Đánh giá

Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Chu Minh Khôi

Nhà thơ nhà báo Chu Minh Khôi sinh năm 1972 tại Hải Hậu Nam Định. Ngay từ những năm 1994-1999 anh đã có rất nhiều bài thơ đăng các báo Hoa Học Trò, Áo Trắng, Mực Tím.
Chu Minh Khôi là đại biểu dự Hội nghị Nhà văn trẻ toàn quốc lần thứ 6 (năm 2001). Anh đã xuất bản tập thơ nổi tiếng “Ly cà phê tháng tư” nhà xuất bản Lao động năm 2014. Thơ Chu Minh Khôi luôn có điểm đặc biệt không thể lẫn với các nhà thơ khác.
Hiện nay anh là một phóng viên có uy tín của Thời báo kinh tế Việt Nam và là một nhà thơ được độc giả mến mộ và yêu thích. KTHN.vn xin giới thiệu những bài thơ hay nhất của anh.


Bài thơ: Ly cà phê tháng tư

Ly cà phê tháng tư Thơ Chu Minh KhôiXin đừng mời tháng tư một ly cà phêTa sợ hoa xoan mất ngủDẫu bỏ muỗng đường vào câu hát cũChắc gì ngọt tai nhau.

Đành từ chối ly cà phê em traoKẻo mất ngủ một đời xa xứXưa trót nhấp ngụm môi thiếu nữAi ngờ vọng trắng suốt mười năm.

Nhỏ xuống tháng tư, từng giọt đắng long tongQuán thời gian đâu bán ngày xưa cũKý ức chồn chân bên tháng tư vẫn vũHoa xoan không nói gì, chỉ tím phia mùa đi.

(In trong tập thơ: Thơ tình hay nhất dành cho bạn – NXB Thanh Niên, in lần thứ nhất năm 2003, tái bản lần 2 năm 2006)

Ảnh chân dung nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh chân dung nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Tháng ba Hương Sơn

Tháng ba Hương Sơn Thơ Chu Minh Khôi

Hoa gạo giấu môi hồng sau vòm lửaMưa phùn bay say khướt cả tháng BaNúi lảo đảo nắng kinh cầu kiếp trướcSuối Yến ngược trôi về phía đỉnh Lăng Già.

Chim én rót mùa xuân vào động biếcCâu Nam-mô nhuộm tím cả chuông chùaThiên Trù đó chạm vào ta như thểHương lạ giai nhân lén bỏ bùa.

Ta vịn tay vào đầu kia cơn gióGặp chùm hoa vô sắc vừa rơiĐường thái không ruổi về tâm tĩnh tạiXin lụi tàn để mở cuộc sinh sôi.

Đường lên núi một vầng mây trắngGối đầu lên ngọn cỏ phiêu linhGiọt sương câm đọng tương phùng vạn PhápCả một Hương Sơn rỗng lặng ở tâm mình.

Nguồn: Báo Giác ngộ, số tháng 7-2014

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Mỵ Châu

Mỵ Châu Thơ Chu Minh Khôi

Chỉ là lông ngỗng gió bayMấy ngàn năm, tức tưởi này, Mỵ Châu!Cả tin thành Ốc, hào sâuCả tin lẫy nỏ liên châu thánh thần.

Nào ai ngờ kẻ chung chănDây tơ yêu néo đổ thành Cổ LoaNhẹ như lông ngỗng bay quaPhận người chớp lóe, máu nhòa, vậy thôi.

Đá ngàn năm toát mồ hôiNgọc trai ở lại nói lời sáng trong.

(Đăng trên Báo Giác Ngộ năm 2006)

Nhà thơ Chu Minh Khôi thăm đền Cổ Loa

Nhà thơ Chu Minh Khôi thăm đền Cổ Loa


Bài thơ: Dòng sông ấu thơ

Dòng sông ấu thơ Thơ Chu Minh Khôi

Trời xanh về phía biểnTôi xanh về sông quêChiều tắt gió lục bình tha thướt tímTuổi thơ tôi giờ gửi ngọn chòng chành.

Chèo ký ức về dòng sông ấu thơTháng năm miên man chảyMòn vẹt vành trăng nước xóiMúc từng gáo sông làng.

Lấy mùa thu gội tóc cho sôngLấy lục bình nhuộm tím mắt sôngSông mang hơi thở của tôi về biểnThản nhiên đi qua lời thề.

Đêm cả tin vục tay vào cơn mêBờ tre xanh không còn chải tócCâu thơ ngã vào mùa thuThảng thốt lời mẹ ru rắc đầy triền sông vắng.

Chèo ký ức về dòng sông ấu thơTháng năm miên man chảyThuở mười sáu gội đầu lá sảNước sông thơm đến tận bây giờ.

Sông vặn mình khuyết vào phía giấc mơChỉ còn lại một bờ cho miền nước chảyTôi dại khờ bấu vào cơn gió xoáyLở hết mình bồi đắp một bờ xa.

(Đăng trên Báo Văn Nghệ Trẻ năm 2003)

Nhà thơ Chu Minh Khôi với sông quê

Nhà thơ Chu Minh Khôi với sông quê


Bài thơ: Viết cho quê

Viết cho quêThơ Chu Minh Khôi

Quê mình nghèoTrăn trở ước mơXao xác lá rơi đầy mái rạNgăn ngắt vòm tre bảng lảng sương chiều.

Ta đành lòng ném lại một thời yêuTuổi thơ chơi thả diều lên mây trắngThắp lửa suy tư về tận cuối trờiMẹ bảo mình nghèo đừng mơ ước xa xôiTrăng trên cao làm sao mà hái được.

Em gái nhỏ đầu trần lam lũLội trên bùn lắm đỉa bám đầy chânXé cào gốc rạNhững giọt buồn lặng lẽ đổ mưa tuôn.

Ta tập làm thơ với hoa lục bình tímEm hỏi: “Lục bình là hoa gì?Chắc đẹp lắm phải không anh?

Ta buồn lòng không nóiLặng nhìn em thái bèo – băm nát lục bình thơ.

Quê mình nghèo Trăn trở ước mơNhiều thiếu nữ không có thời con gáiMười bảy tuổi theo chồng từ giã buồn vuiVà em cũng thếMười bảy tuổi em cũng lấy chồng thôi.

Ta xa nhà đeo đuổi ước mơBao lo toan chất chồng vai áo mẹVà emNăm tháng chở cheXóm nghèo mái rạChất ngất buồn xanh thẳm ở trong ta.

(Đăng trên Tạp chí Văn Nhân – Hội VHNT Nam Định năm 1996)

Một chuyến tác nghiệp của nhà thơ

Một chuyến tác nghiệp của nhà thơ


Bài thơ: Rồi một ngày

Rồi một ngày Thơ Chu Minh Khôi

Rồi một ngày tất cả sẽ ra điVe nức nở khóc những lời khản cổLưu bút khắc vào khoảng trời bỏ ngỏSổ điểm danh gấp lại một thời.

Lãng mạn ơi hãy thả lên trờiBước qua tuổi mày tao chí tớThảng thốt lắm tán phượng bừng cháy đỏMực tím này trả cho tháng năm xanh.

Rồi một ngày ai gọi ta bằng anhTa hãnh diện bởi được làm người lớnLũ con gái chắc không còn táo tợnSẽ dịu dàng bởi ai cũng xinh hơn.

Rồi một ngày dẫu ta làm người lớnTrước hạ mềm vẫn bé nhỏ mà thôiCứ mặc ve khóc những lời tiếc nuốiPhượng cháy trời đỏ tứa tháng năm xa.

Nguồn: Thương màu phượng thắm (tập thơ nhiều tác giả), NXB Đồng Nai, 1997

Ảnh chân dung nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh chân dung nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Gửi vào Nam

Gửi vào NamThơ Chu Minh Khôi

Em vào NamCho anh gửi một ít hương hoa sữaGói giùm em cả heo may nữaGió Bắc Kỳ vào trong ấy, tìm đâu?

Em còn nhớ vườn xưa thơm hương khếAnh trèo lên, em ở dưới đòi xinAnh không cho, em doạ về mách mẹAnh sợ run, thế là em vơ chanh chua đanh đá cả một chùm.

Em nhớ không xa khuất mảnh trăng nonLá đò thơ chở tuổi em đi mấtMôi thiếu nữ bừng lên màu huyết ngọcLắm thằng vô duyên, cứ gọi anh là bác, xưng em.

Mười chín tuổi lặn lội phía dòng sâuEm vào Nam với đời riêng một mảnhNgoài đôi mươi anh vẫn còn vụng dạiTháng năm gầy chất lên mẹ lo âu.

Gói cho em một ít tuổi thơMột góc mảnh trời riêng quê mẹEm nhớ cất vào hành trang con gáiGiữ dòng đời, em hãy vững niềm tin.

Nguồn: Báo Áo trắng, số tháng 4-1997

Một chuyến tác nghiệp của nhà thơ Chu Minh Khôi

Một chuyến tác nghiệp của nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Khắc khoải

Khắc Khoải Thơ Chu Minh Khôi

Từng đêm rời bỏ phố phườngNằm nghe tiếng chuông chùa cổCơn gió ngọn đa trở mìnhBới lên con chuồn ớt đỏ.

Từng đêm về con đường nhỏCỏ may vá víu nguồn cơnGiếng ngọt – mắt huyền – tóc cỏLuồn vai hương sả chập chờn.

Không sao về lại con đườngTuổi thơ chân trần nắng đỏKhông sao chạm nổi con đườngLục bình – mồng tơi – ngọn cỏ.

Vô cảm ngày trăng mắc võngKhông thương, không nhớ, không vềBây giờ giữa lòng phố xáĐèn đường mắt đỏ lê thê.

Nguồn: Báo Tiền phong chủ nhật, năm 1997

Một chuyến đi tác nghiệp của nhà thơ Chu Minh Khôi

Một chuyến đi tác nghiệp của nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ:_Vào chùa

Vào chùaThơ Chu Minh Khôi

Chắp tay tôi lạy ngày xưaPhật từ muôn kiếp mà chưa đến mìnhGió chẳng động, tâm chùng chìnhTấm thân đè nặng vô minh cõi miền.

Chắp tay tôi lạy cửa thiềnTưởng hàng Phật gỗ lặng yên suốt ngàyMênh mang quá khứ, vị lai84 vạn kiếp rộng dài hay chưa?

Chắp tay tôi lạy bốn mùaNgổn ngang vọng tưởng búa xua đến giờCõi đời là thật hay mơTôi không hình tướng, còn ngờ nỗi đau.

Không mong linh ứng nhiệm màuChỉ mong trở lại kiếp sau là mình.

Nguồn: Báo Giác ngộ, số tháng 7-2014

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Tháng mười cơn cớ

Tháng mười cơn cớ

Thơ: Chu Minh Khôi

Con nguội tắt tháng Mười xa quê mẹVắng nhớ đêm trăng rơm giãi một vàng thuChìm lăng lắc vết sống trâu đường cũMảng gáy tuổi xanh hò hẹn tiếng chim gù.

Thương từ quê xanh xao vòm mắt mẹVại nước đành rơi trắng những hương cauCâu thơ con mười năm đành thất luậtChưa tròn vành đền mẹ một câu.

Tháng mười vụ gặt, tháng mười rộng nhớĐể rưng rưng cơn cớ kẻ xa quêMảnh sân ấu thơ mùa này ngập thóc?Hay rỗng vào đáy cót những âu lo?

Con vừa mượn liềm trăng nhoè cuối phốGặt cho riêng mình một góc buồn so…

Nguồn: Báo Hoa học trò, tháng 10/1996

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Gửi người bằng tuổi

Gửi người bằng tuổi

Thơ Chu Minh KhôiKhông là chị, chẳng là emTa chông chênh giữa hai miền thấp caoThầm thương từ thuở xa nàoTrách người sao cứ xưng “tao” với “mày”.Tuổi thơ giờ hoá mây bayHoá lục bình tím héo gầy mắt sôngTa còn thương với má hồngNgẩn ngơ từ thuở học chung đến giờ.Nhớ người đắng đót, còn ngờTa về gửi lại bài thơ vơi đầyTuổi thơ giờ đã cạn ngàyHoa xoan tím ngõ rụng đầy dấu thương.Nguồn: Báo Áo trắng, số tháng 4-2016

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Thời gian

Thời gian

Thơ Chu Minh Khôi

Con về mượn chén thời gianDốc vò trăng rượu rót tràn cung mâyMẹ giờ ở phía tỉnh sayĐã nhoè đường nét, đã cay đường đời.Vẫn còn nguyên dậu mồng tơiXanh cành nảy ngọn rối bời tuổi thơRạ rơm vàng khắp chốn chờMẹ còn gieo cấy phía bờ bên kia.Con còn ném đá thia liaCâu thơ chìm nổi vọng chia tuổi mìnhCả tin mượn sóng chùng chìnhTháng năm chở ngọn lục bình đong đưa.Mẹ giờ ở phía ngày xưaKhông hoàn nguyên được bốn mùa lá xanhCon về trái nhớ treo cànhChôn hồn nắng để hoá thành tuổi thơ.Nguồn: Báo Giác ngộ, 2017

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Mật ngôn

Mật ngôn

Thơ Chu Minh Khôi

Ngày xưa em với mật ngônBao nhiêu dịu ngọt rót giòn mùa yêuDịu dàng tận cõi linh phiêuMôi như đường mía nói điều xanh non.

Bây giờ em cũng mật ngônXa xôi miệng lưỡi lượn tròn hình sinAnh mà hiểu được chết liềnGió bay đằng gió, quàng xiên đằng lời.

Anh giờ niệm cả một đờiMật ngôn đem thả lên trời gọi tênNam mô Em! Một cõi miềnBao nhiêu gẫy nát vo viên cũng tròn.

Ngộ ra đời những mật ngônNắng như Pháp, núi xanh rờn cỏ câyNgộ ra chân lý là đâyEm là Pháp. Phật là mây cuối trời.

Nguồn: Báo Tiền phong chủ nhật, tháng 4/2019

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Hương Sơn mùa trẩy hội

Hương Sơn mùa trẩy hội

Thơ Chu Minh Khôi

Nắng vu khoát treo ngang bến ĐụcGió trầm luân vút thủng sương giăngSuối Yến vặn mình về bến GiácCỏ tâm thành vịn núi mà xanh.Tháng Giêng vô uý hình như thểPhát tâm hửng nắng vọng xuân thìCon đò tịnh lạc miên trường sóngNhẹ tan vào bát ngát đường thi.Mái chèo khoả vô thường xuống nướcXin rửa trôi mê chấp vọng lầmTa bồng bềnh vạt rong tiềm thứcChầm chậm trôi về bến Quan Âm.Nguồn: Đặc san Chùa Hương, xuân 2019

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Về lớp cũ

Về lớp cũ

Thơ Chu Minh Khôi

Cơn cớ nào xui ta về lớp cũChỗ ngày xưa, giờ có kẻ khác ngồiCũng giận dỗi, cũng cười đùa náo độngNghe bên thềm có chiếc lá nào rơi.

Trên cánh cửa vẫn tên lớp xưa thôiSao không phải 12B thuở trướcCái bảng đen còn nguyên vết xướcKhắc vào ta trăn trở những nỗi niềm.

Dưới cây bàng thầm thì nắng mới lênCó cô bé đòi ta chào bằng chịĐôi bím tóc thản nhiên như ý nghĩĐâu ngờ ta đi trước nửa đoạn đường.

Hàng phi lao lớp ta trồng thuở trướcChưa một cây xiêu vẹo dáng đàn anhGió xôn xao trong thớ lá ngút xanhCó nhớ gì một thời tha thiết cũ.

Tiếng cười vỡ dưới hàng cây mất ngủLà nô đùa náo nức dắt ta điÔi cồn cào nhựa ứa lòng thi sĩBiết bao giờ học lại lớp cũ thương.

Nguồn: Báo Hoa học trò, tháng 11/1996

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Với một người viết sử

Với một người viết sử

Thơ Chu Minh khôiPhố giăng nắng người đàn bà viết sửCâu chữ lăn trong mắt mùa đôngNgày héo vắng những vương triều rụng hếtCòn xa xăm sông hoá đá trong lòng.Chìa tay thon cho thời gian quánh lạiEm rót tóc mây rứt ruột cõi Tiên DungĐừng thắc mắc bến bờ Chử Đồng TửHai vợ thì sao? Tình sử vốn không cùng?Lịch sử đôi khi như người đàn bà xinh đẹpNgoa ngoắt nắng mưa và thánh thiện vô cùngCó hành động nhân từ bỗng hoá thành cái ácCó dấu hỏi hình những nhát dao.Tôi nhìn em bằng héo vắng mây caoMùa tan loãng thời gian không giấu mặtNhấp nụ cười thành mảng buồn se thắtChuốt nghìn năm đọng lại dáng người.Tôi nhìn em bằng khô rạc nụ cườiPhố mùa đông bong từng mành cỏ rốiNhững vô thanh vang trong miền khuất tốiSử là em thắp sáng phía xa xanh.Nguồn: Báo Tiền phong chủ nhật, tháng 4/2019Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Cùng em

Cùng em

Thơ Chu Minh khôi

Nếu mai này đưa em về thăm quêAnh sẽ chọn ngày giông bãoĐể em thấy đắng cay hạt gạoCơ cực lúa đồng chiêm.

Những mảnh ruộng nứt nẻ chân chimOằn mình trong nắng lửaXác xơ gốc rạXám ngoét đồng chiều.

Về thăm quê nơi anh dấu trời yêuEm có nhận người dân quê lam lũ?Sẽ nói gì cùng những cô thôn nữBằng tuổi em đã tay bế tay bồng?

Em có thương đám bèo trôi sông?Có muốn thả chân trần trên cỏ?Có dám để đầu trần trêu nắng gió?Có dám lội trên bùn lắm đỉa không em?

Anh không muốn dối lừa bắt em phải yêu tinQuê hương anh bằng những lời có cánhBởi một mai biết được, quê mặt lạnhQuê giận hờn, quê sẽ hoá quê dưng.

Nguồn: Báo Hoa học trò chuyên đề Sinh viên, tháng 6/1996

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Gửi tháng tư

Gửi tháng tư

Thơ Chu Minh Khôi

Em có về tháng tư?Cho đắm đuối một trời hoa xoan tímGió hú gọi lời tình ngọt lịmVắt ngang trời ký ức hoá thơ.Mắt người xưa nhốt chiều vào khoảng nhớLúng liếng nhìn nghiêng tím cả hoàng hônGiờ không em, xóm cũ bồn chồnNhựa tình si cồn cào trong thớ lá.Xóm không em, xóm quen giờ hoá lạXoan tím trời khản cổ gọi người thươngNáu phương nao hỡi má phấn, mắt hườngSe mềm môi khản mười phương gió hú.Em có về tháng tư?Giữ giùm ta tuổi đôi mươi vẫn dạiTa vẫn là hoa xoan chờ kết tráiDưới cội hồng trăn trở tháng tư thương!Nguồn: Tạp chí Văn nhân Nam Định, tháng 5/1996

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Tinh mơ Bản Luốc

Tinh mơ Bản Luốc

Thơ Chu Minh Khôi

Từ trong nguồn sương ứaChầm bập mây gọi mờiTiếng gà vừa nhóm lửaTóc em bay lưng đồi,

Thung xanh miền heo mayNắng bồng bềnh đến lớpTrẻ em vịn mặt trờiChe ô mây trắng xốp.

Thương chập chùng thổ cẩmTa ngất ngư cổng trờiRượu ngô không dám chạmLảo đảo vào em thôi.

Những bậc thang đầy lúaTreo ta vào vách mâyMá em lừng hương nếpKhông men rượu mà say.

Nguồn: Báo Hà Giang, số Tết Kỷ Hợi 2019

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi


Bài thơ: Trên cánh đồng mùa Vu Lan

Trên cánh đồng mùa Vu Lan

Thơ Chu Minh Khôi

Có cơn mưa túa ra từ hiền kiếpLúa trang nghiêm gieo lất phất mẹ tôiRuộng ảo ảnh, trăng gầy neo cõi thựcRừng chân nhang cắm gốc rạ xuống đời.

Bờ cỏ rạn chân chim nhuộm tím phía luân hồiLưỡi cày lật bóng mây bằn bặt gióBông hồng trắng cài lên cành nắng đỏNấc từng cơn cời lửa phía thiên di.

Con men phía vô thường tìm dấu chân mẹ điVấp thẳm sâu tóc trời bay kín miền sương trắngChạng vạng tuổi thơ trên cánh đồng xa vắngHốc hác bùn nâu bồi vào phía xa xôi.

Tháng Bảy nắng mưa kéo võng cả trờiNgỡ tiếng ho của mẹ xô toang cửa gióBông hồng trắng cài lên mùa bỏ ngỏThen luân hồi thế chấp cội thiên di.

Nguồn: Báo Giác ngộ, tháng 7/2017

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Ảnh nhà thơ Chu Minh Khôi

Thơ Chu Minh Khôi luôn có một bản sắc rất riêng về cách dùng từ cũng như hình ảnh. Đọc thơ anh độc giả luôn tìm thấy sự mới mẻ và có sức hấp dẫn lạ kì – đó chính là sự khác biệt để thơ anh luôn có một chỗ đứng vững chắc trong lòng bạn đọc.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button