Ảnh, đồ họa

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại

Nguyễn Sĩ Đại sinh năm 1956 tại quê hương Hà Tĩnh, từng tham gia quân đội trong chiến tranh chống Mỹ. Ông tốt nghiệp khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà Nội, là tiến sĩ văn học, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Ông có thơ đăng báo từ năm 1975. Ngoài làm thơ ông còn viết phê bình và nghiên cứu văn học. KTHN.vn xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.


Bài thơ

“Nếu như em biết ta thuơng nhớ”

Nếu như em biết ta thuơng nhớChắc thư không chậm đến vô tìnhNếu như em biết ta không ngủChăn áo sum vầy có nhẹ thênh?1990Nguồn: Trái tim người lính (thơ), Nguyễn Sĩ Đại, NXB Thanh niên, 1998

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Yêu nhau là thương nhớ thế này sao

Yêu nhau là thương nhớ thế này sao

Anh có em, anh quen có em rồiGiờ quạnh vắng, ngôi nhà vô nghĩa quáChẳng còn biết vì ai mà nhóm lửaAnh một mình thức ngủ cũng cô đơnĐêm nay trời lại mọc một vầng trăngPhố vẫn phố người đi như nước chảyAnh chẳng biết rẽ lối nào cho phảiThôi đành về…Trang sách lại buồn hơn.Giở tấm hình gặp đôi mắt nhung đenBờ vai trắng như còn rung nhịp thởNếu em biết nỗi niềm ta mong nhớCó hoá thành cô Tấm để kề bên?Bạn đôi lần thoáng nhắc tên emAnh mấy lượt toan theo đường lông ngỗngAnh đã thấy xa nhau ngày hoá thángEm làm sao qua được biệt ly này.Câu thơ anh, em không thể cầm tayNên giai điệu lại dội về thảng thốtĐám mây kéo những chân trời sốt ruộtYêu nhau là thương nhớ thế này sao?Nguồn: Trái tim người lính (thơ), Nguyễn Sĩ Đại, NXB Thanh niên, 1998

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Ta trả cho em mười sáu tuổi

Ta trả cho em mười sáu tuổi

Ta trả cho em mười sáu tuổiNơi đám mây như trang giấy học tròDòng mực biếc trôi xanh màu viễn xứKhung trời nào cũng nở mấy ngàn hoaTa trả cho em mười sáu tuổiMôi bâng khuâng khi nhớ một tên ngườiMùa xuân ngọt, mùa đông cũng ngọtKhi một mình thì gọi ánh mắt ơi!Ta trả cho em mười sáu tuổiTóc thề buông gợi một cánh buồm xaNghĩ về bạn, thấy mình như có lỗiCánh hoa rơi thấp thỏm trước hiên nhà…Ta trả cho em mười sáu tuổiNhững gì xưa hoá chật chội mất rồiTa trả cho em mười sáu tuổiBàn chân đi xê xích cả chân trời!Ta trả cho em mười sáu tuổiXếp hành trang chỉ kỷ niệm chất đầyLàng với phố, bạn xưa, trường lớp cũTuổi thơ ghì ấm áp một vòng tay!Nào ai biết sau miền hai mươi tuổiBước vào đời đâu cũng gặp phục binhMong cái chết như một điều cứu rỗiTrời pha lê nát vỡ dưới chân mìnhThì đây em, ta trả lại vòm xanhGìn giữ được sau rất nhiều bão tốTrả cho em những đường chiều hoa đỏRơi như mưa trên áo trắng học tròTa trả cho em tuổi mùa thuHương cốm mới, lá sen lần thứ nhấtTrả mười ngón tay thưa lùa mái tócSoi mắt nhìn, lấp lánh ánh sao đêmTa trả cho em chiếc lá non mềmMôi run rẩy những điều không thể nóiTa trả cho em cả những điều nông nổiNương thời gian mà giữ ngực trăng đầyTa trả cho em mùa hạ của nồng sayTriền sông ngát, Trương Chi chiều đứng hátNgàn sao cháy làm sao mà chịu đượcƯớc ao đành khóc lỗi với mưa ngâu!Ta trả cho em sợi tóc bạc trên đầuChờ đợi mãi, bao nhiêu là nước chảyCòn tất cả khi em vừa kịp tớiTan hết vào mười sáu tuổi, vầng trăng…Nguồn: Trái tim người lính (thơ), Nguyễn Sĩ Đại, NXB Thanh niên, 1998

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Nơi em về

Nơi em về

Nơi em về có một chiếc tàu cauRơi lặng lẽ xuống vườn sương cỏ ướtTuổi thơ anh sớm mai nào bắt đượcTiếng xạc xào cao vút của trời xanh.Nơi em về, xuân tím nụ vườn chanhHoa xoan tím, hoa lục bình cũng tímCành tre nhỏ có ngày chim khách đếnTận bây giờ chờ đợi vẫn rung rung…Nơi có ngày bắt được chú chuồn kimAnh vặt cánh làm mồi cho lũ kiếnNơi không biết sau nầy khi đã lớnAnh hoá chú chuồn kim cánh mỏng ở trong đờiNơi em về, câu mẹ hát à ơiAnh nghe được qua lời ru bé khácLần qua thời gian lời ru thành nước mắtNước mắt đầm nhân nghĩa giữa lòng anh.Nơi em về, mương nhỏ cỏ còn xanhDòng mực tím đã trôi về dĩ vãngVẫn còn đó hoàng hôn ngời sắc rángTrên cỏ nằm mắt uống những sao xa.Nơi em về, trái thị vẫn ngày xưaNgười thương thị, thị thương người phúc hậuKhế xuống ngọt nồi canh chua mẹ nấuTúi ba gang vàng, góp mãi khôn đầy.Nơi em về, mùa hạ vẫn thơ ngâyTiếng ve hát râm ran vòm duối cổVe ơi ve, mắt mày trong trẻo quáEm thấy được gì trong mắt của ve đây?Chiều thu vàng phấn mướp, cánh ong bayTiếng cục tác gà trưa đi lót ổ…Nhà đi vắng cửa rèm bỏ ngỏNhững sắc, thanh xa, vợi tới dâng đầy…Nơi bây giờ lá lá lợp ngàn mâyXanh bóng nắng, tóc cha chiều xế bạcVốc nắm đất quê nhà soi đáy nướcAnh mấp mô đi dọc sá cày.Nơi em về, mùa trở gió heo mayMưa ruộng cấy, chéo mặt người cắm cúiTháng ba sấm, lúa dậy thì con gáiMắt bạn tự bao giờ đã nhíu một chân chimNơi quây quần bên bếp lửa mùa đôngEm có thể xoa tay về hơi ấmEm có thể sẽ trở thành kỉ niệmTrong rất nhiều thương nhớ của quê anh.Nguồn: Trái tim người lính (thơ), Nguyễn Sĩ Đại, NXB Thanh niên, 1998

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: “Em là vũng suối trong suốt đáy sao trời”

“Em là vũng suối trong suốt đáy sao trời”

Em là vũng suối trong suốt ánh sao trờiAnh là chú huơu đêm khát nướcTan cơn khát, ngẩn ngơ vầng trăng đẹpĐứng suốt đời uống cạn một hư vô1986Nguồn: Trái tim người lính (thơ), Nguyễn Sĩ Đại, NXB Thanh niên, 1998

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Cây lúa

Cây lúa

Mảnh mai cây lúa quê nhà Nghìn năm bão lũ xoáy qua đất này Mẹ cha nghiêng xuống rãnh cày Lật hai phía đất mà xây mùa màng Phất cờ trụ với thời gian Qua trăm bồi lở vượt ngàn bom rơi Lá xanh vút thẳng lên trời Bông vàng trĩu xuống cho người cầm tay Rễ bền hút chặt đất đai Mà nên cổ thụ với đời, lúa ơi Nợ nần nước mắt, mồ hôi Thuỷ chung toả xuống vai người ấm no Rưng rưng cây lúa quê nhà Tôi từ bóng lúa lớn ra cuộc đời Phú Lộc, 2-1983 Nguồn: Trái tim người lính (thơ), Nguyễn Sĩ Đại, NXB Thanh niên, 1998

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Thu nay, Hà Nội…

Thu nay, Hà Nội…

Như bài thơ mang từ thuở dời đôTôi ấp ủ với mùa thu Hà NộiBa mươi sáu đường cờ năm ấySắc đỏ bay trong mắt mẹ sinh thànhTôi lớn bên bờ Lê Thái Tổ me xanhTrời thu sáng phơi một nền giấy trắngNăm cửa ô cánh hoa xoè kiêu hãnhCỏ non tơ chạy hát dọc sông HồngLòng như cờ không một nếp nhănMười bảy tuổi nụ hôn đầu ngọt mãiGiã trang sách trước mùa hoa phượng cháyNẻo Trường Sơn, Tháp Bút dựng trong hồnTôi trở về ba mươi sáu đường thơmMây thu trắng một vầng trên tóc mẹEm hiển hiện trong mắt nghìn thiếu nữLối Cổ Ngư hoa tím nửa khung trờiThắp hương trầm lên mái phố bom rơiNền thu cũ cao lên giàn giáo mớiVẫn biết có một tình yêu đón đợiTôi mười năm trong phố bụi đi về…Lời mùa thu em lại hát tôi ngheÔ cửa nhỏ, đoá cúc vừa trổ thắmMùa thu nay, tôi đã đầy đặn lắmHà Nội ơi, Hà Nội giữa tay mình…1980Nguồn: Trái tim người lính (thơ), Nguyễn Sĩ Đại, NXB Thanh niên, 1998

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Ngoại thành – anh chẳng về thăm

Ngoại thành – anh chẳng về thăm

Ngoại thành – anh chẳng về thămBảo là bận rộn thì đành vậy thôiBảo là cách trở xa xôiĐó đây cách núi, cách đồi cho cam!Ngoại thành – anh chẳng về thămNgõ quê đôi dậu cúc tần nhớ thươngTơ vàng buổi trước anh ươngSương trăng ấp ủ đã vương kín bờẾch kêu ngọn lúa phất cờBảy bông gạo đỏ qua mùa cốm xanhHồng na sây sít cây cànhChùm ngon mẹ lựa nhắc dành phần anhNgoại thành anh chẳng về thămBạn quen chợt hỏi mà thầm xốn xangCâu thơ anh hát với lòngChiều buông một giọt sao Hôm cuối trờiBiết là trên ấy có vuiBiết trên ấy, có ai người với anh?Đây còn gió rộng trời xanhMắt quê vẫn chứa chan tình xóm quêThắp vầng lửa sớm đèn khuyaThoảng ngoài kia, bước ai về, ngỡ anh…Thanh Trì 12-1983Nguồn: Trái tim người lính (thơ), Nguyễn Sĩ Đại, NXB Thanh niên, 1998

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)


Bài thơ: Tạ từ

Tạ từ

Thôi chào nhé, một cánh buồm đỏ thắmMột dòng sông mực tím chảy bên trờiHoa niên ấy, tay cầm bông hoa trắngCó một ngày hoa trắng hoá mây trôi!Thôi chào em, chào giã biệt lòng tôiTiếng thương mến gửi về ngày phượng đỏNơi ấy chẳng còn ai, chân buồn trên sỏi nhỏLá mang hồn, rơi xuống lại bay lên!Giá tôi đừng có một trái timSau tan nát lại lần hồi nhen nhómThì em đã trong mắt chiều vô cảmVà tôi không gió nghẹn một chân trời.Thôi chào em, phía ấy có muôn ngườiLại có cả mùa xuân đang đứng đợiTôi về lại với hồn hoa trắng ấyVới dòng sông mực tím cạn trong đời!27-11-03

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Thơ Nguyễn Sĩ Đại dung dị và giàu cảm xúc. Thơ ông luôn đi vào lòng người và được yêu thích bởi độc giả.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button