Đánh giá

Top 10 bài thơ nổi tiếng của nhà thơ Vương Đình Trọng

Nhà thơ Vương Đình Trọng, sinh năm 1943 tại Đô Lương, Nghệ An. Ông tốt nghiệp khóa 7 Khoa Toán của Trường đại học Tổng hợp Hà Nội. Vương Đình Trọng có hơn 40 năm sáng tác thơ, hơn 30 năm làm biên tập thơ ở tạp chí Văn nghệ Quân đội. Ông là nhà thơ đặc biệt say mê Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du. Thơ ông có rất nhiều bài lấy cảm hứng từ Truyện Kiều. Ông hiện đã nghỉ hưu, sống cùng gia đình tại Hà Nội. Dưới đây là một số tác phẩm nổi tiếng trong hàng trăm bài thơ của ông, cùng KTHN tham khảo nhé.


Hai chị em

Tác giả: Vương Đình Trọng

Nín đi em, Bố Mẹ bận ra tòa!Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổiThằng bé khóc bụng chưa quen chịu đói Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm.

Bố mẹ đi từ sáng, khác mọi hôm Không nấu nướng và không hề trò chuyện Hai bóng nhỏ hai đầu ngõ hẻmCùng một đường sao chẳng thể chờ nhau?

Biết lấy gì dỗ cho em nín đâuNgoài hai tiếng ra toà vừa nghe nói Chắc nó nghĩ như ra đồng, ra bãi Sớm muộn chi rồi bố mẹ cũng về.

Mẹ bế em âu yếm, vuốt veBố xách nước khi mẹ vừa nhóm bếp Nó sung sướng vào ra tíu títRồi quây quần, nồi cơm mở vung ra!

Nó biết đâu bố mẹ nó ra toàĐối mặt nhau, đối mặt cùng pháp lý Chẳng phải chỗ năm xưa đi đăng ký Chẳng phải lời dịu ngọt tháng ngày xa.

Nó biết đâu Bố Mẹ nó ra toàLà cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ Đứa còn Mẹ thì thôi, không còn Bố Hai chị em rồi sẽ mất nhau…

– Nín đi em! Em khản giọng khóc gào Chị mếu máo, đầm đìa nước mắt Những bố mẹ bên bờ chia cắt Phút giây thôi, hãy nghe tiếng con mình!

Nín đi em, Bố Mẹ bận ra tòa!

Nín đi em, Bố Mẹ bận ra tòa!


Nhớ con

Tác giả: Vương Đình Trọng

Mẹ nghề y nhiều đêm trực vắng nhàTròn một tuổi, gửi con về quê ngoạiQuê ngoại con là quê mẹ đấySao bây giờ mẹ thấy xa xôiMột con đường mờ mịt mưa rơiMột con đường gió mùa nào cũng ngượcMột chuyến phà, người chờ hai bờ nướcChiếc cầu phao, sóng nổi bồng bềnhCon xa rồi, mẹ thức với mông mênhQuờ cánh tay thấy giường chiếu rộngVõng cởi rồi, còn dây buộc võngTiếng à ơi vương vấn ở hai đầuCon xa tuần, mẹ tưởng tháng lâuCon xa tháng, thấy năm dài đằng đẵngĐâu mái tóc vàng hoe tơ nắngMôi ngây thơ tập gọi: Ơi bà !Nửa năm rồi con mới thấy mặt chaCha trở về, rồi cha đi, vội lắmĐừng trách con ơi, cha là người línhNgười lính mấy khi được ở gần nhàMẹ đưa con về ở với bàTình thương mẹ san đều hai ngảNửa theo gió gửi đi miền đất lạNửa hoà vào con sóng vỗ, lời ruNỗi lòng cha cũng hai nửa phân chiaNửa nhớ con, nửa thương về nơi mẹChỉ riêng con còn thơ dại quáCó bao giờ con biết nhớ cha đâuCó bao giờ con biết nhớ cha đâuNỗi nhớ ấy con giành về nơi mẹCha đi suốt một thời trai trẻVẫn nguyên lành trong mẹ buổi chia tayVẫn nguyên lành như nỗi nhớ hôm nayDáng cha đi trong điệp trùng đội ngũĐừng trách mẹ những đêm dài ít ngủNhớ thương là hạnh phúc những ngày xa.

Nỗi nhớ người mẹ

Nỗi nhớ người mẹ


Bên mộ cụ Nguyễn Du

Tác giả: Vương Đình Trọng

Tưởng rằng phận bạc Ðạm TiênNgờ đâu cụ Nguyễn Tiên Ðiền nằm đâyNgẩng trời cao, cúi đất dàyCắn môi tay nắm bàn tay của mìnhMột vùng cồn bãi trống trênhCụ cùng thập loại chúng sinh nằm kềHút tầm chẳng cánh hoa lêBạch đàn đôi ngọn gió về nỉ nonXạc xào lá cỏ héo honBàn chân cát bụi, lối mòn nhỏ nhoiLặng im bên nấm mộ rồiChưa tin mình đã đến nơi mình tìm

Không cành để gọi tiếng chimKhông hoa cho bướm mang thêm nắng trờiKhông vầng cỏ ấm tay ngườiNén hương tảo mộ cắm rồi lại xiêu

Thanh minh trong những câu KiềuRưng rưng con đọc với chiều Nghi XuânCúi đầu tưởng nhớ vĩ nhânPhong trần còn để phong trần riêng aiBao giờ cây súng rời vaiNung vôi, chở đá tượng đài xây lênTrái tim lớn giữa thiên nhiênTình thương nối nhịp suốt nghìn năm xa…

Bên mộ cụ Nguyễn Du

Bên mộ cụ Nguyễn Du


Mỵ Châu

Tác giả: Vương Đình Trọng

Khi quay lại chém con sau yên ngựaAn Dương Vương, người đã nghĩ suy gì?Hay cùng đường, ai cũng là giặc giãVà nghe lời mách bảo của Kim Quy.

Kẻ thù ở sau lưng – dù lời thần đi nữa Người phải trông bằng chính mắt của mình Công chúa Mỵ Châu nép Vua cha, run sợ Khi nửa trời khói lửa đao binh

Lông ngỗng rơi, lông ngỗng rơi trắng lốiDứt áo ra như dứt thịt da mìnhPhút ly loạn, chàng ở đâu chẳng tới Trọng Thủy ơi, thiếp đã chạy xa thành!

Nước mắt rơi xoay tròn cơn gióLưng Cha cùng lưng ngựa đẫm mồ hôiLông ngông hết, thiếp sẽ rời lựng ngựaLàm chiếc lông cuối cùng đợi chàng đấy, chàng ơi.

Và bất ngờ, An Dương Vương quay lạiTưởng có lời an ủi của vua cha Mỵ Châu ngửng mặt nhìn chờ đợiTừ trời cao, một đường kiếm sáng loà

Không phải lông ngỗng rơi mà đầu lăn xuồng đất Nằm cuối đường như dấu chấm câuSao bi chém? My Châu không hề biếtMáu tụ thành sỏi đó đất Hoan Châu.

Đã là vua lại có thần mách bảoTưởng sáng suốt hai lần và công lý gấp đôiMà người chết, không hiểu sao mình chếtThì hồn oan còn đập cửa muôn đời.

Mấy ngàn năm dâu bể, lở bồiLúc yên bình và cả khi giặc giã Xin đừng trách Mỵ Châu thêm nữaYêu chân thành, thật có tội gì đâu?

Mỵ Châu Trọng Thủy

Mỵ Châu Trọng Thủy


Chị dâu

Tác giả: Vương Đình Trọng

Lớn lên cách mấy bờ rào Một ngày vui, Chị bước vào nhà em Áo cánh nâu, quần lụa đenCặp ba lá sáng, ngôi nghiêng mái đầuNhà chồng, chồng ở nhà đâuEm chồng đông, Mẹ chồng đau ốm nhiều Làm dâu gặp phải cảnh nghèo Đôi bàn tay Chị chống chèo lo toan

Quê mình cái nắng chang changTrận mưa tháng tám lụt sang tháng mười Khi mưa dầm, lúc nắng phơi Âm thầm một Chị qua thời trẻ trung

Bữa cơm em út quây vòngĐầu nồi, đơm xới tay không kịp rờiNhớ ngày giáp hạt Chị ơiCả nhà trừ bữa một nồi canh rau

Nghĩ mà thương lắm Chị dâuChiều mưa, gạo hết, Mẹ đau cuối giườngEm ngồi đôi mắt nhoà sươngNón tơi, cắp rá ngang vườn Chị điChiều ơi mưa mãi làm gìHoàng hôn đừng xuống trước khi Chị về!

Em vào đại học xa quê Đi biền biệt những mùa hè chiến tranh Rồi yêu, rồi lập gia đìnhQuê nhà tình Chị giữ dành không vơiKhông quen thương nhớ gửi lờiEm về, chị vẫn là người chị xưaBàn chân bẫm ngón đường mưaBữa ăn thêm quả trứng mua xóm giềng…

Tóc giờ sợ bạc đã chenCon đầu sinh cháu Chị lên bậc BàEm về, em lại đi xaCanh tư Chị thức bếp nhà lửa nhen Tiễn đưa, chân Chị không quenGói cơm nếp lạc theo em lên tàu

Ngoái nhìn núi dựng phía sau Em tìm dáng Chị cuối màu trời xanh.

Tác giả Vương Đình Trọng

Tác giả Vương Đình Trọng


Câu hò sông quê

Tác giả: Vương Đình Trọng

Bến Cung anh đến đang chiềuGặp sông mà vắng mái chèo đò ngangSắc trời, mặt nước mênh mangLặng ngồi trên cát nhìn sang đợi đò.

Nghe thương một giọng ai hòTưởng như lời của đôi bờ nhớ nhauTiếng “ơ” cong mấy nhịp cầuDòng sông hẹp lại trong câu mái nhì

Đò còn bờ nớ chưa điCong cong như một nét mi xa vờiThêm câu hò nữa tới nơiNôn nao khách quá ơi lời đò đưa!

Dân gian chín đợi mười chờNgười trong câu hát bây giờ còn xa?Không thương thuyền vượt phong baBằng thương bến nước quê nhà đợi trông.

Đò chèo ra giữa dòng sôngNón em quai buộc nên không trùng triềngSóng làm cho dáng em nghiêngCâu hò lan gió rộng thêm mấy tầm.

Anh đi đánh giặc mười nămThuộc ngàn bến đợi, quen trăm sông chờBâng khuâng gặp lại bây giờEm và man mác câu hò sông quê.

Câu hò sông quê

Câu hò sông quê


Lời hát trên sông Đà

Tác giả: Vương Đình Trọng

Đá tảng thành ghế đáCông trường hoá công viênMang ánh chiều lấp loáBạch đàn hay bạch dương?Con sông Đà bất chợtMơ màng và dịu êmKhi các anh xích lạiBài ca ấy bay lên

Giọng trầm trầm hơi thởTheo nhịp đàn Ghi-taBiết lúc này anh nhớ”Chiều Mát-xcơ-va” (*)Tôi hát cùng giai điệuDù không thuộc lời NgaCó gì đâu khó hiểuKhi ta ngồi bên taKhi anh mang tuổi trẻHát với nước sông Đà

Nhịp tim trong áo thợTa quen nhau lâu rồiNhưng ngày hè nắng lửaĐá cũng đổ mồ hôiDa anh như quả chínCần trục quay giữa trờiTay anh như chão bệnKéo cáp cùng tay tôiKhúc quan họ tôi yêuBao lần anh cùng hátKhi chưa quen tiếng ViệtBàn tay anh đệm đànLòng theo về Kinh BắcVới sông Cầu, sông Thương

Trời sẫm màu hoàng hônNhìn ngôi sao đỉnh núiLòng anh vừa gặp lạiMột ngôi sao quê nhàẤm nồng từng cơn gióLời ca ấy vang xaSông Đà hoà sóng vỗ”Chiều Mát-xcơ-va”

Lời hát trên sông Đà

Lời hát trên sông Đà


Tam đảo

Tác giả: Vương Đình Trọng

Say giấc suối ru, bừng dậy muộnMây tránh cho ta xếp lại mànRộng cửa nhìn ra lòng hốt hoảng:Chắc gì còn ở chốn trần gian?

Lần hạt bồ đề, leo từng bậcNguyện lời kinh kệ, ngắn đường lênTới đỉnh vắng chùa, không dáng PhậtMay mà còn gặp nụ cười em.

Lên rừng, hồn nhập PhậtMây trắng bạc đầu xanhXuống phố thân hoàn tụcTrưởng lão cũng là anh!

Tam Đảo mây mù bao phủ

Tam Đảo mây mù bao phủ


Lên Cao Bằng

Tác giả: Vương Đình Trọng

Lên đến Cao Bằng không sợ dốcĐèo Giàng, đèo gió đã lùi sauLên đến Cao Bằng không sợ đóiNước trong, gạo trắng sẵn từ lâuLên đến Cao Bằng không sợ ốmChợ bày ngải cứu bán thay rau…

Lên đến Cao Bằng anh chỉ sợEm không còn đó biết tìm đâu.

Cao Bằng miền núi

Cao Bằng miền núi


Người đẹp và lính biên phòng

Tác giả: Vương Đình Trọng

Người đẹp không ngủ trong lâu đàiNgười đẹp thức với mái sàn chờ đợiLính biên phòng đêm tuần tra biên giớiMang gió từng lên từng bậc cầu thang.

Người đẹp ngồi bên bếp bóc măngNgọn măng trắng hay cổ tay ngần trắng Dao thái măng thì lưỡi dao lấp loángMắt cắt gì mà sắc thế mắt ơi!

Lính biên phòng đùa một câu thôiĐể được thấy người đẹp cười e lệHàm răng trắng, làn môi tươi tắn thếSao bàn tay người đẹp cứ hờ che?

Người đẹp quen đón các anh vềBếp lửa đỏ hong khô sương núiRá sắn luộc thơm từng ngọn khóiBát khoai lang đảo mật, ngọt câu mời.

Không ăn nhiều, người đẹp không vuiNụ cười tắt còn lửa nào sáng đượcThì ăn thêm, đáp tấm lòng chân thậtĐường tuần tra còn lắm dốc, đêm dài.

Lính biên phòng lại đi vào mưa rơiNgười đẹp xuống tận chân thang đưa tiễnNoọng ngủ ngon! Người đẹp ờ một tiếngNghe quen rồi cứ ngọt suốt đường biên!

Người đẹp và lính biên phòng

Người đẹp và lính biên phòng

Thơ Vương Đình Trọng khá tinh tế về câu chữ cũng như hình ảnh. Đọc thơ của ông độc giả sẽ có những cảm xúc tuyệt vời về cuộc sống cũng như tình người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button