Ngữ Văn

Top 10 Bài văn nghị luận về câu nói “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” (lớp 12) hay nhất (update)

Vận động viên thể thao phải luyện tập chăm chỉ mới có thể đạt huy chương trong cuộc thi đấu. Nhà khoa học phải vùi đầu vào các thí nghiệm mới mong đưa ra những phát minh mới. Học sinh muốn đỗ đạt phải dày công đèn sách, dùi mài kinh sử. Nhìn chung, thành công chỉ đến với những ai chịu khó lao động chăm chỉ, miệt mài. Richard Rolle cho rằng: “Muốn lên thiên đàng, chúng ta phải vượt qua một chặng đường đầy cố gắng, phải tập tành các nhân đức, cầu nguyện liên lí, những tư tưởng tốt lành, những việc làm phúc đức…”. Cũng vậy, Lỗ Tấn có viết: “Trên đường thành công không có vết chân của người lười biếng”. Chúng ta cùng xem xét điều Lỗ Tấn nói có đúng không qua một số bài văn nghị luận hay nhất mà KTHN đã tổng hợp trong bài viết dưới đây.

Tóm lại, thành công luôn đòi hỏi con người ta nhiều sự cố gắng, nỗ lực hết mình. Do đó, không thể có thành công nếu cứ mãi sống một cách buông thả, lười biếng được. Chúng ta hãy cùng cố gắng các bạn nhé!
Là top 3 tiêu chí mà KTHN.vn luôn luôn hướng tới để đem lại những thông tin hữu ích nhất cho cộng đồng

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 1

Trong cuộc sống, không có bất cứ thứ gì tự nhiên đến với chúng ta. Niềm vui, hạnh phúc, hay thành công đều như vậy. Không ai có thể đứng yên một chỗ chờ đợi thành công đến với mình. Thành công là thành quả của cả quá trình phấn đấu và nỗ lực không ngừng. Giống như nhà văn Lỗ Tấn từng khẳng định: “Trên bước đường thành công không có dấu chân của người lười biếng”

Thành công là gì? Thành công là đạt được những điều mong ước, kì vọng, hoàn thành ước mơ, khát vọng về những giá trị vật chất hoặc tinh thần, là đạt được những gì mình muốn về công việc, cuộc sống. Thành công là kết quả sau quãng thời gian phấn đấu, cũng có thể là mục đích của mỗi người trong cuộc đời. Còn lười biếng là thói quen, tật xấu của con người thể hiện thái độ sống, làm việc thiếu tinh thần, trì trệ, ỷ lại, không có tính chủ động. Người lười biếng là những người ngại suy nghĩ, ngại hành động, không muốn học tập, không muốn lao động, dễ dàng lùi bước trước những khó khăn, và dễ dàng từ bỏ.

Lỗ Tấn đã gửi gắm ý nghĩa vô cùng sâu sắc qua câu nói: “Trên bước đường thành công không có dấu chân của người lười biếng”. Ông khẳng định những người lươi biếng sẽ không bao giờ có thể thành công, con đường dẫn đến thành công – những thành quả tốt đẹp, những niềm hạnh phúc không có dấu chân người lười biếng, dựa dẫm, ỷ lại vào người khác mà không cố gắng nỗ lực, không dựa vào chính mình.

Câu nói của Lỗ Tấn thể hiện một cách nhìn nhận vô cùng đúng đắn về cuộc sống và sự thành công trong cuộc sống. Thực tế đã chứng minh, những con đường bình thường đã chứa đựng đầy chông gai và trắc trở. Con đường dẫn đến thành công càng gian nan và khó nhọc hơn thế. Nó không bao giờ trải đầy hoa tươi mà ẩn chứa biết bao gian khổ. Không ai có thể dễ dàng thành công mà không phải đổ mồ hôi, công sức, thậm chí chịu đựng những hi sinh, thất bại. Trong suốt quá trình đó, con người phải cần cù, miệt mài, chịu khó và có ý chí quyết tâm cao mới thành.

Người nông dân làm ra hạt gạo phải một nắng hai sương, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, gieo mạ rồi cấy lúa, chăm sóc cây lúa đến khi trổ bông. Thóc sẽ chẳng bao giờ tự nảy mầm thành mạ non nếu không có bàn tay người nông dân gieo trồng, lúa cũng sẽ chẳng bao giờ nảy ra hạt thóc nếu để mặc nó lớn lên cùng đất trời. Thóc chín rồi cũng sẽ không tự biến thành hạt gạo trắng ngần. Học sinh muốn đạt danh hiệu giỏi, xuất sắc, muốn khẳng định bản thân cũng phải nỗ lực vươn lên không ngừng, học tập tri thức, rèn luyện đạo đức mới có thể đạt được ý nguyện.

Trong lịch sử văn minh dân tộc và nhân loại, có rất nhiều tấm gương về sự chăm chỉ cần cù được lưu danh từ thời đại này sang thời đại khác. Nhà bác học Ê – đi – sơn phải hơn 10.000 lần thất bại mới chế tạo thành công dây tóc bóng đèn, mang lại ánh sáng cho nhân loại. Hay thầy Nguyễn Ngọc Ký với đôi tay tật nguyền đã phải cố gắng nỗ lực bao nhiêu để vượt qua khó khăn, trở thành người thầy mà bao thế hệ kính phục. Họ đều là những người thành công trong cuộc sống và là những minh chứng cho sự kiên trì, chăm chỉ mới có thể thành công.

Nếu lười biếng, ỷ lại, sống mà không dựa vào chính mình, không những chúng ta không thể thành công mà còn sớm bị đào thải khỏi xã hội. Cha mẹ, thầy cô không thể mãi mãi ở bên, làm chỗ dựa cho mỗi cá nhân suốt cuộc đời, lười biếng đồng nghĩa với ngại nghĩ, ngại làm. Người lười biếng sẽ trở thành kẻ vô tích sự, ăn bám vào người khác, vào xã hội, dần dần trở nên bần cùng và đi đến nhiều thói hư tật xấu khác.

Thành công sẽ không bao giờ đến nếu bạn còn lười biếng, ỷ lại giống như một bài toán khó sẽ mãi mãi không có đáp án nếu bạn không cố gắng tìm cách giải. Đặc biệt, ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường, hãy cố gắng học hỏi, chăm chỉ, chủ động đương đầu với khó khăn, thử thách để rèn luyện ý chí, bản lĩnh. Chăm chỉ đồng thời cũng cần sáng tạo và đam mê hết mình, tránh những thói hư tật xấu, thành công nhất định sẽ đến.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 2

Đại văn hào Vichto Hugo đã từng nói: “Lười biếng là mẹ đẻ của thói ăn cắp và sự đói rét”. Còn nhà văn Lỗ Tấn lại cho rằng: “Trên đường thành công không có dấu chân của người lười biếng”. Quả thực lười biếng đang trở thành một căn bệnh của xã hội hiện nay. Đặc biệt là thế hệ trẻ. Nó diễn ra âm thầm và từ từ xâm nhập sâu hơn vào đời sống con người trở thành một hội chứng xã hôi nghiêm trọng.

Có rất nhiều các định nghĩa khác nhau về thành công. Nhưng để trả lời được câu hỏi “Thành công là gì?” một cách thống nhất dường như là rất khó. Kể cả đối với những người là doanh nhân, học giả nổi tiếng hay nhà khoa học. Hiểu một cách đơn giản thành công là vượt qua khó khăn trở ngại đạt được điều mình mong muốn trong công việc và trong đời sống. Có người cho rằng thành công là đạt đến sự giàu có. Người khác lại nghĩ thành công là khi tìm thấy được hạnh phúc và sự yên bình.

Lười biếng là trạng thái ngược lại với siêng năng. Có thể hiểu lười biếng là sự trì trệ, lười nhác xảy ra trong bản thân con người. Người lười biếng không muốn suy nghĩ, tư duy, sáng tạo hay lao động sản xuất. Thậm chí là không muốn thực hiện các hoạt động sống của bản thân một cách bài bản. Bởi thế, thói lười biếng được xem là cội rễ làm khởi sinh những thất bại trong cuộc đời con người. Trên đường thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng có nghĩa là trên con đường đi đến những thành công, đến với đỉnh cao vinh quang, thắng lợi,… thì không thể có những kẻ lười biếng đi được đến đích. Họ sẽ sớm bỏ cuộc và nhận lấy sự thất bại.

Sự lười biếng chính là bản chất của những kẻ tầm thường và thất bại. Những người lười biếng sẽ không bao giờ biết rằng trong sự lao động mới có sự nghỉ ngơi. Nói cách khác, cái đích cuối cùng trên con đường đi của những kẻ lười biếng, không chăm chỉ học tập, nghiên cứu, tìm tòi, sáng tạo, lao động,… chính là thất bại. Kẻ lười biếng sẽ không bao giờ đi hết con đường để nhận lấy phần thưởng xứng đáng.

Người lười biếng thường thiếu tin tưởng vào bản thân. Họ không có động cơ để cố gắng, thường xuyên xung đột về tư tưởng và mục đích trong hành động. Từ đó, họ thường buông bỏ công việc, tìm đến lối sống buông thả an nhàn. Trên bước đường thành công, nhất định người lười biếng sẽ bị loại bỏ. Bản chất của lao động là một chuỗi các hành động đúng đắn tạo ra được hiệu quả hướng đến mục đích. Các hoạt động của người lười biếng hầu hết không tạo ra động lực. Nó không đủ sức mạnh để thúc đẩy công việc đi đến thành công và họ thường dễ chấp nhận một kết quả nào đó.

Ngày nay, thời đại công nghệ phát triển cao, lượng tri thức đồ sộ, nếu lười biếng ta không thể bắt kịp tốc độ tiến bộ của cuộc sống, sẽ nhanh chóng bị bỏ lại phía sau, rơi vào tình trạng ngu dốt và nghèo đói. Lười biếng là mầm móng của sai lầm và tội lỗi. Trước hết, muốn đạt đến thành công nào đó chúng ta phải xác định mục tiêu sống lành mạnh, tiến bộ và nhân văn. Luôn rèn luyện và nâng cao bản lĩnh sống. Bởi chỉ có con đường chân thiện mới dẫn chúng ta đến bầu trời chân lí.

Phải sống có lí tưởng, có hoài bão, có ước mơ lớn lao hướng đến một tương lai tươi sáng. Phải hành động mãnh liệt, kiên trì, đối mặt và chiến thắng nghịch cảnh để vươn lên. Phải có tình yêu cuộc sống mãnh liệt, yêu thương con người và quyết tâm xây dựng một thế giới công bằng, tiến bộ, văn minh. Luôn ý thức kỉ luật bản thân, rèn luyện nhân cách nhân phẩm tốt đẹp trở thành người mẫu mực trong xã hội. Luôn kiên trì học tập, kiên trì làm việc, sẵn sàng vấp ngã và dũng cảm đứng dậy là bí quyết của người thành công. Thành công không phải là cuối cùng, thất phải không có nghĩa là chấm hết. Điều quan trọng là phải có tinh thần quả cảm để bước tiếp về phía trước.

Trong cuộc sống không có điều gì dễ làm mà mang lại thành quả lớn. Khó khăn càng lớn thì thành công càng cao. Bởi thế, phải năng động, sáng tạo và quyết liệt trong công việc để có thể vượt qua thất bại đạt đến thành công trong cuộc sống này. Cuộc sống luôn rất công bằng với những ai luôn biết phấn đấu. Điều bất công ta thường thấy trong xã hội hãy xem là những “tai nạn”, những “rủi ro” mà trên bước đường đời ta vấp phải. Dù có thất bại nặng nề, dù có bị phủ nhận hay lãng quên thì hãy can đảm đứng lên bằng tất cả nghị lực của mình, bằng sức mạnh của trí tuệ và lòng quả cảm thì nhất định bạn sẽ gặt hái thành công.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 3

Trong xã hội ngày càng văn minh, tiến bộ, để đạt được thành công vẻ vang, chúng ta phải không ngừng nỗ lực vươn lên, phát huy hết khả năng để đạt được điều mà chúng ta muốn. Cũng như Lỗ Tấn đã từng nói: “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng”.

Chúng ta đều biết, cuộc sống này không được trải bằng hoa hồng hay thứ nước trong veo, tinh khiết mà nó đón chào chúng ta với những thử thách, chông gai. Con đường đó sẽ là con đường “vinh quang” đối với ai biết vượt qua nỗ lực hết mình. Nhưng nó sẽ là “đầm lầy” với ai dễ dàng buông xuôi, từ bỏ. Chính vì thế, trên con đường dẫn đến thành công, vinh quang nhất định không có dấu chân của những kẻ lười biếng.

Vậy ta đã bao giờ tự hỏi mình thành công là gì và thế nào là những kẻ lười biếng? Phải chăng thành công – cái đỉnh của vinh quang mà con người đạt được trong suốt quá trình học tập, làm việc? Là khi ta chạm tới mục đích đã đặt ra. Hay chỉ đơn thuần khi ta là chính mình, khi ta mang đến nụ cười trên môi ai đó hay xóa đi giọt nước mắt đau buồn. Lúc đó, những sự việc ấy cũng đáng để ta gọi là thành công lắm chứ! Và những kẻ lười biếng, khác nào những kẻ từ bỏ vinh quang, từ bỏ lao động. Vì ắt hẳn ta vẫn còn nhớ câu nói: “Lao động là vinh quang”. Những kẻ lười biếng đó đồng nghĩa với những con người chỉ nghĩ đến hưởng thụ mà không chịu làm việc. Như ông bà ta hay ví von với hình ảnh những kẻ “nằm chờ sung rụng”.

Chẳng phải, trong học tập, những bạn lười biếng chỉ biết dựa dẫm vào người khác sẽ không bao giờ đạt được kết quả cao thật sự đó sao? Và trong cuộc sống bộn bề, lo toan, đôi khi ta bắt gặp những nụ cười làm ta ấm lòng. Đó là nụ cười của cậu học sinh đạt kết quả cao trong học tập sau một quá trình nỗ lực không ngừng. Thành công lắm khi không được đúc kết từ cả một quá trình dài, mà nó chỉ giản đơn từ những niềm vui bé nhỏ trong cuộc sống. Bạn đã từng đọc được câu chuyện “Chiếc cà – vạt” chưa? Trong truyện, cậu bé lên bảy tuổi vụng về làm tặng bố chiếc cà – vạt.

Đó có thể nói là chiếc cà – vạt xấu xí nhất nhưng lại là món quà đẹp nhất của đứa con trai dành tặng bố mình. Đọc đến đó, bạn có nghĩ cậu bé đã thành công không? Có thể bạn cho đó chẳng có gì đáng tự hào, vẻ vang nhưng cậu bé đã thật sự thành công. Cậu đã thành công khi gởi gắm cả niềm tin yêu về người bố trong chiếc cà – vạt, thành công vì mang đến nụ cười hạnh phúc từ bố. Thành công đôi lúc chỉ đơn giản vậy thôi. Tuy nhiên, thành công vẻ vang là những điều ta không thể phủ nhận. Bạn có biết anh Lê Bá Khánh Trình đã nỗ lực hết mình để nắm trong tay giải thưởng cao quý của cuộc thi toán quốc tế. Và Bác Hồ – người đã dành trọn cuộc đời với Cách mạng qua những năm tháng hiểm nguy ngoài chiến trường. Xã hội phát triển như ngày nay là minh chứng sống động, chân thật nhất cho thành công vĩ đại của Bác.

Thế mới thấy, để đạt được thành công và mục đích mà ta đã đặt ra, mỗi con người cần phải nỗ lực học tập và làm việc hết mình. Và hơn hết, con đường dẫn đến thành công càng không rộng mở đối với những kẻ lười biếng. Nó chỉ mở rộng đối với những con người siêng năng, làm việc hết mình. Và những con người siêng năng không những sẽ đạt được thành công nhất định trong cuộc sống mà siêng năng còn là yếu tố tích cực, là cơ sở giúp con người ta dễ dàng học hỏi, tìm tòi những kiến thức mới bổ ích và bổ ích. Hơn hết, siêng năng còn giúp ta rút ngắn thời gian để hoàn thành công việc một cách trọn vẹn. Thế nhưng, cuộc sống lại có những con người sống chỉ biết hưởng thụ, không lao động. Những kẻ như vậy đáng bị xã hội phê phán vì thái độ sống tiêu cực. Và họ sẽ dần bị mọi người xa lánh và không bao giờ nhận ra được sự vinh quang của lao động, không bao giờ cảm thấy hạnh phúc của thành công.

Tóm lại, con đường thành công chỉ thật sự đón chào những ai biết trân trọng, biết nỗ lực phấn đấu. Và hơn hết, là học sinh, ta cần phải rèn luyện bản thân từ khi ngồi trên ghế nhà trường bằng việc cố gắng học hỏi, tìm tòi và bằng ý thức của mỗi cá nhân

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 4

Trong cuộc sống thành công hay thất bại chỉ cách nhau trong gang tất. Nó tùy thuộc vào con đường bạn đã đi qua. Để đến được đỉnh của vinh quang bạn phải đánh đổi bằng mồ hôi , nước mắt. Không có con đường nào trải đầy hoa hồng cũng như không có sự thành công nào gắn liền với sự lười biếng. Chính vì thế, Lỗ Tấn đã thốt lên rằng : “Trên bước đường thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng”.

Vậy thành công là gì và thế nào là những kẻ lười biếng? Nói chung quy thành công chính là đính đến cuả những nổ lực phấn đấu trong cuộc sống. Còn lười biếng chính là những kẻ “ăn không ngồi rồi”chỉ bik hưởng thụ mà không chịu làm việc.

Ý của câu mún nói trên chặng đường đi đến thành công vinh quang không thể có những kẻ lưòi biếng đi được tới đích. Thành công chỉ mỉm cười với những con người chăm chỉ, siêng năng trong lao động và học tập, “Nhàn cư vi bất thiện”, lười biếng làm con người sinh ra tính ỷ lại, suy nghĩ những điều không tốt, sinh ra những tư tưởng bi quan. Franklin nhận xét: “Lười biếng làm mòm rỉ trí tuệ và thân thể”.

Thật vậy trong thực tế những kẻ sợ hao tốn sức lao động chỉ biết dựa dẫm vào người khác không bao giờ có được kết quả cao. Ai đã từng đọc qua câu chuyện ngụ ngôn “ve sầu và kiến” chắc hẳn không quên hình ảnh Con ve sầu lười biếng ca hát suốt mùa hè, trong khi đó thì kiến làm việc quần quật cả năm để dự trữ cho mùa đông. Khi những ngọn gió bấc đầu tiên bắt đầu thổi, ve sầu đến năn nỉ kiến cho chút gì đó để ăn. Kiến từ chối còn ve sầu thì đói. Đó chính là hậu quả cho những kẻ chỉ biết hưởng thụ, không chịu lao động.

Thực tế trong xã hội hiện nay không thiếu những kẻ “ve sầu” như thế. Đáng buồn trong số đó học sinh, sinh viên, những chủ nhân tương lai của đất nước lại chiếm tỉ lệ không nhỏ. Các bạn mất đi quyết tâm nỗ lực trong học tập, chỉ biết hưởng thụ lao vào những cuộc chơi vô bổ. “Nhàn cư vi bất thiện” Lười biếng có thể làm ngnười ta suy nghĩ tiêu cực không tốt,dễ dẫn đến những hành vi xấu. Có những bạn lại ỷ mình thông minh nên không cần phải bỏ công sức học tập trau dồi thêm kiến thức. Xin cảnh báo rằng đây là một suy nghĩ hoàn toàn sai lầm. Các bạn nên nhớ rằng để trở thành thiên tài chỉ có 1% là thông minh bẩm sinh, còn tới 99% là nỗ lực học tập sức lao động bỏ ra. Đừng ỷ vào sự thông minh vì thông minh thôi vẫn chưa đủ, phải trải qua quá trình rèn luyện để có kinh nghiệm và kỹ năng. Chẳng thế mà có câu “Bác học là không ngừng học” đấy sao?

Bản thân tôi cũng đã từng là một con “ve sầu” chủ quan và ỷ lại. Chính vì lười biếng làm bài tập nên đã để mình bị lệ thuộc vào sách giải, dần dần giết chết đi năng lực tư duy và vận động của bản thân. Tôi trở thành cái máy sao chép khô cằn và cứng nhắc từ lúc nào không hay biết. Thế nhưng giữa cuộc sông bộn bề lo toan tấp nập đôi khi ta bắt gặp những con người siêng năng ngày qua ngày vẫn cống hiếng cho đời như những chú ong sớm tôi dâng mật ngọt cho đời Thành công đến với họ cũng là điều tất nhiên. Tấm gương sáng chị Hoàng Thị Kiên một ngôi sao không may mắn khi sinh ra đã khuyết tật thế nhưng niềm tin trong chị chưa bao giờ mất đi. Chị đã vươn lên không ngừng rèn luyện trên xe lăn với ước mơ đem vinh quang về cho tổ quốc và cuối cùng chị cũng đã thành công, những giọt nước mắt xúc động nghẹn ngào không nói hết thành lời.

Từ chính sự nổ lực của bản thân chị đã biến những điều tưởng chừng như không thể thành có thể. Chị đã mang lại hy vọng cho những người khuyết tật khác và cả cho những người lành lặn niềm tin rằng chỉ cần phấn đấu chăm chỉ là có thể đạt được kỳ tích. Cuộc sống không hề bất công với bất kỳ ai, đừng chỉ biết ngẩng đầu than ông trời bất công mà hãy hỏi bản thân đã thật sự phấn đấu hay chưa? Mọi ngành nghề đều cần có trí tuệ và sự siêng năng, cần mẫn. Tuy nhiên chỉ nhiêu đó thôi vẫn chưa đủ. Muốn được mọi người tôn vinh, kính trọng thì cần phải có đạo đức, cần nghĩ đến công việc của mình mang lại hạnh phúc cho mọi người

Ngày qua ngày, trái đất vẫn quay, chim vẫn hót , ong chăm chỉ rót từng giọt mật cho đời. Và con người cứ thế vươn lên để thành công hơn trong cuộc sống. Nếu một ngày nào đó tất cả đều dừng lại, chìm đắm trong sự lười biếng , chì trệ thử hỏi cuộc sống sẽ ra sao? Là những học sinh, sinh viên, thế hệ trẻ mang trong mình một bầu nhiệt huyết tngnay từ khi ngồi trên ghết nhà trường hãy sống và lao động học tập chăm chỉ, luôn tìm tỏi, không ngừng phấn đấu để chở thành những khóm hoa thơm thảo cho đời.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 5

Thành công điều mà ai cũng muốn trong cuộc đời nhưng có thành công có tìm đến kẻ lười biếng? trong khi người chăm chỉ phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt của mình phải được báo đáp xứng đáng. Câu nói :” trên đường thành công ko có vết chân của những người lười biếng” rất hay và ý nghĩa.

Thành công được coi là thành quả vĩ đại mỗi con người, kết quả của sự cần cù, kiên nhẫn, trải qua những thất bại.Đường ta đi, cuộc sống không bao giờ trải thảm đỏ, thành công đâu bỗng dưng mà có. Những kẻ lười biếng không thể nhận đc thành công, bởi vì sự lười học tập , lao động và thích hưởng thụ. Lười biếng là một thói xấu trong xã hội, gốc rễ dẫn tới các thói xấu khác.

Thành công là món quà vô giá dành tặng cho những ai chịu khó và chăm chỉ. Thành công không phải đến một cách dễ dàng, học sinh muốn đỗ tốt nghiệp vào đại học phải nỗ lực, quyết tâm trong học tập. Người nông dân muốn làm ra hạt gạo phải 1 nắng hai sương trên đồng ruộng. Một nhà bác học không phải tự nhiên mà bỗng chốc trở thành vĩ đại.Để được thành công phải trải qua quá trình sáng tạo, lao động trí óc.

Tôi đã đọc 1 cuốn sách về Helen Keller-người tạo ra ánh sáng và thanh âm cho những kẻ mù và điếc. Bản thân tôi và bao người khác lấy làm lạ bởi 1 người mù, câm , điếc như helen lại có thể thông năm sinh ngữ, đỗ một tấm bằng đại học danh tiếng, soạn 10 cuốn sách và diễn thuyết nhiều nơi trên thế giới.Quả thật con đường dẫn đến thành công của bà là chuỗi ngày tháng vô cùng vất vả.

Cuộc đời bà là thảm kịch trong cảnh tối tăm mờ mịt, sự sống trong bà như bóng ma vô hình.Nhưng nhờ trí óc thông minh từ người mẹ, nhờ 1 nghị lực ghê ghớm bà đã chiến thắng được thảm cảnh khốc liệt và để lại cho hậu thế về tấm gương can đảm, anh hùng hy sinh, yêu đời.Việc học chữ đối với một đứa bé 6 tuổi đã là khó song đối với cô bé Helen ngày ấy còn khó hơn nhiều. Sau nhiều thất bại tưởng như nản lòng, cô bé helen đã biết viết, đưa ra các tín hiệu trừu tượng thay bằng lời nói, cô học thơ, văn và tiếng các nước khác. Lê Nin đã từng có câu nói nổi tiếng đó là: “chiến thắng bản thân là chiến thắng vĩ đại nhất”, làm thế nào để chiến thắng và vượt qua bản thân mình mới là điều khó khăn nhất trong cuộc đời của mỗi người. Thất bại là mẹ thành công và đừng nên nản lòng nếu bạn thất bại.

Sự thành công luôn giúp thay đổi con người rất nhanh chóng, từ nghèo đói sang giàu có hay từ bất hạnh sang trở thành con người hạnh phúc, để có được thành quả hãy chăm chỉ, cần cù. Hãy biến mọi ước mơ của bạn đang ấp ủ trở thành sự thật với sự kiên trì, nỗ lực và không ngại thất bại.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 6

Trong cuộc sống, có lẽ ai trong chúng ta cũng đều mong muốn gặt hái được nhiều thành công. Thành công, đó có thể là lúc chúng ta tự mình nỗ lực đặt chân lên đỉnh núi cao vời vợi rồi lặng ngắm cả thế giới, là phút giây giật tung dải ruy băng và vỡ òa trong chiến thắng vì biết mình là người về đích trên đường đua sớm nhất,… Đó chính là kết quả của sự rèn luyện và phấn đấu không ngừng. Không ai trong chúng ta đạt được thành công mà không phải chăm chỉ, mệt mài, khổ luyện. Cũng giống như câu nói “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng”

Thành công là khi bạn đạt được một mục tiêu, một điều gì đó trong cuộc sống và có lẽ thành công là ước muốn của rất nhiều người. Một con người thành công thường là người có đỉnh cao trên cuon đường công danh sự nghiệp, có địa vị nhất định. “Lười biếng” là không chịu làm việc, không chịu suy nghĩ, là thụ động, không cố gắng nỗ lực phấn đấu. Còn “dấu chân” là một cách nói hình tượng để chỉ những dấu ấn của con người trên bước đường thành công, những con người đó là những con người luôn lao động miệt mài, chăm chỉ học tập, sáng tạo không ngừng nghỉ. Và học xứng đáng được bước trên con đường đó. Nói “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” tức là khẳng định hành trình đến thành công không bao giờ có sự góp mặt của những kẻ lười biếng. Và chúng ta không thể thành công nếu không chăm chỉ, miệt mài làm việc và cố gắng theo đuổi mục tiêu mà mình đã đặt ra. Cánh cửa thành công chỉ chào đón những ai nỗ lực không ngừng nghỉ.

Có thể thấy, thành công không phải là đích đến mà là cả một hành trình dài dằng dặc. Liệu rằng những con người biếng liệu có đủ kiên nhẫn để bước đi trên con đường đó? Hơn nữa, con đường ấy không chỉ dài mà nó còn nhiều cạm bẫy, những chông gai, thử thách. Những kẻ lười biếng khi bước đi trên con đường đấy, chắc chắn sẽ vấp ngã và gặp phải những thất bại đau đớn. Đường thành công cũng không phải là con đường mòn mà nó là con đường mới, đòi hỏi sự đột phá, sáng tạo. Những người chỉ trông chờ, ỷ lại, thụ động không chịu suy nghĩ chắc chắn sẽ không thể thành công được. Kẻ lười biếng thụ động, dựa dẫm, thích hưởng thụ sẽ trờ thành con ngừoi ích kỉ, vô dụng cho người thân, gia đình, và xã hội. Trái lại, nếu chúng ta chăm chỉ, chịu khó, kiên nhẫn nỗ lực không ngừng trên con đường dài ấy, chắc chắn chúng ta sẽ gặt hái được nhiều quả ngọt, hoa thơm. Thành công cần có năng lực tốt, nhưng kể cả khi bạn có điểm xuất phát thấp, năng lực chưa tốt chỉ cần bạn chịu khó, kiên trì bề bỉ, chắc chắn bạn sẽ đạt được điều bạn muốn. Chịu khó suy nghĩ, lao động, sáng tạo không ngừng nghỉ sẽ giúp bạn có kinh nghiệm vững chắc, từ đó giúp bạn tự tin hơn trên con đường thành công của mình.

Câu nói “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” là một ý kiến vô cùng đúng đắn và xác đáng. Chìa khóa của cánh cửa thành công chỉ nằm trong tay những con người chăm chỉ, miệt mài, coi sáng tạo là yếu tố quan trọng của cuộc sống. Thật đáng tiếc là ngày nay, không phải ai cũng ý thức đầy đủ được điều này. Bên cạnh những con người chăm chỉ, luôn không ngừng học tập và làm việc thì lại có những con người ý lại, biếng lười. Căn bệnh lười biếng, chây ỳ này đã trở thành căn bệnh của biết bao người. Điều đáng buồn, trong số đó, giới trẻ lại chiếm một phần không nhỏ. Họ suốt ngày chỉ ăn chơi, chạy đua theo những thứ giá trị ảo mà quên mất sự thể hiện giá trị thật của bản thân mình. Thật đáng chê trách cho những con người làm mất niềm tin mà xã hội đã đặt vào.

Dẫu biết rằng, chăm chỉ sẽ là chìa khóa giúp bạn mở ra cánh cửa thành công nhưng bên cạnh đó, bạn cũng phải luôn luôn sáng tạo, có lòng quyết tâm, ý chí và nghị lực. Nếu chỉ chăm chỉ, siêng năng mà dập khuôn máy móc cũng khó có thể chạm tay đến cánh cửa thành công được. Vì vậy, chúng ta cần phải năng động, sáng tạo đặc biệt là phải sáng tạo một cách có trách nhiệm. “Không ngừng tìm tòi, sáng tạo để hoàn thiện bởi mọi đích đến đều có lối đi của riêng mình”. Đồng thời, chúng ta cũng cần phải luôn thắp lên cho mình một ngọn lửa ý chí và nghị lực để có thể giúp ta vượt qua khó khăn, biết đứng dậy sau vấp ngã. Việc rèn luyện cho mình các kĩ năng sống là vô cùng quan trọng và cần thiết. Vậy làm thế nào để chúng ta có thể chăm chỉ, siêng năng? Đầu tiên chúng ta cần có lòng tự trọng. Khi tự trọng về danh dự của bản thân, chúng ta sẽ có thể đặt ra mục tiêu, từ đó phấn đấu, cố gắng. Tự trọng và trách nhiệm là thứ động cơ để giúp chúng ta thoát khỏi căn bệnh lười biếng. Tiếp đó, việc đặt ra cho mình một kế hoạch làm việc cụ thể, cố gắng bám sát kế hoạch và hoàn thành trọn vẹn mục tiêu đã đặt ra. Như vậy, mỗi chúng ta đều có thể tự chữa khỏi căn bệnh lười biếng này cho mình được.

Tôi từng rất tâm đắc với câu nói của nhà bác học Albert Einstein: “Không phải là tôi quá thông minh, chỉ là tôi chịu bỏ nhiều thời gian hơn với rắc rối”. Chúng ta đều có thể thấy rằng, không ai đạt được thành công mà lại không phải trải qua sự rèn luyện khó khăn, vất vả. Để có được một tác phẩm hội họa được cả thế giới chiêm ngưỡng thì người họa sĩ cũng phải chăm chỉ, miệt mài, cố gắng. Để có được một giọng hát hay được nhiều người mến mộ người ca sĩ cùng phải ngày đêm cần cù, rèn luyện. Tất cả đều nhờ vào sự chăm chỉ, siêng năng thì họ mới có thể thành công. Vậy nên “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng”, gặp bài toán khó không suy nghĩ sao biết mình làm được hay không. Mỗi chúng ta hãy tự rèn luyện bản thân mình, chăm chỉ, miệt mài ắt sẽ thành tài, thành giỏi.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 7

Trong cuộc sống của chúng ta, mấy ai đạt được thành công mà không trải qua khó khăn gian khổ, cũng chẳng ai đạt được thành công mà không phải “đổ mồ hôi, sôi nước mắt”. Sự cần cù chịu khó luôn là yếu tố chính dẫn đến thành công. Nhà văn lớn người Trung Quốc Lỗ Tấn từng nói: “Trên đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng”.

Thành công là hành động đạt tới mục đích bản thân đặt ra và được cả xã hội công nhận. “Đường thành công” chỉ khoảng thời gian từ lúc bắt đầu thực hiện mục đích tới lúc đạt được mục đích. “Đường thành công” tuỳ ở mỗi người mà có thể dài hay ngắn. Còn “bước chân của kẻ lười biếng” chỉ sự có mặt của sự lười biếng trên “đường thành công” của mỗi người. Những con người lười biếng là những con người không chịu lao động cho bản thân, cho xã hội. Câu nói của Lỗ Tấn khẳng định rằng muốn có được thành công, mỗi người đều phải cần cù, chăm chỉ; những người lười biếng thì không bao giờ hái được thành công.

Của cải vật chất trong xã hội đều do con người tạo ra. Để có được nó, con người phải lao động: người nông dân cuốc đất, trồng cây; người công nhân vận hành máy móc; nhà khoa học thực hiện các thí nghiệm,… Mỗi người đều phải chăm chỉ làm việc để gặt hái được thành công, ngoài sự chăm chỉ, họ còn phải vượt qua gian khó, có khi là cả sự thất bại. Sự cần cù ấy không phải tính bằng ngày, bằng giờ mà bằng năm tháng, có khi phải trả giá bằng cả cuộc đời mình. Nhưng họ đã đạt được những thành công trong cuộc sống của mình: người nông dân làm ra hạt gạo, cây rau để nuôi sống bản thân, gia đình và xã hội; người công nhân làm ra máy móc phục vụ nhu cầu thị trường; nhà khoa học có những phát minh làm thay đổi đời sống,…

Trong số họ, còn có những người lưu danh trong sử sách. Đó là Mạc Đĩnh Chi xấu người mà tài giỏi. Nhờ chăm chỉ học tập, ông đã đỗ Trạng nguyên và đặc biệt, ông còn được vua nhà Nguyên phong làm “Lưỡng quốc Trạng nguyên” nhờ tài ứng đối khi đi sứ. Nói đến nghề thuốc phải kể đến Tuệ Tĩnh. Với ước muốn “Nam dược trị nam nhân”, ông đã chăm chỉ học tập nghề thuốc và còn đi tìm hiểu nhiều sách thuốc. Cuối cùng, ông đã trở thành thầy thuốc nổi tiếng và thực hiện được ước muốn của mình. Với tài năng của mình, ông còn nổi tiếng ở Trung Quốc khi chữa khỏi bệnh cho Vương phi của vua nhà Minh.

Còn những người lười biếng chỉ muốn hưởng mà không phải làm thì chẳng mấy chốc sẽ trở nên đói nghèo. Những người như vậy thì tự lo cuộc sống của bản thân mình còn khó thì nói gì tới việc đạt tới thành công trong sự nghiệp. Một xã hội mà có nhiều những con người như vậy là một xã hội lạc hậu, chậm phát triển. Nếu mỗi người không phải là con người lười biếng mà là những con người chăm chỉ, cần cù thì việc mỗi người đi tới thành công của mình sẽ không phải là điều khó khăn. Một đất nước có những con người chăm chỉ đồng nghĩa đó là một đất nước phát triển, hiện đại. Để nêu lên một bài học, một kinh nghiệm trong cuộc sống, ông cha ta thường hay mượn hình ảnh của sự vật với nghĩa bóng có liên quan tới con người để thể hiện ý của mình. Một trong những bài học ấy được đúc kết trong câu tục ngữ hàm súc như:

“Có công mài sắt, có ngày nên kim”

Câu tục ngữ trên nêu một công việc tưởng chừng như khó khăn không thể làm nổi. Thế mà vẫn có người không quản ngại gian lao, không sá công phu, vẫn gắng sức làm cho kỳ được. Nghĩa đen của câu tục ngữ chỉ việc mài sắt thành kim, nhưng nếu suy ra nghĩa bóng thì đó lại là một lời khuyên, một bài học mà ông cha ta đã đúc kết từ ngàn đời truyền lại cho con cháu. Đó là lời răn dạy: Có sự cần cù, nhẫn nại và quyết tâm lớn thì việc gì cũng có thể thành công cho dù việc đó rất khó khăn tưởng như không thể hoàn thành được.

Ngoài lời dạy từ ca dao tục ngữ, trong cuộc sống của chúng ta có biết bao tấm gương tiêu biểu. Tấm gương ấy không đâu xa lạ đó chính là Bác Hồ – người cha của dân tộc. Đất nước ta được hoà bình tự do như ngày nay chính là một phần nhờ vào lòng kiên trì, cần cù và chịu khó của Bác. Khi còn là chàng thanh niên trẻ tuổi, Bác đã từ biệt mọi người ra đi tìm đường cứu nước, ở nơi đất khách quê người, Bác đã làm mọi việc để kiếm sống; làm phụ bếp trên tàu, làm người cào tuyết giữa mùa đông giá lạnh ở châu Âu và phải đi ngủ với một viên gạch nung nóng… Bao nhiêu vất vả cực nhọc Bác chẳng sờn lòng, Bác kiên trì đi đến rất nhiều các nước, các dân tộc trên thế giới để tìm hiểu con đường giải phóng dân tộc của họ. Cuối cùng, sự kiên nhẫn, chịu khó của Bác đã được đền đáp xứng đáng. Người đã tìm thấy con đường đi cho dân tộc thoát khỏi cảnh nô lệ lầm than: con đường cách mạng vô sản.

Một tấm gương nữa rất gần gũi với chúng ta đó là anh Nguyễn Ngọc Ký. Anh bị liệt cả hai tay nhưng mong ước đến trường luôn thôi thúc anh. Thế là anh bắt đầu tập viết bằng chân. Những nét chữ đầu tiên thật khó nhưng anh không nản lòng, vẫn cần cù chịu khó và anh đã thành công. Bây giờ anh trở thành một nhà giáo ưu tú, được các em học sinh yêu quý, kính trọng.

Trong lao động, nhà bác học Lương Đình Của là một tấm gương hùng hồn để chứng minh “trên đường thành công không có bước chân của kẻ lười biếng”. Để lai tạo ra một giống lúa có năng suất cao, ông phải làm việc vô cùng vất vả, khó nhọc. Hàng ngày, từ tờ mờ đất, ông đã ra ruộng lội bì bõm, nghiên cứu, thử nghiệm đến tối mịt mới về. Qua vài vụ lúa, một giống lúa mới được tạo thành. Chính sự kiên nhẫn, bền bỉ của ông đã đem no ấm đến cho đời.

Bản thân Lỗ Tấn, nhà văn lớn của Trung Quốc, cả cuộc đời mình, ông luôn say mê với lao động nghệ thuật. Bằng tài năng, trí tuệ và sự cần cù, chăm chỉ, Lỗ Tấn được mọi người biết đến như lá cờ đầu của văn học Cách mạng Trung Quốc. Thành công ấy không dựa trên sự lười biếng mà chỉ, cần cù là nền tảng của mọi thành đạt trong cuộc sống con người. Những tác phẩm văn học được ra đời là cả một quá trình lao động nghệ thuật không biết mệt mỏi của người nghệ sĩ, họ âm thầm sáng tác, để lại cho đời những dấu ấn riêng không thể xoá mờ. Tất cả chúng ta, những người bình thường không phải là một vĩ nhân đều có thể thành công trên con đường sự nghiệp nếu như biết cần cù, siêng năng.

Hiểu được ý nghĩa sâu xa lời dạy, mỗi chúng ta cần có ý thức rèn luyện ngay từ khi còn nhỏ ta phải tập tính kiên trì, nhẫn nại. Một bài toán khó, một bài văn quá nan giải, một bài tiếng Anh quá nhiều từ… ta cũng sẽ làm xong, làm đúng nếu ta không lười biếng mà chịu khó học tập. Đây là một đức tính cần cù của người học sinh.

Những câu chuyện ngụ ngôn Há miệng chờ sung hay Ôm cây đợi thỏ chính là kết cục của những con người lười biếng, cuộc sống của họ chỉ như những mảnh đời vô nghĩa trôi qua trên dòng chảy cuộn xiết của cuộc đời, không để lại một dư âm hay một tiếng nói. Nghèo đói và trộm cắp là hệ quả tất yếu của kẻ lười biếng, “sống nhàn rỗi quá còn mệt hơn là làm việc”. Chính vì vậy ta hãy sống và làm việc hết mình để đạt được mục đích trong cuộc đời. Để đạt được những thành công đích thực, là học sinh, mỗi chúng ta luôn phải phấn đấu, không ngừng học hỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi, có ích cho xã hội, cho đất nước.

Câu nói “Trên đường thành công không có bước chân của kẻ lười biếng” của nhà văn Lỗ Tấn là một bài học, kinh nghiệm sống cho chúng ta: Cần cù, chăm chỉ, không lười biếng thì sẽ đạt tới thành công. Đây là một đức tính không thể thiếu được ở mỗi người chúng ta từ lúc còn nhỏ đến lúc trưởng thành để vào đời.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 8

Trong cuộc sống, xã hội của chúng ta, mọi người có thể không có năng khiếu nhưng không thể lười biếng. Phải vượt qua vất vả, gian lao, phải cần cù chăm chỉ thì con người mới có thể đạt được những kết quả, thành công như mong muốn. Vì vậy, để khuyến nhủ thế hệ trẻ, nhà văn Lỗ Tấn đã từng nói: “Trên con đường thành công không có dấu chân của những kẻ lười biếng”.

Để hiểu được ý nghĩa sâu sắc của câu nói đó, trước hết, chúng ta cần hiểu thành công là gì. Thành công chính là khi chúng ta đạt được những mục đích, ước mơ đã đặt sẵn trong đời sống. Thành công có thể là chúng ta học tập tốt, làm việc giỏi giang, lành nghề, rèn luyện, tu dưỡng được những đức tính, tư tưởng đúng đắn, cao đẹp của con người. Thành công là điều ai cũng mong muốn nhưng để làm được vậy, chúng ta không được lười biếng, ỷ nại, dựa dẫm vào người khác mà không tự mình học tập, làm việc.

Trong câu nói ngắn gọn đó, nhà văn Lỗ Tấn đã để cho ta một bài học rất sâu sắc và có ý nghĩa. Nếu chúng ta lười biếng thì sẽ chẳng bao giờ đạt được những thành công vinh quang. Để vươn tới được những ước mơ, mục đích của bản thân thì con người phải chăm chỉ và siêng năng. Những ai thực hiện đúng lời dạy của Lỗ Tấn không những là người biết tiết kiệm thời gian quý báu mà còn đạt kết quả cao trong quá trình học tập và rèn luyện.

Chúng ta hiểu như thế vì sao ư? Trước hết vì cái lý cái tình trong câu đều đúng. Khi ta lười biếng chỉ ỷ nại, dựa dẫm vào người khác mà không chịu suy nghĩ học tập, lao động, làm theo những đạo lý đúng thì chúng ta sẽ không có kiến thức, kỹ năng cần thiết, không phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai. Và lúc đó con đường thành công sẽ rất tối tăm, có thể sẽ không còn hiện ra trước mắt ta nữa. Cái lý trong lời nói bất hủ của Lỗ Tấn cũng được thể hiện rất rõ ràng trong cuộc sống hằng ngày. Bạn là một học sinh có năng khiếu về toán mà bạn lại trở nên tự cao.

Trong lớp thì không chăm chú nghe thầy cô giáo giảng bài, lười suy nghĩ, lười phát biểu. Ở nhà thì lười tư duy, lười học bài, làm bài thì năng khiếu kia cũng sẽ bị mai một và điều tất yếu sẽ xảy ra là bạn bị rỗng kiến thức và sa sút nghiêm trọng. Bạn luôn nghĩ tuổi chúng mình chỉ việc học, ăn, chơi, nghỉ mà không chịu giúp đỡ bố mẹ thì bạn đã rất sai. Khi bạn thử nấu cơm, quét nhà thì sẽ không ít người nhìn vào và bảo rằng bạn vụng về, hậu đậu. Việc dễ mà không chăm thì sẽ chẳng làm được. Lười biếng sẽ khiến con người học tập, làm việc tốt sẽ trở thành kẻ ngu dốt, lười biếng, không nuôi sống được bản thân, không giúp đỡ được gia đình, có ích cho xã hội.

Khi đã trưởng thành, nghĩ lại thời mê muội, lãng phí thời gian, công sức và tiền của, chúng ta sẽ cản thấy hối hận biết bao nhiêu. Nhưng thay thế tính lười biếng bằng sự chăm chỉ, cần cù thì bạn sẽ phát triển được năng khiếu. Đức tính đó cũng sẽ bù đắp lại việc mình không có năng khiếu, trở thành con người siêng năng và đảm đang. Rất có thể, một ngày không xa bạn sẽ đánh tan sự lười biếng còn lẩn quất quanh ta, thành những con người tài giỏi được xã hội tôn vinh. Và dù những công việc khó khăn, chỉ bằng sự chuyên cần, chịu khó của mình, bạn sẽ vượt qua tất cả.

Chịu khó, chuyên cần, luôn mày mò, sáng tạo đã trở thành truyền thống của nhân dân ta từ xưa đến nay được ông cha dạy bảo, khuyên nhủ con cháu. Trong xã hội phong kiến có Mạc Đĩnh Chi là con nhà nghèo, không có tiền đi học, ông đã chịu khó nghe lỏm khi thầy giáo giảng bài. Ông đã vất vả đi bắt cá để đổi lấy chữ của bạn bè rồi cần cù học học, viết viết. Ban ngày ông lấy que củi viết lên đất, lấy ngón tay nhúng xuống nước để viết lên đá. Đêm đêm, ông phải bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng lấy ánh sáng để học. Nguyễn Hiền-cậu bé chăn trâu thuê cho phú ông đã chịu khó tìm tòi, học hỏi. Ở lớp, cậu làm hết những bài thầy giáo cho một cách cần cù và tập trung. Đã có lần cậu nói với mẹ: “Cành cây trên đầu con là bút, mặt đất dưới chân con là giấy”. Vậy mà cậu bé nhà nghèo đó cũng đỗ Trạng Nguyên khi mới mười hai tuổi. Chúng ta đều biết anh học trò Châu Chí cũng là một con trong gia đình nghèo khổ, phải vào chùa để quét lá đa, lấy ánh sáng học thâu đêm rồi sau này cũng đỗ Trạng. Thành công của các vị ấy là sự chăm chỉ, miệt mài đấy ư. Giả thử nếu những con người ấy không siêng năng, chịu khó, chuyên cần thì họ đâu có thành tài, để tiếng thơm muôn thuở và đất nước làm sao có được những nhân tài kiệt xuất như thế.

Đã bao năm trôi qua nhưng nhân dân ta vẫn giữ gìn và phát huy được truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Trong mưa bão của đạm bom, đã có những bạn nhỏ lặn lội tới trường học tập rất say mê, chuyên cần. Không ít những người trong họ đã trở thành những giáo sư, tiến sĩ góp phần xây dựng đất nước sau những năm tháng khốc liệt và bị thương. Nhiều em nhỏ hăng hái tham gia kháng chiến như Kim Đồng đã mưu trí, chịu khó đi liên lạc, gửi công văn, góp phần vào chiến thắng cuối cùng của Tổ quốc. Giờ đây, đời sống hoà bình, độc lập cũng xuất hiện những tấm gương về tinh thần chăm chỉ, chịu khó. Bao bạn nhỏ miền núi xa xôi phải trèo đèo, lội suối để tới lớp học. Vậy mà các bạn ấy đi học rất đều đặn, hứng thú, say mê với việc học tập. Và trong số họ vẫn xuất hiện những học sinh giỏi vượt khó. Không những học tập chăm chỉ mà nhiều bạn còn giúp đỡ bố mẹ rất chăm chỉ, có thể kiếm tiền thêm cho gia đình.

Cuộc sống quanh ta còn có các anh chị học tập rất giỏi đã đỗ vào trường chuyên, đỗ vào đại học hay còn có người đi học lấy bằng tiến sĩ, giáo sư. Không những ở đất nước Việt Nam nghìn năm văn hiến này mà cả ở nước ngoài cũng có những gương mặt tiêu biểu cho sự miệt mài, vượt khó. Một trong số họ là nhà vật lý nổi tiếng thế giới Ê-đi-sơn. Ông là một nhà khoa học nhưng vô cùng giản dị và siêng năng. Ông đã cần cù, chịu khó cầm búa để làm việc vất vả trong nhiều ngày. Và thành công của ông là đã chế tạo ra chiếc xe điện đầu tiên trên thế giới và chất làm dây tóc bóng đèn điện. Nhà thiên văn học Cô-péc-ních đã miệt mài nghiên cứu và ông đã biết được rằng Trái Đất là một trong những hành tinh quay xung quanh Mặt Trời chứ không phải Mặt Trời chuyển động quanh Trái đất của chúng ta. Các bạn biết Ga-li-lê chứ: Bằng sự tò mò, siêng năng chịu khó của mình ông đã phát hiện ra không khí có sức cản.

Sự chăm chỉ không những góp phần quan trọng trong học tập, lao động hiện giờ mà còn ảnh hưởng tới công việc, tương lai sau này nên ai trong chúng ta cũng phải trang bị đầy đủ mọi thứ và chăm chỉ, chuyên cần là những yếu tố đầu tiên.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 9

Trong xã hội ngày càng tiến bộ, phát triển, việc không ngừng nỗ lực vươn lên để đạt được mục đích đã đặt ra chiếm một phần rất lớn đối với thành công. Giống như nhà văn nổi tiếng Trung Hoa Lỗ Tấn đã nói: “Trên con đường đi đến thành công không có dấu chân của những kẻ lười biếng”.

Thành công là đạt được một mục đích cao quý, là cái đích cuối cùng của mỗi người trong cuộc đời. Thành công cũng có thể đơn thuần là đạt được một mong ước, khát vọng nhỏ bé nào đó. Một cậu học sinh mong ước thi đậu vào một trường đại học danh tiếng, cậu chăm chỉ học tập và đạt được mục tiêu. Đó là thành công của cậu ta. Một cô bé mong ước tặng cho mẹ một món quà sinh nhật ý nghĩa, cô dành dụm tiền hằng ngày và đạt được mong ước của mình. Không thể phủ nhận rằng đó cũng là thành công đối với cô. “Con đường thành công” là con đường của đỉnh cao vinh quang thắng lợi nhưng cũng có thể là đạt được mục đích nhỏ bé nào đó.

Trái ngược với “thành công” là lười biếng. Lười biếng là một ĩhói quen xấu, là trây ì, không làm gì cả mà chỉ dựa dẫm vào người khác. Lười biếng là chọn lựa nghỉ ngơi khi phải làm việc. Lười biếng là chọn lựa việc chỉ ngồi ước mơ khi thực tế phải hành động để thực hiện ước mơ đó. Một chàng thanh niên luôn nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ lập một công ti lớn. Nhung việc đó sẽ là của quá khứ nếu anh ta không bắt tay vào làm việc. Vậy sẽ “không có dấu chân của kẻ lười biếng” trên con đường đi tới thành công; không có ai thành công mà không do cố gắng nỗ lực.

Nói tóm lại: Những kẻ lười biếng không bao giờ chạm tay được tới vinh quang của thành công. Không có thành công nào đến với ta một cách dễ dàng. Thành công luôn phải trả giá bằng sự lao động không ngừng nghỉ, mồ hôi và công sức đổ ra. Thành công không phải là con đường dành cho những kẻ biếng nhác. Chỉ những người luôn luôn nỗ lực phấn đấu mới có thể bước trên con đường vinh quang này.

Vậy, tại sao con đường thành công không có dấu chân của những kẻ lười biếng? Chỉ đơn giản là dọ cuộc sống không phải là con đường trải bằng hoa hồng mà đầy những chông gai, cuộc sống không phải là con sông êm đềm mà cuồn cuộn dữ dội. Tưởng chừng như lí do đó không liên quan tới thành công nhưng thực chất chúng lại gắn bó mật thiết với nhau. Con đường cuộc sống chính là con đường thành công, đó là vinh quang đối với những ai cố gắng hết mình để vượt qua nó nhưng lại chính là vũng lầy chôn vùi những ai dễ từ bỏ, buông xuôi. Việc nhỏ mà không làm thì không bao giờ thành, có ước mơ mà không thực hiện thì chỉ là viển vông. Sự chăm chỉ là một chiếc chìa khoá quan trọng giúp ta mở cánh cửa thành công.

Thật đúng như vậy, chỉ những người luôn miệt mài lao động, nghiên cứu, sáng tạo, nỗ lực không ngừng để vươn lên mới có thể đạt thành công. Những người nổi tiếng mà chúng ta được biết đến hôm nay cũng phải trải qua quá trình làm việc không mệt mỏi. Thomas Edison – nhà phát minh tài ba người Mĩ đã phải cố gắng rất nhiều mới có thể trở nên nổi tiếng và giàu có. Ông sinh ra trong một gia đình đông con và lại có sức khỏe không tốt nhưng trái lại, ông không ngừng tìm tòi nghiên cứu về thế giới. Đó là khi còn nhỏ, đến khi trưởng thành, ông cũng đã rất cố gắng. Đặc biệt, để tìm ra dây tóc bóng đèn như ngày nay, ông đã phải tiến hành hơn 1000 thí nghiệm. Cuối cùng, bóng đèn đã trở thành phát minh được áp dụng rộng rãi nhất và vĩ đại nhất của ông. Không chỉ có Edison, minh chứng gần gũi hơn đối với chúng ta chính là Bác Hồ. Cả cuộc đời Bác là quá trình nỗ lực không ngừng nghỉ. Bác đã dành trọn đời mình cho cách mạng. Dù trải qua bao tháng năm nguy hiểm, vất vả, cực khổ nhưng cuối cùng, Bác đã đạt được mong ước của mình – một nước Việt Nam độc lập và phát triển như ngày hôm nay.

Xung quanh ta cũng không thiếu những tấm gương về lòng quyết tâm, sự kiên trì, cố gắng vượt khó vươn lên. Một tấm gương rất quen thuộc thôi, đó là chuyện về chị học sinh Đào Thu Hương dù bị khiếm thị nhưng vẫn học giỏi. Từ nhỏ, thị lực của chị cũng đã rất kém nhưng chị vẫn cố gắng học tập và trở thành một học sinh giỏi toàn diện. Đến năm học Tiểu học, chị được tư vấn đi phẫu thuật mắt nhưng kết quả cuộc phẫu thuật không như mong muốn nên mắt chị đã lịm hẳn. May mắn thay, khi học Trung học cơ sở, chị được thầy giáo Văn Như Cương nhận thẳng vào trường do kết quả học quá xuất sắc. Chị được nhiều tổ chức, cá nhân trao học bổng, tặng bằng khen. Chị luôn cố gắng vượt lên số phận và gặt hái nhiều thành quả cao.

Học sinh chúng ta càng phải nỗ lực để đạt được thành công. Rất dễ thấy, trong lớp học của ta, những học sinh lười nhác, ỷ lại không bao giờ có cơ hội đạt thành công. Lười nhác thì không thể tự rèn mình vào khuôn khổ kỉ luật, càng không thể học tốt. Trái lại, những học sinh chăm chỉ luôn luôn có cơ hội gặt hái thành công. Chăm chỉ thì họ có thể tự giác luyện cho mình ý thức kỉ luật, chăm chỉ thì họ sẽ nắm chắc kiến thức. Họ xứng đáng được bước trên con đường của vinh quang vì đã rất kiên trì nỗ lực.

Câu nói đã khẳng định vai trò quan trọng của sự nỗ lực đối với việc gặt hái thành công. Sự nỗ lực là rất cần thiết, nếu bạn có chiến lược, có ý tưởng mà không cố gắng thực hiện nó thì tất cả chỉ là con số 0. Là học sinh, chúng ta cần không ngừng học tập cũng như tu dưỡng đạo đức để đạt được thành công trong cuộc sống.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” số 10

Thành quả không phải ngẫu nhiên mà có được cũng như học sinh muốn đỗ đạt cần phải dùi mài kinh sử hàng ngày, muốn thành công không thể ngồi đợi thành quả mà phải cố gắng, nỗ lực tối đa để hiện thực hóa ước mơ, đam mê của chính bạn. Cũng như vậy nhà văn Lỗ Tấn đã có câu nói: “Trên đường thành công không có vết chân của người lười biếng”.

Thành công có thể xem là những điều mong ước, kì vọng, đó là kết quả sau quãng thời gian phấn đấu, đó cũng có thể là mục đích của mỗi người trong cuộc đời. Để đạt được thành công, bạn phải bỏ thời gian và công sức ra lao động. Thomas Alva Edison bỏ ra mỗi ngày hai mươi giờ để làm việc, nên ông đã có hơn hai ngàn năm trăm bằng phát minh. Newton nhà khoa học lỗi lạc của nhân loại hiếm khi đi ngủ trước hai giờ khuya, ngày quên ăn, đêm quên ngủ để đưa ra những phát minh, định luật nổi tiếng đến ngày nay.

Ông bà nhà khoa học lừng danh Curie đã từng phải nấu hàng tấn quặng thô tinh chiết ra chất radium trong thời gian gần 4 năm. Đó là nhiều dẫn chứng thành công bởi những nỗ lực, phấn đấu khó nhọc làm việc vất vả, người lười biếng chắc chắn không thể thành công.

Cha ông ta cũng có câu: “Có làm thì mới có ăn, không dưng ai dễ đem phần đến cho”. Không làm thì không có ăn, không ai cho không cái gì mà không kèm theo điều kiện, nếu ta lười biếng, chểnh mảng chắc chắn sẽ gặp nhiều thất bại. Trong xã hội vẫn còn những kẻ lười biếng hay sợ mệt mỏi, sợ làm việc khó nhọc, những kẻ như vậy thật đáng lên án. Một anh nhân viên lười biếng, sợ công việc, nên đi làm muộn, về sớm, trốn tránh công việc đã thế còn được mộng tăng lương, đó là sự phi lý trong cuộc sống khi con người đòi hỏi những điều phi thực tế.

Người lười biếng không thể có được thành công. Một anh sinh viên không thích chuyện học hành,đi học muộn, trốn học, mãi chơi bời, tiệc tùng thâu đêm…đến cuối năm nếu thi cử nghiêm túc tỷ lệ đậu kì thi anh ta sẽ rất thấp, nếu may mắn vượt qua cuộc đời cũng chẳng đi đến đâu nếu mang trong mình sự lười nhát, thích hưởng thụ nhiều hơn là làm việc. Những dẫn chứng trên phần nào ta hiểu được nếu còn sự lười biếng, thích hưởng thụ ta sẽ khó có kết quả như ý.

Nếu muốn thành công tất nhiên phải miệt mài,cố gắng hàng ngày mới có thành quả. Còn những kẻ không cố gắng khi thất bại cũng đừng nên buồn bởi bạn đã chưa cố gắng hết sức mình.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button