Ảnh, đồ họa

Top 18 Bài thơ hay viết về các bà mẹ Liệt sĩ

Tuổi trẻ hôm nay có thể không biết đến đạn bom, không tận mắt chứng kiến những đau thương mất mát trong 2 cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc, nhưng họ đều hiểu rằng cái giá của cuộc sống hôm nay là sự hy sinh của nhiều thế hệ lớp người đi trước đã anh dũng hy sinh, là những nỗi đau, sự mất mát lớn lao của những người mẹ liệt sĩ. Sẽ chẳng có sự đền đáp nào xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các mẹ cho Tổ quốc hôm nay. KTHN.vn xin giới thiệu những bài thơ hay viết về các mẹ.


Bài thơ: MẸ NGỒI ĐƯA CHIẾC VÕNG KHÔNG – Đoàn Thịnh

MẸ NGỒI ĐƯA CHIẾC VÕNG KHÔNG

Đoàn Thịnh

Mẹ ngồi đưa chiếc võng khôngLời ru nén chặt trong lòng, hỡi conCơm phần trưa tối hãy cònỦ quây trong chiếc chăn sờn mọi khi

Mẹ gom nào những viên biCái quần cộc với nón mê chăn bòSách nằm trên giá thơm thoCùng bao thứ thuở học trò còn đây

Giúp cha công nọ, việc nàyVẫn lưu dấu ấm bàn tay tỏ mờ Rồi con những lúc dại khờ Mấy lần roi dạy, bây giờ mẹ đau.

Hết giặc rồi, con ở đâuQuả thơm để rụng, buồng cau để chờDây trầu vươn ngả dậu thưaNhà bên cùng xót đến giờ chưa nguôi

Ngước trông khuôn ảnh rạng cười Như con vẫn đứng vẫn ngồi đâu đây.Mẹ chao cánh võng nhẹ layMà bao gió lộng ngàn mây trưa hè

Chân người thậm thịch bờ đêNgỡ như tiếng bước con về đến nơi.Trăng khuya vằng vặc đầy trời Đêm nay mẹ lại ru hời võng không .TG Đoàn Thịnh.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: HÃY YÊN LÒNG MẸ NHÉ – Hương Mrs Le

HÃY YÊN LÒNG MẸ NHÉ

Thơ Hương Mrs Le

Tháng bảy này mẹ thương nhớ lắm phải không ?

Thằng con trai yêu nhất đời của mẹ

Mẹ thắp nén nhang trước bàn thờ lặng lẽ

Nhang khói cuộn tròn trên khuôn mặt tuổi hai mươi

Hơn bốn chục năm rồi chẳng còn nước mắt để rơi

Tấm hình vẫn trẻ nguyên ngày nào con nhập ngũ

Mới bước vào đời sinh viên còn bao bỡ ngỡ

Bạn bè cùng lớp chưa kịp thân thương

Con bỗng vội chia tay để lại lên đường

Tổ quốc gọi đâu cần con có mặt

Mười tám tuổi -lúc đời con đẹp nhất

Chưa nắm tay ai chưa biết đến hẹn hò

Chưa biết nụ hôn đầu trong khao khát ước mơ

Chỉ biết cháy lên niềm khát khao đánh giặc

Rồi một ngày giữa chiến trường thảm khốc

Con ra đi không về nữa mẹ ơi

Đứa con trai mẹ yêu quí nhất đời

Chưa trả được ơn công cha nghĩa mẹ

Đất mẹ ôm con vào lòng lặng lẽ

Chúng con phải hy sinh cho đất nước trường tồn

Sáng nay trên nghĩa trang Trường sơn

Tổ quốc vẫn bên con dâng hương trầm tưởng niệm

Đồng đội chúng con vẫn bên nhau thương mến

Hát khúc quân hành sống mãi tuổi hai mươi

Trời Quảng trị sáng nay bỗng xanh tươi

Mẹ ơi !mẹ ơi xin mẹ đừng khóc nữa

Con vẫn về thăm mẹ ơi đừng khép cửa

Để ôm dáng mẹ gầy đang tựa ngóng trông con …

Sài gòn 25-7-2017

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: CÓ NHỮNG NGƯỜI MẸ THẦM LẶNG – Vọng Thanh

CÓ NHỮNG NGƯỜI MẸ THẦM LẶNG

Vọng Thanh

Mẹ ngồi gầy guộc gieo neo Mâm cơm tàn khói hương theo lệ nhoà Gió lùa vãng cảnh phất phơ Liêu xiêu dáng mẹ đục mờ tháng năm…

***

Có nỗi đau nào, hơn thế không Anh?Ai thấu được nỗi lòng đau của MẹVì Đất Nước, Mẹ bầm gan ruột tím Vì Quê hương, hai cuộc chiến trường kỳ

Có những Mẹ, thầm lặng tiễn con điĐất Nước lâm nguy hai Miền chia cắt Miễn Trung ấy, có Mẹ BẦM Mẹ SUỐT Thạch Hãn ơi! Máu nhuộm đỏ loang chiều

Có Mẹ THỨ, chín mươi triệu tin yêu Tiễn chồng con, năm lần bảy lượt Mỗi đứa con, Mẹ héo từng đoạn ruột Nước mắt lăn tròn, đẫm ướt gối đêm

Khói lam chiều, mờ đục lẫn trong sương Chín vành tang, trắng trời… mùa trái gió Mẹ rưng rưng đợi cơm ngày hai bữa Não nuột lòng… tựa cửa bóng xô nghiêng

Chín người con, một rể với cháu hiền Hồn phách lạc chốn rừng hoang sông lạnh Nơi Trường Sơn, hay dòng sông Thạch HãnMà ráng chiều… nhuộm đỏ mắt sông quê?

Chín người con, vĩnh viễn không trở vềVành tang trắng, Mẹ khóc mờ đôi mắt Ôi bóng Mẹ, nghiêng chao hồn Đất Nước Mãi xanh màu, khúc hát… Mẹ Việt Nam!…

Mẹ tên là: NGUYỄN THỊ THỨ – Quảng Nam!!!

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: CON GIỜ NƠI ĐÂU – Phạm Hồng Soi

CON GIỜ NƠI ĐÂUTác giả: Phạm Hồng Soi

Tàn nhang phủ kín bàn thờMẹ ngắm di ảnh con giờ nơi đâu?Mộ gió lạnh lẽo đã lâuHồn cốt thất lạc nỗi đau tận cùngĐêm về mắt mẹ rưng rưngLệ tuôn đẫm gối biết chừng nào thôiLinh thiêng lên tiếng con ơi!Để cho đồng đội đến nơi đưa vềNghĩa trang liệt sĩ quê taHương hoa đầy đủ nhà nhà đang mongCon ơi! con có nghe không?Mộ gió còn đó mẹ trông con về!25.7.2019

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ

MẸ ĐỢI CON VỀ

Thơ: Vũ Thị Thúy Hồng

(Viết về mẹ VNAH Nguyễn Thị Thứ)Mấy chục năm qua…Mỗi bữa ăn mẹ vẫn sắp đủ đầyChín chén, đũa quây quần bên cạnh mẹ.Các con nhớ về ăn, con nhé.Đừng để mẹ một mình quạnh quẽ,Nỗi thương nhớ mỗi ngày lại một dài thêmNhững buổi tương phùng giờ chỉ có trong đêmTừng đứa một lại ào về thăm mẹVẫn ba lô, súng trên vai như thếVẫn nụ cười rạng rỡ nở trên môiMấy chục năm trôi, Các con tôi tươi trẻ giữa đất trờiNhững đứa con lớn lên giữa thời chinh chiếnVì tổ quốc cần tuổi xuân dâng hiếnCho hoà bình, cho độc lập tự do.Quê hương mình giờ đây đã ấm noBữa cơm cũng đủ đầy, mẹ càng thương các con nhiều lắm.Cơm mẹ nấu xong rồi, ánh hoàng hôn sắp tắtMẹ đợi các con về ngồi bên mẹ cùng ăn…

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: LÒNG MẸ! – Nguyễn Thị khánh Hà 

LÒNG MẸ!

Nguyễn Thị khánh Hà

Bao năm rồi anh nằm trong lòng đấtRừng cây ru, lá rụng đã bao mùa?Bao năm rồi, Mẹ cạn khô nước mắtBóng Mẹ gầy, tóc bạc trắng thời gian

Đếm bao nhiêu những vất vả gian nanNhư chiếc lá vàng lúc rơi về nguồn cộiMẹ ra đi trong nỗi buồn vời vợiThương con nằm trơ trọi chốn rừng thưa

Chúng tôi tìm anh, đi trong nắng mưaĐường Trường Sơn giăng đầy cỏ láGiữa mênh mông, rừng xanh và núi đáCó một con đường nằm ở trong tim

Anh linh thiêng, báo mộng chúng tôi tìmNước mắt nhạt nhòa xé lòng đồng độiThắp nén hương thơm cho lòng nhẹ vợi Trong khói hương, con đã thấy Mẹ cười!

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: MẸ TIỄN ANH ĐI – Nghi Lâm

MẸ TIỄN ANH ĐI

Thơ: Nghi Lâm

Mẹ tiễn anh đi, lên đường nhập ngũKhi tuổi đời chưa quá ngưỡng hai mươiKhẽ nén lòng nước mắt của mẹ rơiMong ngày toàn thắng, bình an trở lại

Rạch Ráng, U Minh chạy bằng vỏ lãi *Đường hành quân xuyên qua lắm con sôngGiặc đi càn quét, lùng sục rất đôngAnh cùng đồng đội hiên ngang chống trả

Mẹ hằng đêm nhớ về người con cảĐang đánh địch quân ở khắp chiến trườngDẫu trong lòng có đôi lúc bi thươngNhưng vẫn khấn điều lành cho anh đấy!

Một đêm mơ màng, mẹ hiền trông thấyNơi cánh rừng thưa con đã hy sinhBọn giặc điên cuồng bắn nát thân anhVì bọn chúng bị đánh cho tan tác

Lúc anh đi vào một ngày thu mátHoa tràm, bông đước phủ giấc ngủ yênVĩnh biệt người vì Tổ quốc thiêng liêngĐau đớn lắm, nhưng mẹ đà mãn nguyện

Các đồng đội, cùng người thân đến tiễnANH LÊN ĐƯỜNG, .. MÀ MẮT MẸ MỜ CAY!

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: CHUYỆN NHÀ – Trần Duy Hạnh

CHUYỆN NHÀ Thơ Trần Duy HạnhQuê hương những chiều ven đêLúa vàng hương thơm ngào ngạt Dòng sông ngập tràn gió mát Trẻ thơ nâng cánh diều bay.

Mẹ già bận bịu suốt ngày Nhà nông chạy việc đồng áng Mờ sương cho đến chạng vạng Nuôi con vất vả bao nhiêu!

Mẹ thương con mẹ rất nhiều Sự nghiệp thống nhất Đất nước Tham gia chống quân xâm lược Mẹ động viên con lên đường.

Dồn nén tất cả tình thương Mẹ dành hết cho công việcCuộc đời con mẹ … không tiếc Nước mắt tuôn chảy trong lòng.

Bao năm Mẹ đã ngóng trông Hòa bình thống nhất cả nước Đợi chờ… lòng Mẹ mong ước Được thấy con sớm trở về.

Gió chiều thổi hoài ven đêCon Mẹ đã thành liệt sĩ Giờ đây Mẹ chỉ còn nghĩPhải giữ Đất nước yên bình. (23/7/2019)

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: CHUYỆN VỀ MẸ THỨ - Hồng Ngoãn

CHUYỆN VỀ MẸ THỨ

Hồng Ngoãn

Căn nhà nhỏ âm thầm lặng lẽ Đã bao năm thấy mẹ đợi chờ Mắt nhìn vào cõi hư vô Ngồi bên di ảnh thẫn thờ từng đêm

Trong tâm trí mẹ quên sao được Những năm dài đất nước chiến tranh Mẹ đưa tiễn bước quân hànhRồi luôn mong ngóng các anh trở về…

Chợt đau đớn tái tê quặn thắt Nước mắt nào chôn chặt từng cơnBao nhiêu đau đớn căm hờn In hằn trán mẹ nhăn hơn thuở nào

Con chín đứa ngày nao trông đợi Chín bát cơm mẹ xới mẹ mongHôm nay rợp bóng cờ hồng Sao con đi mãi mà không thấy về

Bao gánh nặng đâu hề quản ngại Các con giờ nằm lại nơi đâu ?Gió sương đã bạc mái đầu Có người Mẹ vẫn canh thâu đợi chờ…

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: GIỌT ĐÈN – Phan Huy Hùng

GIỌT ĐÈNThơ Phan Huy Hùng Giọt đèn trên đầu ngọn bấcChập chờn bên bóng lắt layRung rung bờ vai mẹ nấcGiọt sầu rơi ướt đêm dày …Thương ôi !ngọn đèn sắp tắtLoé lên tia sáng một đờiCố vươn trong đêm thức trắngThương con mãi tít mù khơi !Con ơi có về với mẹ ?Chỉ cần nửa phút giây thôiNhìn con lớn khôn mạnh khỏe Mẹ đi trọn vẹn nụ cười !Mẹ ơi!gắng chờ con nhéCon đang vượt biển trùng khơiSóng lừng * dồi con lên xuống Vẳng nghe mẹ gọi: con ơi !Một đời giấu nghèo che khổCho con rạng rỡ – Mẹ tôi Sao nay đến giờ phút cuốiGiọt đèn đã vút lên trờiChỉ còn lại tiếng Con ơi !Vọng vang đời tôi tiếp bướcMênh mông biển trời sau trướcGiọt đèn … đã hoá mặt trời !

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: NỖI ĐAU CHIẾN TRANH – Tony Bui

NỖI ĐAU CHIẾN TRANHThơ: Tony Bui

Thu đã về trời nhỏ lệ mưa ngâuNỗi lòng Mẹ dòng châu tuôn lã chã Nhớ thương Cha tóc điểm màu muối ngảQuặn thắt lòng mẹ gánh cả thương đau

Nghĩ về Cha, Mẹ lặng lẽ tủi sầu Đêm suy tư in sâu nhiều kỷ nệmBóng hình cha trên vàng tang khấm liệm Bao tháng năm Mẹ dấu diếm nỗi niềm.

Vẫn còn đây người vợ khóc từng đêmNơi nghĩa địa triền miên dòng nước mắt Niềm hạnh phúc dở dang bờ môi khát Vượt Trường Sơn chao chát gọi anh về

Đêm khua vắng cô quạnh chốn phòng the Chị ngóng trông đợi anh về chung gốiBuổi tiễn anh nụ hôn ngọt bờ môi Nắm chặt tay chẳng rời người yêu dấu.

Đêm từng đêm Mẹ ngóng đợi canh thâu Gọi tên con nỗi đau trong giấc ngủ Mẹ kìm nén trái tim luôn chế ngựRồi nguyện cầu lần lữa đếm mỗi ngày

Mừng thống nhất đất nước đẹp ban maiMẹ tựa cửa thở dài đêm vô vọng Cất lời ru đu đưa theo cánh võng Nhớ thương anh Mẹ vẫn ngóng con về

Hạ đã đi vằng lặng buổi trưa hèMiền nghĩa địa im re mờ khói phủTấm di ảnh khắc ghi màu tang rủ Mộ Cha, anh nay phủ kín cờ hoa

Ngày hai bẩy, tri ân khắp nước nhà Khói nhang thơm dâng hoa ơn liệt sỹ Cha ghi danh tấm bảng vàng cao quýAnh vinh quang chân lý mãi vang xa

Đẹp muôn đời đất nước Việt Nam ta Tự hào lắm bài ca người phụ nữ

Warszawa23/07/2019

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: VỀ VỚI MẸ – Trịnh Thanh Hằng

VỀ VỚI MẸ

Trịnh Thanh Hằng

Đồng đội ơi một chiều đông nghiệt ngã Bỗng chia lìa thuở con chấy cắn đôiĐiếu thuốc kia cháy dở giữa lưng đồiHoa sim tím loang một màu đắng ngắt

Đồng đội ơi tiếng súng xưa im bặtTrận địa nào giờ hoang vắng tịnh liêuTiếng gọi ai xé nát cả trời chiều Nuốt đau xót tìm dấu chân ngày ấy

Đồng đội ơi nằm nơi đâu hãy dậyĐứng lên nào có đồng chí đến thămNgày ra đi gửí đôi mắt trăng rằmCùng làn tóc hương bưởi thơm da diết

Đồng đội ơi bao âm dương cách biệtNơi rừng già sâu thẳm chốn hoang vuKẽo kẹt nghe tiếng dù võng đưa đòCùng trong trẻo nụ cười tươi vừa hé

Đồng đội ơi hãy trở về với mẹLưng còng rồi mắt mờ lắm mình ơiNắm xương tan còn lại giữa đất trờiMẹ đã đợi còng rạp đời bóng chiếc

Đồng đội ơi ngả mũ chào thương tiếcĐón anh về trong vinh hạnh xót xaBóng liêu xiêu mẹ run rẩy vỡ òaCon của mẹ …giờ mới về …. với mẹ ? !

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: LƯNG CÒNG – Phạm Tân Dân

LƯNG CÒNGPhạm Tân Dân

Mẹ gồng sương giáng trên vaiNhăn nheo gò má lệ dài khuất sâuBây giờ con mẹ ở đâuMỏi mòn con mắt gánh sầu đựng đong

Trời mây nhè nhẹ mảnh mongNhà nhà cao vút tầng không mây vờnNgước nhìn mẹ thoảng nét buônLâu đài biệt thự tay vươn như chào

Con mẹ năm tít đồi caoCái tên chưa có làm sao mẹ nàyTrên đài liệt sỹ hôm nayLần theo bóng mẹ nắng say lưng còng.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: MẸ THỨ - Nguyễn Ruyến 

MẸ THỨ

Nguyễn Ruyến

Chín lần dứt ruột đẻ con raChín đợt tiễn con cứu nước nhà Chín bận nghe tin con ngã xuốngChín chiều Mẹ nén giọt châu sa

Anh hùng Danh hiệu mẹ quý trânNhưng vẫn quý hơn gấp vạn lần Nếu mỗi cuộc đời con mẹ sống Song hành với mẹ những mùa xuân

Bây giờ Mẹ Thứ đã đi xa Bức tượng ngời dâng nét mặn mà Dáng Mẹ Âu Cơ hồn Nước Việt Anh hùng nhân hậu sáng ngàn hoa.

Ninh Bình, 2018NGUYỄN RUYẾN.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: MẸ LIỆT SĨ – Phan Huy Hùng

MẸ LIỆT SĨThơ Phan Huy Hùng

Khói hương trầm thơm mátXoay quanh tấm ảnh conTiếng con mẹ quen lắmSao gọi mãi không thưa?

Bốn mươi mùa phượng đỏNăm đó con lên đường Trang sách còn bỏ dởNét chữ buồn ngẩn ngơ

Mẹ ngóng con từng giờBát đũa chờ đều đặnCon chỉ nhìn im lặngLòng mẹ thêm héo mòn

Dù cỗ ngọc mâm sonSao bờ môi đắng chát Nhìn ảnh con trước mặt Mẹ gọi con chẳng thưa ???

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: BÀ TÔI – Đinh Thị Hiển

BÀ TÔI

Thơ: Đinh Thị Hiển

Năm nào vào tháng bẩy Bà nội tôi buồn nhiều Bà nhớ người con yêu Đã xa bà mãi mãi

Cán bộ xã mời bà Đi dự lễ kỷ niệm Nét buồn rơi mắt bà

Nếp nhăn chứa giọt lệ

Thế rồi bà kể chuyện Những kỷ niệm ngày xưa Của chú tôi ở nhà Mắt bà lại sáng ra

Thi thoảng bà vẫn kế Tôi nghe như thuộc lầu Câu chuyện đã thấm sâu Vẫn những chuyện giống nhau

Chiến tranh đã qua mauĐất nước đã mạnh giàu Nỗi đau vẫn còn đó Có bao giờ nguôi đâu

Mất mát là như thế Xong bà luôn tự hào Mình là mẹ liệt sĩ Người con xứng anh hào.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: NHỚ CON! – Dương Quốc Nam

NHỚ CON!

Dương Quốc Nam

Hoà bình đã đến con ơi!

Mà sao con chẳng về chơi một lần.

Mẹ ơi! Tổ quốc đang cần,

Đánh cho Mỹ cút, Nhân dân sum vầy,

Con hy sinh để có ngày:

Quốc gia thống nhất, dựng xây nước nhà.

Sao con về được quê ta?

Con nằm đây với hương hoa đủ đầy

Mẹ ơi! con ước thế này:

Quan tham, phá hoại loại ngay Dân cần,

Mọi miền Tổ quốc xa gần,

Đổi thay khởi sắc bởi Dân nước mình.

Con ơi! Cha mẹ gia đình,

Những điều con nhắc thắm tình quê hương.

Con mẹ là một tấm gương,

Thủy chung hiểu nghĩa yêu thương con người.

Nhang thơm mẹ gửi đôi lời,

Chiến tranh mất mát cuộc đời chia xa.

Thương con da diết lệ nhoà,

Mong con an giấc, cả nhà nhớ con.

Nhớ con cha mẹ mỏi mòn,

Ngày ngày trông ngóng đợi con trở về.

Vắng con mẹ nhớ chẳng nề

Chu toàn công việc ở quê ở nhà.

Nhớ con mẹ chẳng kêu ca,

Gắng công xây dựng quê ta rạng ngời.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: ĐÊM RU HỒN LIỆT SĨ – Phan Huy Hùng 

ĐÊM RU HỒN LIỆT SĨ Phan Huy Hùng

Mẹ Việt Nam ru hồn liệt sĩ Bình minh đêm ánh sáng mở đường Võ Thị Sáu Giặc chạy cùng đường không nơi ẩn náu Mẹ ru con trong nước mắt khóc cười …

Tuổi đôi mươi bất tửcờ đỏ sao vàng chói sáng vành môiViên đạn tử hình viên đạn chết Liệt sĩ muôn đời sống mãiLời ru !Mẹ Việt Nam sinh ra những đứa con hiền như củ khoai củ sắnĐôi mắt bẻ cong họng súng Nụ cười tươi rói niềm tinHồn liệt sĩ bay theo hình Tổ Quốc Kéo cuộc đời về với hạnh phúc ấm no …

Đêm đọng ngọt lời ruMẹ ôm con tròn vòng tay nỗi nhớ Những đứa con hiếu thảoVẫn chăm bón ruộng đồngVẫn mở đường dài rộng tương lai!

Đêm lời ru chôn vùi tháng năm đen tốithắp sáng ước mơ Mẹ liệt sĩ không bao giờ cũ xưa

Như đất trời Việt Nam riêng bờ cõi …

Lời ru mẹ liệt sĩ vọng vang như sóng biển Đông như núi rừng điệp khúcNhư Võ Thị Sáu hiên ngang trước họng súng như dáng đứng Việt Nam Lời ru vọng mãi ngàn năm !

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Các mẹ đã dâng hiến những người con yêu quý nhất, là một phần máu thịt của mình, cho Tổ quốc. Hàng ngàn, hàng vạn những bà mẹ đã nén chặt nỗi đau trong lòng để đưa tiễn những người con lên đường giết giặc, cứu nước.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button