Ảnh, đồ họa

Top 16 Bài thơ hay về bão

Mấy năm gần đây thời tiết ngày càng trở nên khắc nghiệt, cùng với điều đó là những trận bão lũ diễn ra với tần xuất nhiều hơn và cường độ mạnh hơn. Rất nhiều người đã mất đi nhà cửa, hoa màu thậm chí cả những người thân của mình sau cơn bão. Để chia sẻ với bà con vùng bão, toplist.vn xin giới thiệu những bài thơ hay viết về bão.


Bài thơ: Quê tôi – Phan Thúc Định

QUÊ TÔI.

Tác giả: Phan Thúc Định

Xứ Nghệ mùa này nắng trở thành xa xỉBầu trời cao bỏ trốn khỏi khung trờiMây sầm sập từ chốn nào kéo tớiRâḿ rứt lòng sùi sụt tháng ngày trôi.

Nước trắng đồng ếch nhái thỏa thuê chơiYêu say đắm khúc giao hoan ì oap̣…Trăng bất chợt tỏ, mờ…rồi đóng khépGian diú dở dang bối rối bỏ buông nhau!

Núi còn non nhưng đầu đã bạc phauDòng lệ trắng khóc tràn muôn khe suốiCánh chim nặng ướt đầm trong gió thổiLục bình trôi dênh̀ daṭ mấy phương trời!

Mái ngói nhàu trổ những lỗ thông hơiChốc lấp ló bóng trẻ, già thấp thoáng…Nước đỏ quacḥ giỡn trăng ngà bảng lảngNhà chênh chao như thuyền cắm ven dòng.

Ả mái hoa tục tác đến rạc lòngMấy anh trống ó ò o đáp laịNhưng chẳng thể nào gần nhau ân ái!Nước ngập làng ngăn trở cả yêu đương.

Xứ Nghệ ơi thương biết mấy là thương!Năm mấy bận luṭ về chơí với…Người xứ Nghệ có làm chi nên tôị?Mà nắng giày mưa dội tả tơi trôi…!

7/2018.Cụ Định.

Ảnh minh họa (nguồn Internet)

Ảnh minh họa (nguồn Internet)


Bài thơ: Thương về Xứ Nghệ – Nguyễn Lan Hương

Thương về Xứ Nghệ

Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Lý giận thương đưa em về Xứ Nghệ Đất quê nghèo nắng cháy thịt da Mười hai tháng, ba tháng ròng đón bão Mà câu hò ví dặm vẫn ngân nga.

Mẹ vẫn dặn đã là con Xứ Nghệ Gái sông Lam thì phải thật kiên cường Dẫu biển giận gió gào trong dâu bể Vẫn mỉm cười thách thức mọi tai ương.

Cho em về ấm lại mấy mùa thương Trong gió bão lại ngời lên sự sống Nghe đài báo chiều nay trời biển động Đất Nghệ An ngơ ngác dưới mưa ròng.

Ơi sông Lam nước khi đục khi trong Câu hát cũ răng là thương là nhớ Cho em gửi chút nắng về trong nớ Lý mười thương có giữ nổi quê nghèo?

Đi khắp chốn vẫn là con Xứ NghệDẫu chẳng phải là nơi dưỡng, nơi sinhĐất quê cha còn lại một chút tình Thương nhiều lắm quê hương mình – Xứ Nghệ!

LHN 15-9-2017

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Thương quê – Hoàng Minh Tuấn

THƯƠNG QUÊ!Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Quê hương! Tôi nhớ, tôi thương!Hôm nay cơn bão vô thường quét qua.Nước như biển cả bao la,Vùng quê nay đã chẳng là xóm thôn!

Nước dâng, gió nổi sóng cồn,Trời như trút cả nguồn cơn giận hờn!Tiếng ai khóc lặng tìm con,Tiếng kêu ai oán non ngàn cũng đau!

Mẹ ngồi đau đáu buồn rầu,Đàn gà vựa thóc, ruộng rau mất rồi!Màn trời chiếu đất hỡi ơi!Bờ đê bám trụ nghỉ ngơi thế nào?!

Mà mưa vẫn cứ ào ào,Nào ai biết được khi nào hết mưa?!Bao giờ trở lại cày bừa?!Trẻ con đi học trâu kia ra đồng?!

Bao giờ nước rút ra sông?!Bao giờ hết ngập ruộng đồng trời ơi!Dẫu biết lỗi tại ông trời,Nhưng mà cũng tại con người nữa cơ!

Rừng kia đốn chặt từng giờ,Lấy gì ngăn lũ, chặn mưa bây giờ!Liệu con người có tỉnh ra?!Đừng phá rừng nữa kẻo mà khổ dân!

Bão mưa còn biết bao lần,Cầu mong lần tới bão không đi vào!

Hà Nội, 23/7/2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Bão quê nhà – Trần Đức Lực

BÃO QUÊ NHÀTác giả: Trần Đức Lực

Nghe tin bão vào quê mẹNhà tranh một mái liêu xiêu Tha hương chiều qua có kẻThầm thương nước lọ cơm niêu.

Mưa giông đêm qua ngập ngõ Chắc mẹ buồn lắm phải không?Vì con một đời vò võ Thân cò lặn lội ven sông.

Sáng nay cuồng phong lặng bớtMót cọng rau dập, măng giàQuê người bao chiều con xótNhững lần nghe bão hiên nhà.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Mùa bão lũ – Phạm Hồng Giang

MÙA BÃO LŨTác giả: Phạm Hồng Giang

Nghe đài báo mấy hôm rồi bão lũThương em nhiều giấc ngủ có tròn canhNước dâng trào mấp mé cả mái gianhLiệu nơi ấy có yên lành không nhỉ.

Lũ ngập bờ cuốn trôi cây cầu KhỉLối em về ý nghĩ cũng mong manhThu mới sang mà mưa gió giăng mànhCăn nhà nhỏ chòng chành đâu có vững.

Trẻ đến trường, đường trơn đèo dốc đứngCặp sách căng chứa đựng áo quần khôNhà thì xa đồi núi lại nhấp nhôGói cơm nắm giấu chung đồ học tập.

Mới sáng ra cả một vùng nước ngậpCuốn sạch trôi cả dấu mấp thời gianDân đã nghèo càng vất vả gian nanNào ai thấu khi “màn trời chiếu đất”.

Vòng khăn trắng khóc cho người mới khuấtÔng trời ơi….. Sự thật….. Phũ phàng sao !

23/07 /2018 Hồng Giang.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Bão – Chu Long

BÃO

Tác giả: Chu Long

Đâu rồi nắng ấm mùa xuân Để cho bão thả sức quần khắp nơi Chúng nghênh ngang chẳng sợ trời Coi thường cả Đất khinh Người trần gian Bão làm cảnh vật hoang tàn Ao hồ ngập úng – Sông than não lòng Nát tan nhà cửa ruộng đồng Thuyền không bãi đỗ – Bờ không bến chờBão làm tôm cá bơ vơChim kia mất tổ Cò giờ tha phương Làm núi Đá cũng trơ xương Đất màu sơ xác Ánh dương sắc gầyBão tàn phá núi rừng câyToang hoang đê vỡ nước vây mọi vùngGây lũ quét – lụt hãi hùngCho đời cuộc sống khốn cùng lao đao.Bão chúng kéo đến chỗ nàoThì miền đất ấy rơi vào hoang sơ…

Chu Long

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Sau bão – Đoàn Thị Hồng Sương

Sau bão

Tác giả: Đoàn Thị Hồng Sương

Bút danh Đan Mộc

*****

Cơn bão đi qua,Một vùng trù phú, hóa tiêu đìều, xơ xác, tan hoangNhưng em, mẹ vẫn bình anĐối với con, đã thành điều quý giáCon ở trong này, dù vất vảSao sánh bằng mẹ, tất tả chốn quê hương

Ruộng mía, ruộng dưa bị ngập nước thảm thươngĐến cây me già cổ thụ, còn bật gốc,Em với mẹ, ốm o, gầy rộc,Có thể vượt qua rồi, là trời phật để tâm

Con ở nơi này, luôn khấn nguyện âm thầmMong mẹ, em bình yên, quê hương an ổnBão lũ hung tợn cuốn trôi, chỉ còn hỗn độnNhưngCó xóm, có làng, có bộ đội, có dân quânCác anh sẽ ra tay cứu đỡ, như tình thânDựng cho em mái nhà ân cần Và cuốc hộ mẹ một nương khoaiMẹ, em ơi, xin chớ có bi aiDẫu mất mát, đau thương, đừng để lòng nản chíSau tất cả, con mong điều giản dịMất đi rồi, có tin yêu, ta làm lại ngày mai

Lau nước mắt, ngẩng cao đầu, ta hãy nắm chặt taySóng gió, mưa mù, nước lũ, hay đá rơi trên vaiKhông đẩy ngã được chúng ta, càng không cản được bước chân taBước chân của những người từng đi qua biển độngTừng đào núi, dời non đi xây cuộc sốngQua hết rồi, ta gây dựng lại đời ta.

Sương – Long An

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Bão lòng – Trịnh Thanh Hằng

BÃO LÒNG

Thơ Thanh Hằng Trinh

Luống rau mơn mởn chiều nayMẹ già xới xáo một tay vun trồngĐàn gà hớn hở chạy rôngBới giun nhặt thóc nhanh không tối rồi.

Bên hiên vẳng tiếng à ơiĐung đưa cánh võng những lời ru caCả đời cất được căn nhàNợ chưa trả hết nhưng mà yên tâm.

Ngờ đâu sấm chớp ầm ầmLũ đâu ập đến tối sầm thế gianNúi long đất lở trên ngànẦm ầm đổ xuống ngập tràn nơi nơi.

Cuốn đi tất cả tơi bờiCăn nhà mới cất cũng trôi đi rồiTiếng ai gào thét bên đồiTrời ơi cứu lấy con tôi đâu rồi.

Tiếng kêu xé cả đất trờiXót xa thân mẹ một đời chắt chiuBởi vì bão lụt hẩm hiuNhà tan cửa nát buồn thiu tuổi già.

Kêu trời trời ở quá xaRồi mai cô quạnh tuổi già sao đâyLệ trào sống mũi cay cayHỏi ai có thấu buồn này nhân gian.

Giá như mưa gió trên ngànĐừng tuôn nữa nhé muôn vàn xót xaĐể cho còn ít tuổi giàThân mẹ được chút gọi là bình yên

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Xúc cảm mưa lũ tháng 7 – Lan Thanh

XÚC CẢM MƯA LŨ THÁNG 7

Tác giả: Lan Thanh

Mưa mãi… mưa không thôi Nước tràn ngang bản rồiĐâu rừng đâu ngăn lũĐâu con trẻ cười nụ.

Chỉ thấy nước gào thétVà núi bồng bềnh mơMặt trời như quân cờChìm vào trong đũng mây.

Em – gái nhà ai đâyMình ướt rượt bùn đấtVẹo xiêu lê bước mộtLả đi chờ vòng tay.

Quê ta ơi, thắt ruộtĐường xá thành sông rồiMưa tróc bửa quả đồiTrắng trời vành tang trắng.

Mưa mãi vẫn chưa lặngMẹ – nước mắt cắn môiCha – bỏng lửa đứng ngồiBé giật mình thảng thốt.

Thật đau, thật xa xótHồng thủy này vì đâu?

Lan Thanh

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Bão trong lòng mẹ – Hồ Viết Bình

BÃO TRONG LÒNG MẸTác giả Hồ Viết Bình

Các con ơi hãy ôm cho chặtMặc gió mưa nó quật, nó xiênBên con đã có mẹ hiềnGiang tay che chở các con yên lòng.

Cây ngả nghiêng, gió lồng, gió đậpNhà liêu xiêu nước ngập mênh môngMẹ đây vừa chạy vừa trôngCha con ngoài biển đã không kịp về.

Mấy lần trước cha về rất sớmCơn bão này đổi hướng quá nhanhThuyền cha phải chạy loanh quanhTìm nơi trú ẩn yên lành được không?

Con có biết bão trong lòng mẹGió ngoài kia không thể sánh bằngÔm con mẹ ngóng tin chồngMặc cho bão dữ mẹ không nản lòng.

Con có thấy mây hồng kéo tớiĐoàn thuyền kia phấp phới cờ vềCha con dựng lại mái cheNgày mai dong duổi thuyền bè ra khơi.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Hà Nội mùa mưa bão – Doãn Kim Oanh

Hà nội mùa mưa bão

Tác giả: Doãn Kim Oanh

Ngày mai bão về rồi đấyTối nay trời bắt đầu mưaHà nội hôm nay ngập lắmTừng đoàn người đi trong mưa.

Con nhớ những lời mẹ dặnĐi đường cẩn thận nghe conNhìn con đi trong mưa nướcLòng mẹ cứ buồn nao nao.

Hà nội của tôi hôm nàoDịu dàng xinh tươi là thếMà nay thành như sông bểHà nội thành lội mất rồi.

Làm gì còn chỗ dạo chơiGiao thông vô cùng khổ sởCó mỗi việc nhỏ đi chợMà sao khó khăn vô cùng.

Mưa lũ cứ đến từng vùngĐê vỡ bao người mất tíchThương lắm quê nhà của tôiAi người cơm niêu nước lọ.

Mưa đêm ngõ nhà ngập nướcMẹ buồn nhiều lắm phải khôngMẹ ngồi chờ con trước cửaMắt nhìn vào chốn hư không.

Cầu cho trời ngừng mưa bãoĐể cho trời lặng mây trôiĐể cho tất cả mọi ngườiBình yên đi về trên phố.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Bão lòng – Phan Thúc Định

BÃO LÒNG!

Tác giả: Phan Thúc Định

Sóng xô vào kéo tuột tiếng thở dàiEm kìm nén giữa ồn ào phố biểnAnh vô tình mà tim em bão đếnMặn chát lòng trước sóng biển trêu ngươi!

Anh mãi theo những lẽ phải ở đờiGìn giữ mình trước sóng cồn nghiệt ngãCánh hải âu cứ vút nghiêng hối hảĐời mong manh thề hứa có là chi?

Ánh bình minh ve vuốt mịn xuân thìKhi bờ cát in trăm ngàn gót ngọcGót chân nào con sóng vừa khỏa lấpAnh cuống cuồng giằng sóng có được đâu!

Từng giọt ngâu rơi rụng bạc mái đầuNên dù nhuộm đâu nhiệm màu em nhỉ!Anh vẫn tin trên dặm trường dâu bểNhững điều thiêng chẳng sứt mẻ bao giờ…

7/2018.Cụ Định.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ

HÀ GIANG MÙA LŨ

Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Hoa có nở trên đồng tam giác mạch?Khi mùa lũ qua cuốn sạch cửa nhàTiếng khèn Mông còn có thể ngân ngaEm gái người Dao có còn xuống núi?

Đêm chợ tình chợt trôi đi quá vộiChén rượu ngô chưa uống chuếnh choáng sayCao nguyên Đồng văn mỏi cánh chim bay Có còn không trong mưa ngàn lũ xiết?

Trách con nước chợ Khâu Vai biền biệt Lỗi tại ai hay chỉ tại ông trời Nhà cửa trâu bò bị lũ cuốn trôi Mưa rơi hay nước mắt người vùng lũ.

Để cờ bay trên đỉnh trời Lũng CúĐể mây ru trắng xóa những con đèoĐể chim ca trên dốc núi cheo leo Yêu thương hãy về Hà Giang hội tụ.

Tam giác mạch vẫn nở hoa mùa cũ Cô gái Dao e ấp nụ cười xinhChàng trai Mông vẫn múa điệu khèn tìnhPhiên chợ Khâu Vai ta cùng xuống núi.

LHN 28-6-2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Bão trên đất mẹ – Bùi Thế Uyên

BÃO TRÊN ĐẤT METác giả : Bùi Thế UyênNick fecabook : Tony Bui

Ninh bình đất Mẹ của tôi Gió đang tàn phá mưa rơi ngập lòng Lòng con cầu nguyện trống mongGió ơi đừng lại, mưa đừng rơi thêm.

Mong chờ đất Mẹ êm đềmQuê Cha lại đẹp trước thềm bão giông Xa quê con vẫn dõi trôngNghe mưa gió bão trong lòng con đau…

Warszawa Đêm 28/07/2016

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Mưa dông trái vụ – Chu Long

MƯA DÔNG TRÁI VỤ

Tác giả : Chu Long

Đang mùa đông giá lạnh đôngMà sao trời đổ bão dông thế này .Chớp lòe sấm giật cuồng quay Mưa tuôn xối xả đan dày chéo ngang.

Trời sao người nỡ phũ phàng Mang đông lạnh giá – nắng vàng đổ đâu . ?Sông tê tái -Đất tủi sầu Suối rừng núi cũng bạc đầu …ông ơi …

Người dân chỉ biết kêu…Trời …!Mùa màng thất bát khắp nơi trắng đồng .Cây cành rũ lá rủ bông Rau xanh củ quả bởi đông chết mòn .

Trâu bò chết gục nhiều con Gà lợn ngan vịt đâu còn cho xuân.Bao nhiêu cay đắng nợ nần Mưa-Dông trái vụ Rét quần tái tê.

Mùa xuânnay chắc chẳng vềMiền đất cằn cỗi xứ quê hương mình …!

Chu Long

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Sạt lở – Trương Túy Anh

SẠT LỞ Thơ: Trương Túy Anh

Ôi mênh man sông Tiền ru hát Chở phù sa bù đắp nơi quê Lúa vàng bát ngát đắm say mê Đôi bạn tình da diết chờ trăng.

Bỗng tiếng “ầm” giữa đêm thanh vắng Sông xanh hờn dỗi, xé toạc bờCuốn trôi theo mái nhà che nắng Mẹ đớn đau, lệ chảy thẩn thờ.

Cả đời lam lũ nắng mưa độiTrong chốc lát đổi thành mây khói Nước ập về nhấn chìm, lụt lội Mất của ,con côi xót nặng lòng.

Phá rừng, hút cát, chặn tắc sông Biển trút giận ,sóng trào xô lởCá chim giật mình kêu nức nở Lỗi tại trời và cả người ơi..

Chiều nay ghé về thăm quê nội Nghe hò, vọng cổ não lòng hơn Hỡi gió mưa hiền hòa, dịu bớt Cho con người không khổ bình an

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bão lũ đã gây ra những thiệt hại không nhỏ cả về vật chất cũng như con người cho các đồng bào vùng bão. Trách nhiệm của chúng ta là phải chung tay góp sức để làm chậm lại quá trình biến đổi khí hậu, giảm thiểu tối đa những hiện tượng tự nhiên tiêu cực, nhằm đảm bảo cho con người có một cuộc sống an toàn và ổn định hơn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button