Đánh giá

Top 19 Bài thơ hay của nhà thơ Đoàn Thịnh

Nhà thơ Đoàn Thịnh sinh ngày 19-5-1948, Quê quán xã Tự lập huyện Mê Linh thành phố Hà Nội. Ông tham gia quân nhân từ năm 1967 đến năm 1976. Sau đó làm việc trong bộ Công an từ năm 1977 đến năm 1998, nay đã nghỉ hưu. Hiện nay ông đang cư trú tại Khu nhà ở Công ty Sông Công, Hà Trì, Hà Cầu, Hà Đông Hà Nội. Ông đã xuất bản hai tập thơ: Mẹ ngồi đưa chiếc võng không, nhà xuất bản Hội nhà văn năm 2014, Tiếng nạng gỗ nhà xuất bản Hội nhà văn năm 2015. KTHN.vn xin giới thiệu những bại thơ hay của ông.


Bài thơ: Bâng khuâng những điều không cuối

Bâng khuâng những điều không cuốiThơ Đoàn Thịnh

Nào còn mo cau nối cầu mưa trưa hạBèo lưng ao, hoa tím nốt một lầnNgẩn ngơ, chiều như vẫn gợn bàn chânĐất nồng ngái, đồng xa dầm ải.Ơi! những cuối cùng nào còn lạiVương nơi tôi, trong xác, trong hồnCho tôi hôn thêm nữa cái cònVà hoá lửa thiêng những gì đã hoá.Đâu, kẽo kẹt tre đu?Nước giếng làng giờ như giọt ngọcVaị sung, buồng cau, bồ thócMóng trâu khua đường gạch sớm ra đồng…Những cái cuối còn không?Để gần xa, chạnh lòng nhớ về tiên tổNhà mấy mươi tầng lô xô bóng đổĐường đan xen hối hả người điĐau đáu, ai tìm lại cũ, còn gì!Vô cảm, thời gian cứ đi.Xin kết lại sau nặng dày kí ứcEm gái lớn căng tràn làn ngựcTóc mi xanh có như lá như chồi?Hương vẫn dành, dù còn lạị một thôiĐể đi tận cùng và cho tận cuốiGió vẫn gió Sang mùa Gội mớiTa bâng khuâng không cuối, không cùng. ĐoànThịnh

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: CỨ HỎI

CỨ HỎIThơ Đoàn Thịnh

Cứ hỏi mãi chúng mình hai nửaLà của nhau từ bấy đến giờNgần ấy đã mà còn hỏi nữaCó khi nào không của nhau chưa.Cứ hỏi mãi chúng mình hai nửaVẫn của nhau dằng dặc mặn nồng.Hai phần tóc giờ sâu bạc cảVẫn chạnh lòng thật của nhau không.Và là khi cuối đận bà ôngÂu định mệnh hai ta một khuyếtVẫn thẳm sâu âm dương cách biệtLo phần kia liệu có kẻ cùng.Rồi mai nơi chín suối trùng phùngHai nửa vẫn cứ còn phải hỏiCâu hỏi mãi mà chưa lần nóiChỉ dạt dào , khắc khoải trong tim..

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: Dấu chân

Dấu chân Thơ Đoàn Thịnh

Mưa dầm đẫm mặt đường quê Tôi đi bấm ngón bước rê về làng Mới ngừng nước tạt dọc ngang Bùn trơn hiện rõ hai hàng bước chân. Bao năm đi, chẳng chân trần Dấu dày, vệt dép xa gần còn đâu. Bồi hồi ngón ríu vào nhau Bâng khuâng in thớ đất nâu quê nhà. Lâu rồi thấy dấu chân ta Dấu chân thật của mẹ cha cho mình Như ngô khoai nặn dáng hình Như là tô bởi mực bình ao chuôm Nét cong từ búp đa thôn Phác nên tôi đã là khuôn cuộc đời. Rồi mai dù mấy phương trời Dấu chân đất mẹ mãi ngời nẻo xa. ĐoànThịnh

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: ĐÈN KHÊU

ĐÈN KHÊUThơ Đoàn ThịnhNgấn bấc em khêu mỗi độ hồngĐèn em đốt ấm cả đêm đôngDầu vơi dâng thấm như mạch máuCháy bởi tình yêu, nỗi nhớ mong.Năm ấy em chong đèn vá áoNhá nhem xâu chỉ với luồn kimThế mà lành áo như không váAnh hiểu đường khâu tỏ từ tim.Nay rồi dưới ánh điện sáng ngờiTa đã qua thời vai sờn vảiKìa ngón tay em còn mềm mạiLấp lánh ken đan sợi tơ đời.Anh bỗng thèm mang đôi mảnh váĐể nhớ thêm nhau buổi bấc dầuEm khêu thêm nữa tình thêm cháyBền chặt đôi mình những đường khâu. ĐoànThịnh

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: Đồng đội

Đồng độiThơ Đoàn Thịnh

Đồng đội gặp nhau còn chửa kịp ngồiCứ đứng lòng đường cầm tay chuyện như pháo nổThằng Bắc cưới con tao vừa về với nóAi lại bố vợ bây giờ mặc áo lính Trường sơn!Thằng Nam, B52 bẻ mấy dẻ sườnThế mà giờ vẫn xe ôm vun vútCái cậu Đông, nhớ không, cái thằng em útTiểu đội mình giờ nó đã giáo sưVẫn mùa đông thỉnh thoảng quấn khăn dù.Tao và mày phải về nhà mấy thằng bạn nữaChúng nó vẫn nằm đâu trong rừng núi Quy nhơnLàm con của Mẹ, bao năm đằng đẵng mỏi mònVẫn chờ nó về, nó về với Mẹ. Chuyện bỗng lặng hai thằng không thể kểMắt nhòe đi nấc nghẹn chẳng thành lời.Thôi nào, qua rồi nhỉ mày ơiGiờ chúng mình phải vui thật lựcKìa quanh mình đời đang náo nứcTa cười hơn xưa khi thắng trận trở về.Không muốn bóp còi, anh bạn trẻ dừng xeGiơ tay chào mà chúng mình chẳng biếtChuyện phiếm ngang đường mà vui như tếtĐồng đội thế này mấy ai được phải không. ĐOÀN THỊNH

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: Muối

MuốiThơ Đoàn Thịnh

Biết rằng là muối thế thôiCòn bao thứ mặn quê tôi hơn nhiềuMồ hôi lăn sớm chí chiềuVo thành hạt chát hạt nghèo quanh năm .Chang chang ruộng muối phơi nằmDãi trong nắng quái mưa dầm ai ơiCả làm mặn cho ngườiCòn mình vẫn nhạt chín mười áo cơm.Đăm đăm nhìn xế chiều hômƯớc cho hoa muối nở đơm ngọt ngào.Tay nâng hạt mặn nao nao Mồ hôi rơi lẫn tan vào mênh mông. Đoàn Thịnh

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: LŨ BẠN

LŨ BẠNThơ Đoàn Thịnh

Thuở ấy trẻ con lũ bạn chúng mìnhTóc sé, quần đùi, áo cài khuy lệch Chân không dép giầy, da bì tựa sắtĐá nhọn, mảnh sành cứ xéo như không.Rét quắt lưng trâu bấc rít cứng đồngXếp đất cày, đốt phân bò để sưởi.Đổ mưa rào là đồng trên ruộng dướiVồ cào cào, chai vỡ cứa vào tay.Quản bút bằng tre, sách bọc báo ngày Bờ đê vật nhau mực dây đầy áo.Đụn rạ, bờ mương là hào, ụ pháoTrận giả rìa làng mãi chẳng bên thua.Giờ bần thần thấp thoáng dưới mưaNhớn nhác tìm đâu hòn bi lỗ đáoRưng rưng đa già, sù sì gốc gạo.Thần ma ấy còn hay cũng vợi xa …Rồi thì cùng vui vạch áo nhau raXem núm rốn bao năm xa mấy khácỒ ,vẫn thế, sờ lên đầu đã bạc Chỉ nụ cười trong vắt mắt trẻ xưa. Đoàn Thịnh

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: TẢN MẠN HAI CÂU

TẢN MẠN HAI CÂUThơ Đoàn Thịnh

– Trưa hè vài bát ngô rangMột nồi nước vối cả làng cùng thơm. – Lạ không cá nấu dọc mùngĂn mình thì ngứa, ăn cùng thì không. – Đường quê vàng rộm rạ rơmTa yêu từng cọng để thơm cả đời.- Khum tay vốc nước giếng khơiĐừng làm lọt kẽ một thời mẹ cha – Phòng to gác nhỏ ngăn raBỗng thành hàng xóm bỗng là người quen. – Chăn chung hẹp ngắn mỏng mềnGóp vào hơi ấm ta truyền sang nhau. – Dù non cau quả, lá trầuVừa vôi nhai khéo vẫn màu đỏ môi . – Đình làng chung chiếu dải ngồiVẫn phân miêng, vẫn rõ ngôi trẻ già. – Sông dài biển rộng rồi raCũng từ vũng nước quê ta mà thành. – Chạy lười thì ắt phải đànhThua chăm đi bộ mà nhanh mà bền. Đoàn Thịnh

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: ĐÊM VỠ

ĐÊM VỠThơ Đoàn Thịnh

Chớp vỡ đêm Không có gì kịp còn là tốiMây đang tụm vào nhau rất vội Làm cơn mưa khi sáng ra.Những bông hoa, các loài hoaThì cứ vô tư ngủMai vẫn thắm màu như ngày cũ Chim trời không ánh sáng vẫn bay, cứ bayEm vẫn đứng đâyĐêm sắp nửa rồi mà anh chưa trở lạiTrách tia chớp chẳng liền dài mãiCho không còn tối đenCho em không là chỉ lóe hiện bóng lênMột nơi mình khi ấy …Nếu bất kỳ lúc nào anh quaAnh sẽ thấy bóng em như còn nguyên đợi đấyVà khi có mình anhĐêm đầy trăng bừng dậyNếu mình còn nhau. Sáng 23-8-2018 ĐT

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: CHÂN TRỜI

CHÂN TRỜIThơ Đoàn Thịnh

Đường chân trời khi đẹp nhấtLà bình minh và hoàng hônTình cũng thếNếu mãi yêu thì mãi mãi còn…Ngày sau mới Chứ không là cuối.Chiều xuốngNắng buông Gió vộiHai người đã già Bóng ngả dắt tay nhau… 28-8-018 Đ.T

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: GỌI EM MUÔN LẦN

GỌI EM MUÔN LẦN Thơ Đoàn Thịnh

Khi trước lặn ao bắt trai, mò hếnNhô đầu lên vướng muống với rễ bèoGai cây gạo già khoét làm diều sáoHớp đẫy gió nồm cao vủt ngân reo…Rồi ra đi “mang mọi thứ quê” theoXếp thật kỹ trong ba lô ra trậnThư em viết giữa mùa màng vội bậnNghuệch ngoạc đôi dòng, nước mắt anh rơi…Chiến tranh qua, xuân trẻ cũng qua rồi Đầu đội muống bèo giờ thưa tóc bạcBa lô sờn qua bao mùa trận mạcVẫn nguyên “quê” anh lại cõng trở về.Chỉ lá thư, là đau xót, vụng vềKhông kịp giữ để lửa bom đốt cháyĐôi bàn tay anh quờ như điên dạiGom chút tro còn nuốt cất vào timKhi đánh trận ngày, lúc chuyển quân đêmLời thư em như ngân vui trong ngực .Giờ trở về vai chất đầy náo nứcEm đâu rồi …Em đâu rồi … Anh gọi mãi không thôi… 8-2018 ĐT

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: TỤ KHÍ THANH THƠM

TỤ KHÍ THANH THƠM Thơ Đoàn Thịnh

Bỏ ta tụt lại về đường quê xưa đất sétTất tả mùa chiêm chồng lấp dấu chân nhauĐụn rơm vàng trâu bò nhai cả mùa giá rétLá sen xanh thơm mưa khum kín che đầu.Bỏ lại ta về bước gióng tre ghép lại thành cầuEm buông tóc dài in bóng mặt ao trong vắt nướcNgửi thỏa thê cái mùi bao người mong đượcCây thị giữa làng lúc lỉu quả vàng thơm.Dẫu chỉ nhớ về mẹ nhai búng lưng cơmMuối vừa mặn vừng rang mớm ta lúc béTrong huyết quản qua suốt thời son trẻVẫn da diết đậm bùi sung muối với cà kho…Cho ta về đến tận cùng nhé, hãy choMột thuở quê hương lam lũ, tảo tần mà nghèo kiếtNhưng mọi thứ chắt chiu muôn phần thanh khiếtNhư sương sớm Như trăng rằm Như nhụy hoa xuân.Để ta lột xác ta thêm đi nữa mấy lầnChớ mải phù hoa mà ra phù du vô cảmNơi ta đứng đã phải ngàn đời bụi lấmMới được mượt mà nhiều ít hôm nay.Xin trả ta về, về lại với ta ngay.Cho thêm sáng lành mỗi bước lên cao tiếpNối dõi ông cha giữ trường tồn oanh liệtVà muôn đời mãi tụ khí thanh thơm. 7-2018 ĐOÀN THỊNH

Ảnh chân dung nhà thơ Đoàn Thịnh

Ảnh chân dung nhà thơ Đoàn Thịnh


Bài thơ: HOA GẠO

HOA GẠOThơ Đoàn Thịnh

Lại ngập ngừng dừng chân chốn cũHoa gạo rơi như ánh lửa phập phồngNgàn cánh đỏ như con mắt đỏNgày nào em đứng đó dõi trông…Giờ thì trên tay đã bế bồngEm đành thế với người còn lạiAnh ơi, mộ phần đang đâu mãiCánh rừng nào có ngả một nhành lan. Em thẫn thờ ngoảnh mặt về namQuờ tay với khăn thề trong gióAnh hiện về vào hoa rực đỏMột chút thôi trĩu ở đầu cành…Hoa gạo rơi như thể chẳng đànhKhép cánh nhỏ để người bước vộiRồi mùa sau rồi hoa gạo gọi Lại ngập ngừng EmRáng đỏ Chiều buông…

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: MẸ NGỒI ĐƯA CHIẾC VÕNG KHÔNG

MẸ NGỒI ĐƯA CHIẾC VÕNG KHÔNGThơ Đoàn Thịnh

Mẹ ngồi đưa chiếc võng khôngLời ru nén chặt trong lòng, hỡi con Cơm phần trưa tối hãy cònỦ quây trong chiếc chăn sờn mọi khi Mẹ gom nào những viên biCái quần cộc với nón mê chăn bò Sách nằm trên giá thơm thoCùng bao thứ thuở học trò còn đây Giúp cha công nọ, việc nàyVẫn lưu dấu ấm bàn tay tỏ mờ Rồi con những lúc dại khờ Mấy lần roi dạy, bây giờ mẹ đau. Hết giặc rồi, con ở đầuQuả thơm để rụng, buồng cau để chờ Dây trầu vươn ngả dậu thưaNhà bên cùng xót đến giờ chưa nguôi Ngước trông khuôn ảnh rạng cười Như con vẫn đứng vẫn ngồi đâu đây. Mẹ chao cánh võng nhẹ layMà bao gió lộng ngàn mây trưa hè Chân người thậm thịch bờ đêNgỡ như tiếng bước con về đến nơi. Trăng khuya vằng vặc đầy trời Đêm nay mẹ lại ru hời võng không.

Ảnh chân dung nhà thơ Đoàn Thịnh

Ảnh chân dung nhà thơ Đoàn Thịnh


Bài thơ: LỜI THẬT NHẸ

LỜI THẬT NHẸThơ Đoàn Thịnh

Ta thuộc về nhauMà mấy khi đã là tất cả Những cái thơm vừa thơm trên máBiết đâu mắt môi nào lại đúng chỗ vừa xongTa cùng còn bao thứ chẳng thể khôngTình bạn, tình thương, khóc cười vô cớChồng chất những đã rồi còn dang dở Ai dám đành lòng buông hết cho chăng.Đã thuộc về nhau Nhưng riêng tư cứ mỗi nghĩ mỗi đằngĐành vẫn thế dẫu lờ mờ nhận biếtCó thể ghép buộc hai phần khác biệtKhóa chặt rồi mà chìa lại ở cả hai.Vẫn hằng là mãi thắm với nhạt phaiChỉ biết hay không đời là như thếChất keo sơn là lời trao nhè nhẹ Hỏi hãy đều, ta vẫn chứ! YÊU NHAU? 7-2018 ĐT

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: CÂY LÁ CŨNG RUNG RINH

CÂY LÁ CŨNG RUNG RINHThơ Đoàn Thịnh

Em nhẹ gió nhấp mặt hồ gợn sóngLăn tăn anh mỗi nếp nước bồi hồiNếu phải bão thì cùng ngăn để thoảngChút ầm ào lại dìu dịu mà thôi.Chẳng có đâu thuyền êm ả mãi trôiMưa táp giật buồm anh sờn toạc ráchTay em khâu bằng chỉ yêu lành chặtThì đại dương nào ta chẳng vượt qua.Những tưởng gần mà lại hóa quá xaBiền biệt nhau vẫn như cùng tay dắtMỗi chặng đời dẫu đổi thay gương mặtNét ban đầu luôn thành dấu trong nhauTa bây giờ rồi nếu phải mai sau.Em cứ trẻ còn anh thì ngược lạiDù có không nhà và không con cáiThì cánh buồm xưa mãi ngả cùng che.Luôn có nhau đừng sót bận đi vềTay chạm tay thấy mỗi lần thêm mớiHoa ven đường khi mình qua nở vộiGiữa xanh rờn cây lá cũng rung rinh. 7-2018 ĐT

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: VẪN MỘT MÀU

VẪN MỘT MÀU Thơ Đoàn Thịnh

Vội gom bớt nắng cuối chiều hèĐể hoàng hôn xuống chẳng đỏ hoeVào mắt ai đêm chong đèn đợiMột bóng đã xa mãi chẳng về.Ví chẳng lỡ hờn mà thổi tắtĐể khó khêu cho lại sáng yêuNhư mút lạt đôi đầu chưa chặtTuột nhau ra hẫng cả hai chiều.Nhưng đành thả thẫm về lại nắngNgười chỉ mong với tiếc chút thôiChốc thờ thẫn thoáng mờ dấu lạiBởi lòng riêng đâu riêng một tôi.Buồn về gỡ những là mối rốiTình lại dần xa chẳng ngoái đầuBiết sợi tơ lòng không dễ nốiKhi đã ngầm đứt ngậm từ lâu.Người đi đằng ấy tôi đằng đâuMai rồi có tiếc mấy cho nhauNhưng gương vỡ soi gì cũng vỡChỉ có màu yêu vẫn một màu. 7-2018 ĐT

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: SAU NHẸ LỜI EM

SAU NHẸ LỜI EMThơ Đoàn Thịnh

Có những mùa thu chínMãi trong nhau khi xaCứ như bao mùa khácCũng là thu thiết tha.Có những mùa thu ướtNước mắt ngâu nhạt nhòaGiọt buồn đêm tý táchRơi lòng nhau vỡ òaCó những mùa thu cạnTưởng khô hết khát khaoNuốt đầy mong mây tụCho thu đổ mưa ràoThu nào của riêng mìnhEm buông lời khe khẽTiếng tim cùng thật nhẹMình vô vàn thu nhau… Trung thu 2018 ĐT.

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: THƯƠNG DƯỚI CỎ XANH

THƯƠNG DƯỚI CỎ XANH

Thơ Đoàn Thịnh

Kính viếng chủ tịch nước

TRẦN ĐẠI QUANG

Người đi về cõi xa xăm

Trống trường khua với đêm rằm ngừng vui

Mới vừa đây, đã bùi ngùi

Việc cho dân phút cuối đời còn chăm.

Nan y bệnh hiểm đằm đằm

Người như trút nốt thân tằm kiệt tơ.

Trăng thu khi tỏ khi mờ

Một quầng sáng bạc buồn chờ tiễn đưa

Than ôi dang dở bến bờ

Thương thay lớn những ước mơ chưa thành

Rồi xanh thương dưới cỏ xanh

Đời yêu mãi nhớ công danh về Người.

23-9-2018

ĐT

Ảnh chân dung chủ tịch nước Trần Đại Quang

Ảnh chân dung chủ tịch nước Trần Đại Quang

Thơ Đoàn Thịnh giàu hình ảnh, đẹp về ngôn từ. Đọc thơ ông độc giả được trải qua rất nhiều cảm xúc khó quên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button