ta em be ban ve so
Trong số những đề văn yêu cầu tả người mà em biết, yêu cầu tả em bé bán vé số tương đối khó với các em học sinh, bởi vậy chúng tôi giới thiệu bài văn mẫu dưới đây nhằm giúp em dễ dàng hình dung hơn nhân vật được miêu tả đồng thời em cũng dễ dàng hơn trong việc viết bài văn tả người sao cho tốt nhất.

Đề bài: Tả em bé bán vé số

ta em be ban ve so

Tả em bé bán vé số

 

I. Dàn ý Tả em bé bán vé số

1. Mở bài

Giới thiệu hoàn cảnh em gặp em bé bán vé số: Có thể nhìn thấy ở các con phố, gặp trong quán cà phê, hàng nước ven đường,…

2. Thân bài

– Tả ngoại hình của em bé:
+ Em bé khoảng bao nhiêu tuổi?
+ Dáng người, khuôn mặt, quần áo
– Tả hoạt động bán vé số của em bé…(Còn tiếp)

>> Xem chi tiết Dàn ý Tả em bé bán vé số tại đây

 

II. Bài văn mẫu Tả em bé bán vé số

1. Tả em bé bán vé số, mẫu số 1:

Chiều chủ nhật, em và bố cùng đi tập thể dục rồi bố dẫn em vào một quán cà phê để ngồi nói chuyện cùng bác Quang – bạn đồng nghiệp của bố. Ngồi trong quán cà phê ai cũng tập trung nói chuyện hoặc đọc sách báo, xem điện thoại, bỗng em thấy một cậu bé trên tay cầm tập tờ vé số bước vào.

Thoạt nhìn ai cũng nhận ra được đó là một em bé đi bán vé số, cậu bé mặc chiếc quần vải màu xanh than bạc màu hai bên ống quần loe bám đầy bụi đất, đôi dép xốp đã mòn mỏng dính, chiếc áo dài tay cũng không còn đủ cúc, ống tay lòe xòe. Cậu bé bước vào quán cất tiếng rao “Ai vé số, vé số đây”, đôi chân nhanh nhẹn chạy tới từng bàn hỏi “Chú mua vé số cho con đi chú”, vừa nói cậu bé vừa chìa tập vé số ra mời khách chọn, nếu khách không mua cậu bé liền đi ra bàn khác, không nài nỉ làm cho khách khó chịu. Dáng vẻ thông minh hoạt bát của cậu bé cùng lời chào mua khiến ai cũng phải chú ý tới, thế nhưng chẳng mấy ai mua vé số cho cậu bé khi cậu tới gần liền tỏ thái độ lạnh lùng, lắc đầu không mua và xua đuổi cậu đi chỗ khác. Có khách gọi mua cậu liền chạy tới đôi mắt sáng lên hy vọng khách sẽ mua vài tờ vé số, vị khách đó đã mua cho cậu ba tờ, cậu bé rất vui không quên chúc cho khách sẽ trúng nhiều rồi liền chạy ra ngoài, bước chân đi trên vỉa hè đến những con phố và hàng quán khác.

 

2. Tả em bé bán vé số, mẫu số 2:

Buổi chiều ở công viên thật náo nhiệt, rất đông mọi người ra đây tập thể dục và đi dạo, nhưng cũng có những cô bé, cậu bé lại đến đây để làm việc, đó là công việc bán vé số.

Dáng vẻ của em trông rất mệt mỏi, dường như cả ngày nay em đã đi bộ rất nhiều nơi để bán vé số. Em mặc bộ quần áo đã cũ kỹ, sờn vải và bạc màu, đội chiếc mũ tai bèo màu xanh, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt em nhưng em không ngồi nghỉ mà vẫn bước đi, vẫn luôn miệng cất tiếng rao “Ai vé số đây, vé trúng đây, vé trúng đây”. Trong chiếc giỏ đeo trên tay của em có hai tập vé số một chai nước và một chiếc bánh mì khô đang ăn dở, nhìn hình ảnh ấy dù là ai cũng phải động lòng thương xót. Những bước đi mòn mỏi trên đôi dép cao su, bàn chân đen nhẻm và đầy bụi đất, sắp hết ngày mà em chưa bán hết được vé, nỗi buồn của em đối lập hoàn toàn với cảnh nhộn nhịp của công viên.

Thế rồi cũng có những người thương cảm cho hoàn cảnh của em mà mua liền lúc vài tờ vé số, cứ mỗi người như thế đã mang đến cho em những nụ cười, những niềm vui ngắn ngủi nhưng đã an ủi phần nào cho hoàn cảnh và số phận của em.

 

3. Tả em bé bán vé số, mẫu số 3:

Hôm nay tại một quán cà phê ven đường, em đã bắt gặp một em bé bán vé số, dù em biết có rất nhiều trẻ em cơ nhỡ, lang thang, mồ côi không nơi nương tựa phải đi bán vé số nhưng thực sự em không nghĩ lại có những đứa trẻ còn nhỏ tuổi đến thế đã phải mưu sinh.

Em chỉ khoảng 5-6 tuổi dáng người nhỏ gầy, chân tay khẳng khiu, làn da sạm đi vì cháy nắng, khuôn mặt nhợt nhạt nhễ nhại mồ hôi, em thấy em bé dừng lại ngồi bên gốc cây hoa sữa, chắc hẳn đôi chân em đã mỏi nhừ. Em thấy em ngồi đó liền tiến đến, đưa cho em tờ khăn giấy để lau mồ hôi, em ngước nhìn đôi mắt ngơ ngác nhưng chỉ vài giây sau đã mỉm cười thật tươi và cảm ơn em. Bỗng đôi tay em chìa tập vé số ra và hỏi em “Chị có mua vé số bao giờ không?” Em chưa mua bao giờ nhưng khi ấy lại chẳng ngại ngần rút tiền ăn vặt mẹ cho ra mua cho em hai tờ vé số. Em bỗng tươi tỉnh hẳn lên, chẳng còn khuôn mặt ủ rũ mệt mỏi như trước nữa, rồi em nói “Chúc chị may mắn nghen, may có chị mà em có bữa ăn tối rồi đó!”, câu nói của em khiến em nghẹn lòng, chỉ biết mỉm cười xót xa.

Trên đường về nhà em đã nghĩ đến một ước mong, đó là ước mong sao sẽ không còn trẻ em nào phải bơ vơ, lang thang và đi bán vé số nữa, tất cả đều được chăm lo, bảo vệ và vui chơi học hành.

———————HẾT——————–

Trên đây là 3 bài văn mẫu Tả em bé bán vé số, để nắm vững phương pháp viết văn tả người và tìm hiểu thêm nhiều hoạt động, công việc khác nhau, các em có thể tham khảo thêm: Tả bố em đang làm vườn, Tả người thợ mộc đang làm việc, Tả cô lao công đang làm việc trên đường phố, Tả mẹ em đang làm việc.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *