Ảnh, đồ họa

Top 15 Bài thơ hay viết về thầy cô và mái trường

Tuổi học trò – Cái tuổi hồn nhiên, trong sáng với biết bao những kỉ niệm vui buồn, những sự ngỗ nghịch đáng yêu và cả những niềm hạnh phúc. Mỗi con người khi đã lớn lên có lẽ đều để lại những dấu ấn riêng cho mình về khoảng thời gian đẹp nhất trong đời ấy. Tuổi học trò với những mộng mơ, những lo âu bất chợt, những ý tưởng chợt đến rồi chợt đi. Tất cả đều được vun đắp và lớn lên dưới mái trường – nơi ta luôn có bạn bè và thầy cô bên cạnh sẻ chia những vui buồn cùng ta. KTHN.vn xin giới thiệu những bài thơ hay viết về thầy cô và mái trường.


Bài thơ: ƠN THẦY – Hồng Soi

ƠN THẦYTác giả: Hồng Soi

Công cha nghĩa mẹ ơn thầyKhông gì sánh nổi đong đầy tình thươngMẹ cha dãi nắng dầm sươngNhường cơm xẻ áo dọn đường con đi

Thầy cô rèn giũa chi liMong sao trò giỏi mỗi khi trả bài Miệt mài hướng tới tương laiSay sưa gieo hạt nối dài ước mơ

Thương cho lứa tuổi trẻ thơVẫn còn nhiều bé bơ vơ ngoài đườngHàng ngày không được đến trườngMưu sinh bán số đáng thương vô cùng

Những gì thầy dạy cô mongGiờ em thấu hiểu qua dòng thời gianƠn thầy cô mãi ngút ngànKhắc ghi tạc dạ tỏa lan muôn đời!16.11.2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: NHỚ MÃI LỜI CÔ – Phan Thị Tuyết vân

NHỚ MÃI LỜI CÔ.

Thơ Phan Thị Tuyết vân

Xa mái trường thân yêu. Đã bao lâu rồi nhỉ. Những lời cô thủ thỉ. Em nhớ đến bây giờ.

Ngày ấy tuổi mộng mơ. Hay thẫn thờ thổn thức. Trái tim non rạo rực. Mùa phượng thắm sân trường.

Những bài giảng thân thương. Thấm vương đầy bụi phấn. Cô như vầng trăng sáng. Dẫn lối đường em đi.

Nghe tiếng gió thầm thì. Mà lòng xao xuyến mãi. Suốt đường đời bươn chải. Luôn khắc nhớ ân tình….!!!

Giọt Mưa Thu HN 15/11/2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: NGƯỜI LÁI ĐÒ – Nghĩa Trần

NGƯỜI LÁI ĐÒThơ: Nghĩa Trần

Mỗi năm đưa một chuyến đò Chở bao con chữ về kho học hành Học trò đỗ đạt công danh Mai sau giúp Nước mình giành Vinh Quang

Trồng cây giữ Nước giữ Làng Ươm mầm tri thức nặng mang nỗi lòng Chẳng màn vất vả nhọc công Chỉ mong tất cả thuộc lòng lời ru:

“Quê Hương sạch bóng quân thù Gia đình hạnh phúc thầy U đỡ đần Ra đường giúp bạn khó khăn Lên Trường học hỏi: Lễ, Cần, Thanh, Liêm”

Thầy ,cô khi khó hỏi tìm Để thêm kiến thức về ghim trong mình Hãy là những đóa hoa xinh Tô đời tươi đẹp bình minh nắng hồng

Nhọc nhằn dõi mắt nhìn trông Dìu từng chân trẻ ẵm bồng giấc mơ Học sinh tuổi trẻ dại khờ Như bầy chim nhỏ bơ vơ trong vườn

Cô, thầy dìu dắt yêu thương Làm nền vững trải con đường tương lai Đò đưa cần mẫn miệt mài Qua sông tri thức vì ai một đời ?

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: CÓ MỘT NGHỀ… – Hồng Ngoãn

CÓ MỘT NGHỀ…Thơ Hồng Ngoãn

Có một nghề mà giấy trắng bảng đenVà mái tóc lại bạc thêm mỗi tối Mỗi bước đi đều tỏ ra rất vội Chèo lái con đò sang bến đợi bình yên

Có một nghề mà xã hội tôn vinh Gọi hai tiếng thân tình ơi Cô Giáo Truyền kiến thức rồi nghĩa nhân đúng đạo Mãi cứ yêu nghề …dù ai bảo em sai….

Em chọn một nghề dẫu có một không haiNấu Cháo Phổi….em miệt mài năm tháng Từ sáng sớm tới trời khuya chạng vạng Áp lực luôn kề…bụi phấn trắng luôn rơi

Em vẫn yêu nghề và yêu mãi không thôi…

HỒNG NGOÃN 13/11/2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: VẤP VÀO MÀU XANH - Đỗ Hương

VẤP VÀO MÀU XANH

Thơ Đỗ Hương

Thương nhiều phía đó bên sôngCánh đồng buổi chiều khô khátCổng trường nhuốm vàng nắng hạtVe kêu tan vỡ phượng hồng

Cánh đồng giờ lúa đỏ bôngSẫm vàng cuối đường vòng sóngHạ thiêu hết miền trông ngóngEm còn nơi đó chờ anh?

Bầu trời cao tít màu xanhXa như bài thơ thủa trướcEm còn cất màu hẹn ước Nhuốm buồn lên tóc không em?

Vẫy vào hư ảo lạ quenXa người, phố càng thêm vắngĐêm qua có vài tin nhắn…Khóc buồn nước mắt người dưng!

Viết lên trang vở thân thương Bằng màu mực đêm trong vắtEm nghe gì trong se sắtTay còn nhớ nắm tay anh?

Hạ ơi! vấp vào màu xanhTé dài cơn mưa xào xạc…

SunNy Do, 2017

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: HẠNH PHÚC TRONG ĐÔI MẮT CÔ – Hoàng Hôn

HẠNH PHÚC TRONG ĐÔI MẮT CÔ.Thơ Hoàng Hôn

Vâng…Em vẫn thường bắt gặp trong mắt CôNiềm vui của người cảm thấy mình hạnh phúcTựa như người đi “gieo hạt”Hân hoan khi những cây lúa lên đòng.

Cô đã gắng vượt qua bao vất vả đời thườngMặc kệ lời chào mời của những người ngoài cuộcGác hết những lo toan ngoài cửa lớpBao muộn phiền đều giấu cả vào trongKhi học trò còn có đứa chưa… ngoan.

Dẫu biết rằng…Những viên phấn tròn rồi cũng hóa thành bụi bay điVà vết hằn thời gian sẽ rẽ phân hai … màu tócNhưng…điều lớn lao mà Cô giữ đượcLà niềm tin lặng lẽ lớn từng ngàyLà ước mơ khiêm nhường như…hạt giốngGieo vào hồn đàn em nhỏ thơ ngây.

Chỉ một…tấc gang thôiCái khoảng cách giữa vinh quang và sự … thấp hènGiữa tiếng nói lương tâm và những lời … tráo trởGiữa bục giảng thanh cao và sạp hàng ngoài chợCô chẳng chút bâng khuâng, lần lữaQuyết giữ lại cho mình…trang giáo án … màu xanh.

Thì sá gì chút … “mất mát” tư riêngTuy chỉ là những đêm dài ít ngủTrang giáo án nào lại không đầy những nghĩ suy, trăn trởKhi những giọt mồ hôi của CôLặn sâu vào trong đóCho bài giảng hôm sau thấm vị mặn tình người.

Nếu như ngọn gió ngoài kia…là riêng của bầu trờiVà hương hoa trong vườn là của gióThì Cô là của … đàn em nhỏMỗi tâm hồn trẻ thơcó khác nào như một ngôi nhà có những lối đi riêngCô bước đến khẽ khàngmở ra từng ô cửaBằng những ngón tay…thon mảnh – thiên thần.

Nào có lâu la gì…bấy nhiêu nămCô trải hết lòng mình suốt ngần ấy thời gianChưa hề có một lời nào… suýt xoa – mặc cảBởi dẫu thế nào thì cũng không đủ trảƠn nghĩa cuộc đời…sâu nặng quá.

Thì…Cô ơi…Đâu có gì là lạNếu như em thuờng bắt gặp trong mắt CôNiềm vui của người cảm thấy mình HẠNH PHÚCLà những gì Cô CHO và đồng thời NHẬN đượcKhi vượt qua những toan tính đời thườngĐể đến với học trò- đàn em nhỏ…yêu thương!

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: NGƯỜI ĐƯA ĐÒ NĂM CŨ – Ánh Tuyết

NGƯỜI ĐƯA ĐÒ NĂM CŨ Thơ: Ánh Tuyết

Con bất chợt gặp lại thầy sáng nayTóc thầy giờ đã điểm màu sương trắng Con miên man nghĩ rằng là bụi phấn Của một thời hoa nắng vẫn còn vương

Lớp chúng con đã xa cách mái trường Thầy còn đó người đưa đò thầm lặngVẫn giáo áng vẫn là viên phấn trắngMiệt mài đưa lớp trẻ đến tương lai

Con ước gì thời gian vòng trở lại Để được nghe lời thầy dạy ngày xưaCon muốn khoanh tay cúi đầu lần nữa Gọi tiếng thầy bằng tất cả tin yêu

Con bước đi trong dạ vẫn nhớ nhiều Nhớ bóng dáng liêu xiêu người thầy cũ. /.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: KÍNH THẦY CÔ – Phạm Quang Thu

KÍNH THẦY CÔ

Thơ Phạm Quang Thu

Ngày cuối thu nhớ về trường cũLệ tuôn lòng, ấp ủ gặp nhau Ấu thơ ấp úng đôi câuNhờ Cô giáo dạy, cái đầu thông minh

Sân trường cũ in hình năm tháng Cây bàng già thi thoảng lá rơi Bằng lăng tím biếc lòng người Nhờ thầy cô dạy nên đời hôm nay

Bữa tái hợp lòng đầy quyến luyến Tình thầy trò đã nguyện không phai Nhờ thầy cô đã thành tài Lòng trân trọng nghĩa tương lai sáng ngời

Xin kính chúc Thầy cô mạnh khỏe Dắt dìu bao lớp trẻ đi lênSự nghiệp giáo dục vững bền Cháu con muôn thuở đáp đền non sông !

09.11.2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: ƠN CÔ, NGHĨA THẦY – Dạ Quỳnh 

ƠN CÔ, NGHĨA THẦY

Thơ Dạ Quỳnh

“Muốn sang phải bắc cầu kiềuMuốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”Công thầy sánh tựa chân mâyChữ cô tạc dáng cho “cây” nên người

O, a điểm chín điểm mườiLong lanh ánh mắt em cười cô vuiVầng dương phía trước đừng lùiCó công mài sắt ngọt bùi mai sau

Thầy cô chẳng quản công đầuĐưa đò tri thức sông sâu ngại gìMỗi năm lại một chuyến điChắp thêm đôi cánh thiên di tung trời

Hai mươi, mười một rạng ngờiHiến chương nhà giáo nhớ ơn cô thầyMái trường yêu dấu còn đâyBảng đen phấn trắng thơ ngây năm nào

Bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngàoMột thời thơ dại đi vào trong mơHôm nay ngồi viết vần thơGhi sâu “nửa” chữ ơn cô nghĩa thầy…

Dạ Quỳnh

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: NGHỀ GIÁO – Nguyễn Thị Khánh Hà

NGHỀ GIÁOThơ Nguyễn Thị Khánh Hà

Nếu thời gian có quay lại ngày xưaTôi vẫn yêu cái nghề tôi đã lựaBởi nghề đó cho tôi bao ngọn lửaNgày và đêm hừng hực cháy dâng trào

Bên đàn em tôi luôn thấy vui saoBởi nhìn thấy tuổi thơ và ký ứcNét hồn nhiên bỗng dội về tiềm thứcƯơm mầm xanh chắp cánh những ước mơ

Dẫu biết rằng đời chẳng đẹp như thơBao khó khăn, cuộc sống còn eo hẹpNhưng lại thấy mắt trẻ thơ tuyệt đẹpLại ngập tràn nhân ái yêu thương

Xin một lần gửi đến muôn phươngTình nhà giáo trong ngày vui lễ hộiKhông hoa lá chỉ tâm tư viết vộiMột vài lời tâm sự trong thơ

MaiLan.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: KHẮC CỐT GHI LÒNG – Tony Bui

KHẮC CỐT GHI LÒNGThơ: Tony Bui

Lữ khách qua đò nhớ bến không ?Ơn cô dậy dỗ khắc trong lòng Đưa thuyền chở chữ xây đời mới ..Cập bến tương lai mộng thắm nồng.Thức cả năm canh lo giáo cụTròn đêm tới sớm soạn cây trồng.Công thầy nặng nghĩa trong lời giảngVững lái cho người cặp bến sông…

Warszawa 10/11/2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: NỖI NHỚ MÙA THU – Phan Hoàng

NỖI NHỚ MÙA THUThơ Phan Hoàng

Mùa Thu về nắng mật ướp men sayLàn gió thoảng ngất ngây mùi hoa sữaTiếng trống trường cồn cào nỗi nhớMột thuở học sinh, một thuở làm thầy…

Nhớ tuổi học trò nhỏ dại thơ ngâyTay dính mực, áo quần dây bụi phấnNgồi trên lớp nghe thầy cô giảngMong chóng hết giờ cùng bạn tung tăng

Tuổi học đường lớn lên từng tháng nămQua mỗi cấp có nhiều thêm bạn mớiTrường Đại học… những tháng ngày bom dộiĐược luyện rèn, phơi phới niềm tin…

Ngày ra trường làm một giáo viênĐi sơ tán với trường với lớpLấy tre nứa lá gồi làm lớp họcThầy trò cùng lao động hăng say

Giữa núi rừng lớp học dưới vòm câyDòng suối chảy đêm ngày như tiếng hátTrong sương sớm tiếng giảng bài ấm ápThầy trò chung mơ ước… ngày mai

Bà con nghèo vẫn dang rộng vòng tayVì sự nghiệp, đêm ngày che chởGiúp học sinh, nhường thầy cô nơi ởẤm đêm đông bếp lửa giữa nhà

Hoà bình về xây lại trường taGiảng đường mới chan hoà nắng gióDẫu chưa hết những ngày gian khóVới mái trường vẫn gắn bó thương yêu

Không ồn ào, không đòi hỏi chi nhiềuLà nhà giáo không tính điều hơn thiệtTrong thầm lặng chỉ riêng mình mình biếtLòng yêu nghề, tâm huyết sắt son

Người giáo viên còn hạnh phúc nào hơnKhi học sinh ra trường thành đạtVới thời gian mái tóc thầy điểm bạcĐể mầu xanh toả khắp bốn phương…

Mùa Thu sang tôi nhớ mái trườngNơi ghi dấu những vui buồn năm thángMùa Hè phượng nở thắm hồng tình bạnNgày Thu sang khai giảng rộn niềm vui…

9.2008PH

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: NGUYỆN ƯỚC – Nguyễn Đình Cường.

NGUYỆN ƯỚC

Thơ: Nguyễn Đình Cường.

Hơn nửa thế kỷ rồi vẫn nhớ như inKhông thuộc bài thầy phạt quỳ mỏi gốiNhưng mình hiểu thầy không hề có tộiMuốn trò ngoan biết lỗi để học bài

Ngày xưa thầy cơm cũng độn ngô khoaiÁo rách cổ phải chằm đi vá lại*Đức tính thầy là người nhẫn nạiUốn nắn trò cho măng thẳng thành tre

Ta trưởng thành nhờ đã biết lắng ngheNhững lời dạy – công của thầy thuở trướcNay hưu rồi vẫn còn ngồi nguyện ướcLắng nghe thầy khuyên bảo những điều hay.

P/s: *giai đoạn những năm 60 của thế kỷ trước.- – – – -10/12/2018.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: NGÔI SAO KHIẾM KHUYẾT – Hạ Quyên

NGÔI SAO KHIẾM KHUYẾT

Hạ Quyên

Có phải chăng sinh nhầm ngôi sao xấuDáng lù đù sắc diện chẳng mỹ miềuEm, đứa học trò tôi ấn tượng nhiềuTrí ngờ nghệch học hai năm một lớp

Trong lớp tôi, em là người to nhấtLại thật thà, ngơ ngác tợ bé conQuần áo lem, bối rối ngọn tóc dàiMười lăm tuổi em còn ngồi lớp bảy

Nhưng một điều vượt trên hết thảyLà niềm vui được cắp sách đến trườngMẹ em rầu! Nó nằng nặc xin thươngĐược đến lớp, dù năm nay “ở lại”

Tuổi đã lớn mà con tôi con dạiNhà mình nghèo, học dở, nghỉ đi conNghỉ học đi, con cùng mẹ đi buônNó nài nỉ: “còn luyến lưu tập vở”

Mẹ trăn trở: “sợ cô, thầy than thở,nó ngu ngơ, học phí nợ còn đầy”Ý chí con, mẹ xuôi dạ thở dàiDẫn đến lớp dù bồn chồn, ái ngại

Tôi thấy em, đôi mắt như ngây dạiMiệng nở cười được ngồi lại lớp nàyRồi an vui nhẫn nại ngày ngàyTheo chúng bạn trên đường đua tới đích

Em giờ đây lớn thêm một ítBước dịu dàng trong tà áo tung baySách vở này, đã ôm gọn trong tayTôi xao xuyến, dõi theo đường em bước

Em sẽ tiến, sẽ vững đường phía trướcĐôi mắt em sẽ rực lửa như xưaNgọn lửa bừng thiêu cháy mọi dây dưaMọi khiếm khuyết buổi ban đầu “trời phú”

Sẽ có đêm em vui, quên giấc ngủTrong vòng tay thầy, bạn, rạng công danhNgôi sao kia chắc chắn sẽ hiền lànhGiương mắt sáng, chúc mừng em toại chí.

(Viết nhân cảm xúc về cô học trò nhỏ năm 2004)

Hạ Quyên

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơCÔNG THẦY – Thu Lê

CÔNG THẦYThơ Thu Lê

“Muốn sang phải bắc cầu kiềuMuốn con hay chữ thì yêu kính Thầy”Câu ca xưa vẫn còn đâyMuôn đời không cũ tràn đầy niềm tin

Thầy trao kiến thức tầm nhìnCô dạy nhân cách, niềm tin cuộc đờiCông Thày-Cô tựa biển khơiƯơm mầm xanh để rạng ngời tương lai

Con đò cần mẫn sớm maiQuản chi mưa nắng ngày dài đêm thâuVui khi trò lập công đầuĐắng lòng vì một nhịp cầu lệch ray

Biết bao gương sáng Cô-ThàyGian nan cắm bản đêm ngày mù sươngVượt qua gian khó đời thườngCoi trò như đứa con thương của mình

Cao quý như ánh bình minhBác Hồ trao tặng bằng tình thương yêuTrời xanh, mây trắng, cánh diềuThầy – Cô mong ước những điều nhỏ thôi

Trò ngoan chăm học, không lườiLuyện rèn thân thể, vui tươi mỗi ngàyThành công có được hôm nayChính nhờ tâm đức Cô, Thầy năm xưa.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Nghề dạy học là một nghề có từ xa xưa, nhưng cũng là một nghề tồn tại mãi mãi với sự phát triển của nhân loại. Chính vì tinh thần hiếu học, vì yêu cái chữ mà người dân Việt Nam chúng ta quý trọng vô cùng những người làm nghề dạy học. Người học trò bao giờ cũng kính trọng thầy, bởi vì trong tiềm thức họ những người thầy là những người khai tâm, khai trí, là những người đã thức tỉnh và hình thành nhân cách cho mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button