa giao mùa.

Em nợ mình thời trẻ nét xuân xưaNợ nét thanh tao cay vừa sống mũi Em nợ chính em tháng ngày lầm lũi Vừa nuôi con vừa ghi nợ tuổi thơ.

Chẳng rõ thương yêu được mất bao giờEm nợ miết những bến bờ khoảng cách! Mỹ Tho,18.9.2018

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


CỨ MỖI LẦN NHÌN CHIẾC LÁ VÀNG RƠI

Thơ Hương Tràm

Cứ mỗi lần nhìn chiếc lá vàng rơiEm chợt muốn sống đời bình yên mớiBình minh nắng vàng gọi nhau í ớiPhía thênh thang những mệt mỏi lùi xa.

Cứ mỗi lần nhìn chiếc lá bay qua Có nỗi chùng chình nghĩ đi trăm ngã Bàn tay non học đòi nhiều giả tráHọc lóm nụ cười ngả ngớn trêu vui.

Cứ mỗi lần nhìn chiếc lá vàng rơiEm chạnh nhớ cái thời mình đương có Những tựa nương ấp ôm dầu to nhỏ Mắt sói người dòm ngó tận hang sâu.

Cứ mỗi lần nhìn vàng lá dãi dầu Người khéo léo vén trăm điều tai tiếng Món bữa tranh giành nuốt ngon trọn miếngNhếch nhác thèm thuồng vết miệng chưa tan.

Cứ mỗi lần nhìn vàng lá nghênh ngang Lòng em rét giữa trăm ngàn giọt nắng Niềm đau cứa cuộc đời đông như rận Tim lạnh lùng nhìn lận đận bão giông.

Cứ thu về nhìn rừng lá mênh môngEm ngẫm nhân sinh có không không có Ngày mới gọi tên… chuyện đời lớn nhỏThản nhiên đời cứ có có không không. Mỹ Tho, 21.8.2018

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


CHO CON TỰA VÀO BA

Thơ Hương Tràm

Con mệt rồi cho con tựa vào baNhư hồi bé con khóc oà sướt mướtCon đến trường ba dắt dìu chân bướcMẹ dạy con sống mực thước bao ngày.

Con rời quê tìm cuộc sống tương laiChút khờ khạo mua chuỗi ngày nhầm tưởngThanh xuân trao tình thương cũng nhạt nhoàĐỗ vỡ rồi con mới kịp nhận ra…

Nhìn trẻ thơ con càng thấy thương baMặc áo sờn vai mái nhà dột ướtBa vẫn thủy chung vẹn tròn sau trướcCãi đôi câu bỏ sao bỏ được gia đình.

Kẻ đi rồi đâu có nhớ tình thâmĐâu có nhớ mái ấm ngày đã cóCon lặng lẽ món nợ quằng vai nhỏTựa vào ba kể to nhỏ chuyện đời.

Lòng con dại khờ nghẹn đắng ba ơiTừng dấu tích tựa chân trời xa lắmCứa vào vết thương tím bầm sâu hoắmChạm vào đâu cũng mắt ướt cay nồng.

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


Người đàn bà và hai đứa trẻ…

Thơ Hương Tràm

Chẳng biết tự bao giờnhà chẳng có đàn ôngcó người đàn bàvà hai đứa trẻlặng lẽ đi về.

Họ dắt dìu nhauđi qua những bữa sáng ngủ mêđi qua những đêm lê thêtrời mưatầm tã.

Những buổi bình minh vội vãhọ trở về mái nhàrộn rã những niềm vuirộn rã những tiếng cườimặc kệ ngoài kia vạn lời đùa bỡn.

Đứa con traibây giờ đã lớnbiết san sẻ lo toanbiết gánh nỗi nhọc nhằn cơm áo.Đứa con gáibây giờ bình yên khỏe mạnh

cùng mẹ và anh sống những bữa cháu rau

nhưng đầy ắp thâm tình.

Người đàn bàcòn tất bật mưu sinhđời chùng chình nẻo bướcnhưng mỗi ngày trôi đi đều có đượcnhững nụ cười thơ ngây hạnh phúc của con

Người đàn bà đi qua thanh xuânbiết dành trọn tình thương cho hai đứa trẻdầu dãi tháng ngày son trẻmà an nhiên bước vững chãi trong đời.

Mặc nỗi buồn rưng rứcmặc thức ngủ vô chừngmặc sáng tối cô đơnmặc quên nhớ chập chờnđược ở cạnh bên con chính là bình yên duy nhất.

Tháng 7/2019

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Mùa hoa sầu riêng quê mẹ

Thơ Hương Tràm

Sáng gió ùa về thoang thoảng hương thơm Nắng mùa đông đứng tần ngần trước ngõ Nỗi niềm tha hương rơi nhoài lặng lẽ Đau đáu trở về quê mẹ bình yên.

Gió heo may lay nhẹ hoa sầu riêng Khơi ký ức miền tuổi thơ yên ảNhớ mùa thu hoạch ngày xưa hối hả Đem hạnh phúc vừa mới đã… ra phơi.

Con nhớ ngày hè thơm lúa mùa tươiVẽ mơ ước khoảng trời thênh thang quá Gió chông chênh suýt xô con té ngãMay có thương yêu mẹ đã ủ dày.

Con nhớ chuỗi ngày nước mắt lắt layChông chênh bước chân cày may rủi Nỗi nhớ mẹ thương ba không tên tuổiCon sẽ về tìm lại tháng ngày trôi.

Hương sầu riêng chùng chình nhớ mẹ thôiVị sầu riêng ngọt bờ môi con trẻ Hẹn ước mùa xuân con về bên mẹVun liếp sau hè thơm khẽ sầu riêng. T.G, 30/11/2018

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


VẼ ĐIỀU ƯỚC ĐÊM GIÁNG SINH

Thơ Hương Tràm

Em vẽ chênh chao giữa trăm ngàn suy nghĩ Con gái thầm thì, hỏi: “Ba đâu?”

Rồi quay đi tự đáp:”Ba theo người khác đâu về cùng bé nữa”Trong lòng em có trăm ngàn vết cứaChạm vào đâu cũng chỉ nửa thương yêu.

Con trai cứ lặng lẽ giữa chiềuKhông có ba cũng trăm điều suy nghĩCó những câu hỏi giản đơn mẹ trả lời vô lý

Nghe tim mình rên rỉ giữa rét đông.

Gió hanh hao tạt lạnh lẽo vào lòngChuông Nhà thờ ngân thêm chòng chềnh ký ức Đêm Giáng Sinh cứ mông lung điều ướcỨớc cuộc đời không còn trẻ mồ côi.

Giáo đường ơi, Noel điểm từng hồiGiữa bao la, chỉ em còn hoang hoảiNgày mai thôi, Xuân rộn ràng đương tớiBiết bao giờ em có thể cười vui.

Phải làm gì cho trẻ chẳng mồ côiKhông còn có câu trả lời vô lý.

Bé hỏi bâng quơLòng mẹ thành cạn ý

Bối rối chiều, lạc lối cả thời xuân.

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


SÁNG NGÀY BÃO

Thơ Hương Tràm

Trời rỉ rả mưa nhạt nhòa miền nhớ Gió hanh hao ùa run run hơi thởCon hẻm nhà lớ ngớ đứng đợi mong Ngày bão bùng mưa lạnh giữa hư không

Em gửi anhchút hơi ấm mùa đôngSưởi mùa nhớnhững ngày không còn nữa Ở phương anhcó còn hương hoa sữaGửi vào emthắm lại nửa yêu thương

Ngày hôm quacòn giai điệu du dương Ru ta giấcngọt dường môi đương chínNgày hôm qualòng chắc còn bịn rịn Nên đông về đời toan tính đa mang

Sáng bão cònnhững rối rắm tan hoangMưa hun hútngập con đường ký ứcLòng người thương nhớ về nhau rưng rức Em gửi anhlời thổn thức gió going

Sáng chùng chìnhday dứt cả mùa đông

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


GIẤC MƠ CỔ TÍCH

Thơ Hương Tràm

Gà đại bàng mơ khao khát trời caoRời bản nhỏ vượt rừng xanh qua núi Tập tành bay đôi cánh ngày chới với Đành trở về cùng xới đất tìm mồi

Có một hôm mãi nhún nhảy rong chơiGặp ve sầu trước cửa đời lột xác Gà đại bàng với ánh nhìn ngơ ngácNể chàng ve thấy lạc lõng cho mình

Họ bắt tay làm cuộc hành trìnhTìm ý nghĩa nhân sinh ngày đương sống Gặp ốc mượn hồn lạc triền cõi mộng Cua ẩn vào vỏ ốc rộng chông chênh

Bão tràn về bản nhỏ cứ run lênThiên nhiên cũng kêu rên, mưa bật khócBa đứa dắt đi bước dài nặng nhọcMượn hốc cây rừng chen chúc trú giông

Mặt trời lên soi nắng giữa hừng đông Rừng ban trắng đẹp thêm tình tri kỷ

Thần núi thương cua tựa người ẩn sĩ Muốn chú gà non tung cánh đại bàng!

Ngắm ve đương vẫy đôi càng mạnh mẽ Cùng tung tăng khe khẽ hát giao mùaGiữa bạt ngàn tim tím sắc hoa mua Cành lan cũng đung đưa chờ duyên bén

Núi dang tay mở cửa thần giao hẹn Mènh, cua, gà vén giấc mơ trưa Hốc cây thần như chiếc võng đong đưaRu tha thiết giấc mơ vừa cổ tích…

Thác nước quanh co vướng thêm bọ xítMùi hôi len mũi bịt cả núi thần Hốc cây giờ chẳng còn chỗ dung thânHọ chen chúc trong những lần đổ dốc

Con bọ xít làm cho cua bật khóc Đâu hiểu gian nan vỏ ốc tựa nhà Cuộc sống chùng chình gió táp mưa saTruân chuyên biết nhận rõ điều được mất

Con bọ xít làm cho ve thêm bựcĐâu hiểu khoảng đời khổ cực chông chênhMười mấy năm lòng đất trui rèn nênMột bản lĩnh ưỡn mình ngày đương sống

Gà đại bàng cũng dang đôi cánh rộngMuốn tung trời thoả mộng đã bao năm Cũng lặng nhìn về mây khói xa xămNhìn bọ xít rồi âm thầm rơi lệ

Đời bọ xít cứ ngủ mê ngạo nghễMặc xung quanh cười nhạo vẫn tìm vui Thần núi ném cửa hốc cây cúi lạy Co rúm đôi chân ngồi nhìn e ngại

Núi rừng ơi, sáng bình minh vẫy gọi !Mặt trời lên soi khắp lối ta điCó niềm tin vững chãi há sợ gìMùa thử thách níu ghì chân hạnh phúc

Sông có khúc, con người cũng có lúcNhư hốc cây cùng vạn vật vượt ghềnhLúc rộng thênh như biển cả mông mênhKhi nghĩ cạn loanh hoanh đời chật hẹp

Nắng sẽ lên vén ngày xanh tươi đẹp Như hoa ban ca hát giữa núi rừngGà, ve, cua cùng khiêu vũ nhạc mừngBọ xít ơi, khảy cung đàn hoà tấu !

Cuộc sống có những chuỗi ngày đẹp xấuCó lòng nhân ắt cũng có hẹp hòi Cũng kiếp nhân sinh cát bụi về thôiTa hãy thương trân quý ngày đương sống!

Đời chẳng phải mơ đâu là cõi mộng Biết cho đi lẽ sống mãi trường tồn Biết mỉm cười cuộc sống sẽ vui hơnCảm ơn đời, mỗi sớm mai ta thức…!

Mỹ Tho, 7.5.2018

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm

Ảnh chân dung tác giả Hương Tràm


VỀ ĐONG NHỮNG HẠT SƯƠNG

Thơ Hương Tràm

Tháng Mười Một trở mình gọi cơn gió heo mayTừng bậc thang ngồi đếm chuỗi ngày viên phấn viếtTrong đôi mắt em tôi là khoảng trời biêng biếcLà mùa xuân tươi non tha thiết đón nắng hồng.

Có những lần chùng chình lòng chợt biết trống khôngLén rình rập trăng khuya giữa “cánh đồng bất tận”Cây trâm bầu đã mấy mùa nắng mưa lận đậnThân lúa quằn quại mình nuôi nấng ngọn trĩu bông.

Có lúc nghĩ hẹp hòi muốn bỏ phố làm nôngThả cánh diều tự do. Về gieo trồng khao khátNụ cười vui cất lên từ cánh đồng bát ngátMùa lạc ươm mầm từ những khúc hát hoan ca.

Hay bỏ bảng đen về cày cấy cùng mẹ baXới đất để trồng hoa, trồng liếp cà, rau muốngCứ mỗi bữa lúc hoàng hôn nghỉ ngơi cuối ruộngNhóm bếp than hồng khói cuồn cuộn thả vào mây.

Ta nhận ra lòng mình trong làn khói cay cayNhớ viên phấn mòn bụi bay bay như trằn trọcCó phải là sương không mà bạc đầu phai tóc?Có phải là mưa hay nước mắt rớt thăng trầm?

Rồi buồn bã lòng mình về tập đếm tháng nămVề đong lại những hạt mầm của thời nhiệt huyếtVề vẽ tâm hồn mình thành tượng đồng bất diệtVề ru đời mình tha thiết nhé: khúc lương tâm!

Về đong những hạt sương rơi giữa buổi thăng trầmTa tô lại lòng ta những vết bầm gân guốcTa đốt cháy mình thắp lên những niềm mơ ướcCho ta quên hẹp hòi, con vững bước chân đi.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


SÔNG TIỀN MÙA TRỞ GIÓ

Thơ Hương Tràm

Em ngồi một mình nem nép vào sôngDòng Tiền Giang mênh mông thuyền ghe chạyCơn gió nhẹ thổi mùa đông về lạiHeo may Noel dầu dãi rét run người.

Em nhớ lần đón người lạ đến chơiTrưa hôm ấy mây xanh trời nóng bỏngDòng phù sa chảy về nơi biển rộngQuy luật xưa nay con nước lớn ròng.

Em dõi nhìn nỗi nhớ phía mênh môngMột bóng dáng đã ở trong quá khứNgày hôm qua đã từng quên lần nữaMà sao như vết dao cứa trong lòng?

Ngày dại khờ làm sao hiểu sâu nôngCó thật đâu những mặn nồng giả tạoChạm vào đâu tim cũng buồn rỉ máuĐã từng năm còn nương náu trong lòng.

Gió lạnh rồi mùa trăn trở bên sôngEm vẫn em của tháng năm chờ đợiMột mình thương chẳng bao giờ dừng lạiNhư dòng Tiền Giang miết mải ngược xuôi.

Phút chạnh lòng mà nỗi nhớ bỗng rơiGiọt nước mắt hay nắng trời đang rớtMà cứa vào tim lằn ranh rõ rệtSông Tiền neo một vết tích đau buồn.

Người đi rồi. Người ở lại chắc buôngBởi ngày xưa có bình thường trở lạiThì hôm nay cũng chẳng còn vụng dạiTrao tâm tư để nhận lại niềm đau.

Ngọn sóng sông Tiền đương vỗ lao xaoEm nghe tim mình rạt rào nỗi nhớCó cái gì bình yên không trắc trởNhư em thương mùa trở gió. Anh về.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


LẠC MỘT TIẾNG VE

Thơ Hương Tràm

(viết cho khoảng trống của trái tim)

Tự dưng lạc một tiếng veLoay hoay ký ức tìm về tuổi thơ

Sáng cùng con chữ i, tờTrưa về xách lộp, vác lờ, tát song

Rộn ràng đàn vịt chạy đồngTung tăng đùa giỡn như không muốn về

Chiều tà nắng rọi ven đêBếp nhà khói toả gọi về mẹ trông

Cua đồng lính quýnh chạy ngôngEm qua ngang cửa hang không tiếng cười

Thì ra… câu chuyện ba ngườiỐi, trời cua đực dối lừa vợ con !

Ơ, kìa có tiếng nỉ nonGiữa đồng rơm rạ nghe còn tiếng rênĐến gần em hỏi tuổi tênVe sầu lột xác mình ên cuối ngày

Nghe trong tiếng gió cả haiHoà vào khúc hát mê say lạc đường Hạ về phối khúc du dương Gọi nhau khàn giọng lạc thương nửa rồi

Gió đâu xua khói liên hồiMây phân bua mãi nửa lời cũng mưaThời gian khe hở cũng vừaCho em trốn mẹ trú mưa giữa đồng

Em dường lạc giữa hư không Chạy tìm ve giữa cánh đồng rạ rơmTuổi thơ ký ức ru êmCõi mơ đốt cháy nỗi niềm chông chênh

Mỹ Tho, 19.4.2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


LẼ RA LÀ HẠNH PHÚC, THẾ MÀ

Thơ Hương Tràm

Tối mùa đông ai qua miền thương nhớcho em mượn vòng tay ôm và hơi thởsưởi ấm trái tim đầy vết xước bơ vơ

Lẽ ra là hạnh phúc, thế màcòn lãng đãng câu thơchòng chềnh lắm điều hững hờ, xa lạ

Mùa đông rét cắt damột mình em giữa đường xưa hối hảtìm nụ cười quen trong tất tả cuộc đời

Anh ở đâu giữa bao ngườiem huyễn hoặc, chênh chao hay cuối trời nghiêng ngãmà mải miết tìm về tiềm thức đã rong rêu

Anh đâu rồi em hỏi cả buổi chiềuhỏi sáng, hỏi đêm hỏi điều điên dạikiếm người thương giữa hoang hoải tâm tư

Tối đông dày, trời lại đổ cơn mưacho lạnh lẽo giữa mùa đông ký ứcem khóc cười trong rét mướt hanh hao…

Mỹ Tho, 21/12/2017

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


LÁ LỘC VỪNG RƠI GIỮA MÙA THU

Thơ Hương Tràm

Anh có nghe không gió thu cười xào xạcLá vàng rơi rơi, ngơ ngác lá vàng rơiEm lại nhớ anh, em lại nhớ nụ cườiNhớ tách trà pha ngọt lời anh đã nói.Chúng ta lặng yên, điếu thuốc tàn mùi khóiKhát vòng tay ôm trong lặng yên chờ đợiMình đánh rơi thương yêu hai nẻo cuộc đờiEm lỡ trút cạn lời. Anh dốc mưu sinh.Có thể nào gặp nhau trong bước đăng trìnhĐể được kề bên mỗi sáng lúc bình minhNụ hôn thắm thiết bờ môi ta ngọt lịmMột vòng tay ôm siết chặt cả tháng năm.Có thể nào níu khoảng cách đã xa xămGom hết nắng để tan tầm ta sưởi ấmMột mái nhà đơn sơ nhưng tình sâu nặngBên đàn con thơ vui hạnh phúc trăm năm.Một sáng mùa thu lá không còn xanh thắmÚa vàng rơi trong một khoảng trống mong manhGió lao xao thổi suốt mùa thu heo hắtMình xa rồi lòng còn mang nợ triền thương. T.G, 6.8.2019

Bản nhạc phổ thơ Hương Tràm

Bản nhạc phổ thơ Hương Tràm

Hương Tràm đã trải lòng trong mỗi sáng tác, từng con chữ được nhào nặn viết ra đều xuất phát từ những suy nghĩ của trái tim, là nỗi niềm dằn xé trong từng mạch cảm xúc của lý trí; không ngừng tìm kiếm ngôn từ, mài giũa, trui rèn ngòi bút của chính mình trong từng trang viết như là nguồn động lực lớn lao giúp bản thân vượt qua những trăn trở, thử thách, những đoạn quanh co, khúc khuỷu trong cuộc sống, công việc, gia đình; không mong trở thành nhà thơ, nhà văn, chỉ mong từng con chữ được viết bằng tình cảm chân thật từ trong cội nguồn của thương yêu có thể mang đến sự rung cảm thực sự cho những trái tim của tri âm có cùng suy nghĩ cũng khát khao sống cuộc đời đáng sống…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button