Soạn bài Hướng dẫn tự học trang 71 – ngắn nhất Cánh diều

Sổ tay tự học Ngữ văn lớp 6 trang 71 gồm 4 trang ngắn gọn và cụ thể giải đáp các câu hỏi theo tiến trình học: Ngữ văn lớp 6 tập 1 Tập đọc trước, khi mà tập đọc và sau tập đọc Cánh diều. .

Mời độc giả tải về và xem toàn thể tài liệu trang 71 của phần Soạn Văn Hướng Dẫn Tự Học Ngắn Nhất:

Hướng dẫn tự học Trang 71 - Cánh diều ngắn nhất (Hình 1)

Chỉ dẫn tự học trang 71

trước tiên. Nhận thông tin về tác giả và thể loại của các đoạn trích nhưng mà bạn đã học.

– Ruan Hong https://revelogue.com/tac-gia-nguyen-hong

– Van Cong Hung, sinh viên có thể đọc thêm các bài viết của tác giả qua blog https://www.vanconghung.com/

2.

– Học trò có thể sắm sách “Tuổi thơ” – Ruan Hong hoặc đọc online tại kết hợp bên dưới https://gacsach.com/doc-online/nhung-ngay-tho-au-nguyen-hong.html

– Bạn cũng có thể đọc hồi ký “Quân đội phương Tây” – Guangyong Nó cũng là 1 cuốn hồi ký quyến rũ. Cuốn hồi ký miêu tả cụ thể sinh động thời khắc thi sĩ Guangyong gia nhập quân đội của Nishida. Cuốn hồi ký này ko chỉ là 1 bản văn xuôi của bài thơ, nó cho chúng ta biết nhiều hơn về những hoạt động chi tiết của trung đoàn khi bấy giờ, cũng như những người lính, tay súng và những người Việt-Lào từng đấu tranh trong quân đội. Tham gia 1 nhiệm vụ vũ trang tuyên truyền để giải phóng tổ quốc và bằng hữu của họ khỏi ách thực dân xâm lăng.

3. Các bạn sinh viên có thể tham khảo 1 số giấy thông hành dưới đây:

bông

Ruan Tuan

Ngày thứ 5 trên đảo Cô Tô, thời tiết ổn. Bầu trời Cô Tô luôn trong xanh sau mỗi cơn bão bắt đầu từ lúc Vịnh Bắc Bộ và quần đảo Cô Tô có tín hiệu của sự sống của con người. Cây cỏ trên các ngọn đồi trên đảo đã tươi tốt quay về, nước xanh hơn trước và cát cũng vàng hơn. Nếu hôm bão ko có cá thì nay lưới nặng hơn, cá bị đứt. Chúng tôi leo đồi lên đồn Cô Tô và hỏi thăm sức khỏe của anh em bộ binh, hải quân sống sát bên chiếc khố xanh 5 xưa đó. Leo lên đỉnh pháo đài, phóng tầm mắt ra biển Thái Bình Dương bao la về mọi hướng, quay đầu 180 độ là có thể phóng tầm mắt ra toàn cảnh đảo Cô Tô. Nhìn rõ cả Tô Bắc, Tô Trung, Tô Nam, mà tôi thích hòn đảo này hơn, như bất cứ ngư gia nào sinh ra và phệ lên trong mùa lướt sóng.

… Thứ 6 của tôi ở Thanh Luang thật nắng. Tôi đã dậy từ quý IV. Trong bóng tối, hãy nỗ lực đi bộ mãi trên tảng đá phía trên đầu nhà sư cho tới đỉnh đảo. và ngồi đấy nhìn mặt trời mọc. Không có gì sai với những gì tôi mong chờ. Sau cơn bão, chân mây và đại dương trong lành như thủy tinh, quét sạch mọi mây bụi. Mặt trời dần lên, rồi ló dạng, cho tới lúc chấm dứt. Tròn, giống như lòng đỏ của 1 quả trứng hoàn toàn thiên nhiên. Quả trứng màu hồng đậm và hùng vĩ được đặt trên 1 chiếc đĩa bạc có đường kính rộng bằng đường chân mây và có màu như 1 viên ngọc trai màu đỏ của biển. Nó như 1 đĩa lễ phẩm xuất hiện từ bình minh, mãi mãi suy tôn sự trường tồn của muôn thuở ngư gia trên biển Hoa Đông. Vài Qiuyan lắc lư qua lại trên đĩa, dần dần thắp sáng chất bạc nén. 1 con mòng biển bay theo nhịp đôi cánh của nó …

Khi mặt trời lên vài cột, nghĩa là trời đã tầm thường quay về, tôi múc 1 gáo nước giếng dội lên đầu, cổ, vai và lưng, tức là tôi đang tắm 1 cái tương tự. Mọi người khác. Động vật tầm thường tắm quanh giếng. Nằm ở ven đảo giữa hồ, giếng nước ngọt vui như bến tàu, phong phú và thoải mái hơn bất cứ khu chợ nào trên lục địa.

Trên giếng nước ngọt trên đảo Qingluan, thiếu gì người đã tới lấy nước. Múc nước giếng vào hộp gỗ rồi đổ vào chậu sứ màu da lươn. Trên giường giếng còn có 1 ít lá cam bão táp vừa mới ném vào. Có 60.000 con hải sâm được nuôi trên bãi đá, và 1 số thuyền cộng tác đã mở nước ngọt. Sau bão, bữa nay HTX Đường bộ Bắc Loan đã cử 18 chiếc thuyền các loại ra khơi đánh bắt cá hồng. Anh hùng Châu Hoa Mẫn đi chung thuyền với 4 thành viên co-op. Anh ta tạt nước vào giếng và tôi bước sang 1 bên. Ông quăng cho thuyền mười lăm gánh: “Ra khơi xa quá, mười ngày mới về. Nước ngọt đặt trên sạp, chỉ uống thôi. Nước ngọt ko được vo gạo thổi cơm. . Chỉ cần vo gạo bằng nước hồ bơi. “

Từ đoàn thuyền sắp ra khơi tới giếng ngọt, thùng, cung và tải chuyển động. Nhìn Zhou Hewen đang mang thai đứa con của mình, cô đó nhẹ nhõm và yên tâm, giống như hình ảnh của biển, nơi mẹ hiền cho cá nuôi con mạnh khỏe.

Sông Kamau

Duẩn Gió

Càng đi xuống Mũi Cà Mau, sông rạch càng bao phủ trong màng nhện. Bầu trời trên xanh, nước dưới xanh, và bao quanh tôi là 1 màu xanh. Tiếng rì rào vô tận của rừng xanh 4 mùa, tiếng sóng biển Hoa Đông và vịnh Thái Lan, văng vẳng trong gió mặn ngày đêm – những âm thanh đơn điệu miên man.[1] Nó làm sút giảm thính giác, mỏi mệt hơn nữa và làm sút giảm tầm nhìn của con người lúc có 1 quang cảnh chỉ là 1 màu xanh đơn điệu yên tĩnh.

Keo bắt đầu từ ngày trôi qua[2]… rồi bỏ 7 Háp trôi theo dòng sông, rồi mới khởi đầu cảm thu được điều trên … Ở đây, người ta gọi đất theo tên nó, còn sông thì ko đặt theo danh từ mỹ miều, nhưng mà gọi theo đặc điểm. . Tên riêng của nó.Chẳng hạn, nó được gọi là kênh Mai Giám vì 2 bên bờ kênh có cây cỏ bao phủ.[3] Thân cây tròn và hơi xốp, chỉ có 1 lá màu xanh, hình chiếc thuyền bé đang chèo.

Sở dĩ nó có tên là kênh Euglena là vì tụ họp nhiều quá, ko biết Euglena là loại gì, đen như hạt vừng, thành từng đám, bay tứ tung như những đám mây bé, đâm vào da ngứa ngáy. Ngáy và nổi mẩn đỏ; có tên gọi là Kênh Ba Khía vì 2 bên bờ sông có nhiều cá béo bám vào các gốc cây (Ba Khía là loài nhím biển màu đỏ tím xé pha mắm, chấm tỏi ớt ăn rất ngon). Còn xã Nancan thì kể rằng trước đây chỉ có 5 lán ở bờ sông có người tới chặt củi, đào hầm than.[4] Tạo, như Cà Mau là trại[5] theo từ nghĩa là khomong, mien[6] Có tức là “nước đen”.

Thuyền ta vượt kênh Bồ Mát, đổ ra sông Cửa Phệ tới tận 5 Căn. Dòng sông Nancan mênh mang ngày đêm đổ ra biển như thác đổ, những đàn cá nước đen ngòm thung thăng bơi lội như bơi ếch trong làn sóng trắng xóa.Thuyền xuôi giữa dòng sông rộng nghìn thước, nhìn 2 bên bờ là rừng ngập mặn.[7] cao chon von như 2 bức tường[8] Vô tận. Rừng ngập mặn mọc ven bãi, trái nào rụng đầu tăm, quấn quanh sông tầng lớp, bậc nào cũng phủ 1 màu xanh, xanh rêu, xanh chai,… xuất hiện trong màn sương mờ ảo. sóng sớm mai.

Gần sông, Chợ 5 Căn ko ồn ã, đông đúc và sôi động.Vẫn là cảnh chợ thân thuộc trong khu rừng gần đấy[9] Nằm bên bờ biển của tỉnh Bạc Liêu, có những túp lều tranh cổ xưa sơ khai kế bên những ngôi nhà gạch tiến bộ 2 gian, trên bờ là những đống gỗ cao, phía dưới có trụ cột.[10]tàu đánh cá[11]thuyền lưới[12]Tàu buôn lắc lư theo sóng biển … mà Nam Chân vẫn mang uy lực của 1 trấn bé[13] “Anh em Rừng xanh” tự hào đứng trên mảnh đất chung cuộc của Quốc gia, khoe sắc thắm.cảng của nả[14] Nhộn nhịp dọc sông; hầm than rừng ngập mặn sản xuất than củi lừng danh nhất miền Nam; nhà bè dưới ánh đèn sông về đêm[15] Nhấp nhánh trên mặt nước như những tuyến phố nổi, đây là nơi bạn có thể cập bến thuyền và đi bộ để gọi món xào, món ăn Trung Quốc hoặc 1 đĩa thịt thú tẩm ướp địa phương và 1 vài con cút.[16] Chẳng hạn như rượu, ngoài việc có thể sắm từ linh miêu, cần thiết phẩm, đồ trang sức mặc sẵn hoặc đắt tiền nhưng mà ko cần mang theo.Thành phầm bán tốt của cô gái Hoa kiều[17]Người Chazhoujiang[18] Những bà già bán rượu vải, các loại ríu rít, áo quần sặc sỡ trang hoàng cho Nancan 1 cá tính riêng, chất hơn tất cả các chợ vùng rừng Cà Mau.

Tài liệu có 4 trang.Để xem toàn thể tài liệu, hãy tải xuống

Tải xuống

.

Xem thêm về bài viết

Soạn bài Chỉ dẫn tự học trang 71 – ngắn nhất Cánh diều

[rule_3_plain]

Tài liệu Soạn bài Chỉ dẫn tự học trang 71 môn Ngữ văn lớp 6 ngắn gọn, cụ thể gồm 4 trang giải đáp các câu hỏi theo tiến trình bài học: trước lúc đọc, khi mà đọc và sau lúc đọc trong sách giáo khoa Ngữ văn lớp 6 Tập 1 bộ sách Cánh diều. Mời quí độc giả tải xuống để xem đầy đủ tài liệu Soạn bài Chỉ dẫn tự học trang 71 ngắn nhất: Chỉ dẫn tự học trang 71 1. Mày mò thông tin về tác giả và thể loại của các đoạn trích đã học. – Nguyên Hồng  https://revelogue.com/tac-gia-nguyen-hong – Văn Công Hùng học trò có thể tìm đọc thêm 1 số những bài viết của tác giả qua trang blog  https://www.vanconghung.com/ 2. – Học trò có thể sắm sách “Những ngày trẻ thơ” – Nguyên Hồng hoặc đọc trực tuyến qua link sau  https://gacsach.com/doc-online/nhung-ngay-tho-au-nguyen-hong.html – Ngoài ra các bạn có thể tìm đọc cuốn hồi kí “Đoàn binh Tây Tiến” – Quang Dũng cũng là 1 cuốn hồi kí quyến rũ. Tập hồi ký thuật lại 1 cách sinh động và cụ thể quãng thời kì thi sĩ Quang Dũng tham dự đoàn quân Tây Tiến. Hơn là 1 bạn dạng văn xuôi của bài thơ, tập hồi ký cho chúng ta biết thêm nhiều điều chi tiết về hoạt động của binh đoàn lúc đó, cũng như về các chiến sĩ Việt – Lào, những người cầm súng và cả những người cầm kèn trong Đoàn Võ trang Tuyên truyền cùng tham dự vào sứ mệnh giải phóng tổ quốc mình và nước bạn khỏi ách thực dân xâm lăng. 3. Học trò có thể tham khảo thêm 1 số bài du kí dưới đây: CÔ TÔ Nguyễn Tuân Ngày thứ 5 trên đảo Cô Tô là 1 ngày trong trẻo, lạc quan. Bắt đầu từ có vịnh Bắc Bộ và bắt đầu từ quần đảo Cô Tô mang lấy tín hiệu của sự sống con người thì, sau mỗi lần giông bão, bao giờ bầu trời Cô Tô cũng trắng trong tương tự. Cây trên núi đảo lại thêm xanh mượt, nước biển lại lam biếc đặm đà hơn hết cả mọi lúc, và cát lại vàng giòn hơn nữa. Và nếu cá có vắng tăm bặt tăm trong ngày động bão, thì nay lưới càng thêm nặng mẻ cá giã đôi. Chúng tôi leo dốc lên đồn Cô Tô hỏi thăm sức khoẻ anh em bộ binh và hải quân cùng đóng sát nhau trong cái đồn khố xanh cũ đó. Trèo lên nóc đồn, nhìn ra rộng lớn Thái Bình Dương 4 phương 8 hướng, quay góc 180 độ nhưng mà ngắm cả toàn cảnh đảo Cô Tô. Nhìn rõ cả Tô Bắc, Tô Trung, Tô Nam, nhưng mà càng thấy yêu quý hòn đảo như bất kỳ người chài nào đã từng đẻ ra và phệ lên theo mùa sóng ở đây. …Mặt trời lại rọi lên ngày thứ 6 của tôi trên đảo Thanh Luân 1 cách thật quá là đầy đủ. Tôi dậy từ canh tư. Còn tối đất, cố đi mãi trên đá đầu sư, ra thấu đầu mũi đảo. Và ngồi đấy rình mặt trời lên. Điều tôi dự báo, thật là ko sai. Sau trận bão, chân mây, ngấn bể sạch như tấm kính lau hết mây hết bụi. Mặt trời nhú lên dần dần, rồi lên cho kì hết. Tròn trĩnh đôn hậu như lòng đỏ 1 quả trứng tự nhiên đầy đặn. Quả trứng hồng hào thăm thẳm và oai vệ đặt lên 1 mâm bạc đường kính mâm rộng bằng cả 1 cái chân mây màu ngọc trai nước biển ửng hồng. Y như 1 mâm lễ vật tiến ra từ trong rạng đông để mừng cho sự trường sinh của tất cả những người chài lưới trên muôn đời biển Đông. Vài chiếc nhạn mùa thu chao đi chao lại trên mâm bể sáng dần lên cái chất bạc nén. 1 con chim báo bão bay ngang, tà tà nhịp cánh… Khi mặt trời đã lên 1 vài con sào, nghĩa là khi nó trở về sự bình dị hằng ngày, thì tôi đang múc gầu nước giếng dội lên đầu lên cổ lên vai lên lưng, tức là tôi cũng đang đi tắm như mọi công nhân tầm thường đang tắm quanh giếng. Cái giếng nước ngọt ở ria 1 hòn đảo giữa bể, cái sinh hoạt của nó vui như 1 cái bến và đặm đà mát nhẹ hơn mọi cái chợ trong lục địa. Cái giếng nước ngọt đảo Thanh Luân sớm nay có ko biết bao lăm là người tới gánh và múc. Múc nước giếng vào thùng gỗ, vào những cong những ang gốm màu da lươn. Lòng giếng vẫn còn rớt lại vài cái lá cam lá quýt của trận bão mới rồi quăng vào. Chỗ bãi đá nuôi 6 mươi vạn con hải sâm ngoài kia, bao lăm là thuyền của cộng tác xã đang mở nắp sạp đổ nước ngọt vào. Sau trận bão, bữa nay cộng tác xã Bắc Loan Đầu cho mười 8 thuyền phệ bé cùng ra khơi đánh cá hồng. Anh hùng Châu Hoà Mãn cùng 4 bạn xã viên đi chung 1 thuyền. Anh quẩy nước bên bờ giếng, tôi né ra 1 bên. Anh quẩy mười lăm gánh cho thuyền anh: “Đi ra khơi, xa lắm nhưng mà, có lúc mười ngày mới về. Nước ngọt cho vào sạp, chỉ để uống. Vo gạo thổi cơm cũng ko được lấy nước ngọt. Vo gạo bằng nước bể thôi”. Từ đoàn thuyền sắp ra khơi tới cái giếng ngọt, thùng và cong và gánh nối liền đi đi về về. Trông chị Châu Hoà Mãn địu con, thấy nó dịu dàng yên tâm như cái hình ảnh đại dương là mẹ hiền mớm cá cho lũ con lành. SÔNG NƯỚC CÀ MAU Đoàn Giỏi Càng đổ dần về hướng mũi Cà Mau thì sông ngòi, kênh rạch càng bủa giăng dày đặc như màng nhện. Trên thì trời xanh, dưới thì nước xanh, xung quanh mình cũng chỉ toàn 1 sắc xanh cây lá. Tiếng rì rào vô tận của những khu rừng xanh 4 mùa, cùng tiếng sóng rì rào từ biển Đông và vịnh Thái Lan ngày đêm ko ngớt vọng về trong hơi gió muối – thứ âm thanh đơn điệu miên man[1] đó ru ngủ thính giác, càng làm mỏi mòn và đuối dần đi chức năng phân biệt của thị giác con người trước cái khung cảnh chỉ lặng thầm 1 màu xanh đơn điệu. Bắt đầu từ qua Chà Là, Cái Keo[2],… rồi bỏ con sông 7 Háp xuôi thuyền trôi theo dòng, thì tôi khởi đầu có cái cảm giác trên đây… Ở đây, người ta gọi tên đất, tên sông chẳng phải bằng những danh từ mĩ lệ, nhưng mà cứ theo đặc điểm biệt lập của nó nhưng mà gọi thành tên. Chẳng hạn như gọi rạch Mái Giầm, vì 2 bên bờ rạch mọc toàn những cây mái giầm[3] cọng tròn xốp nhẹ, trên chỉ xòe ra độc 1 cái lá xanh hình chiếc bơi chèo bé. Gọi là kênh Bọ Mắt vì ở đấy tụ họp ko biết cơ man nào là bọ mắt, đen như hạt vừng, chúng cứ bay theo thuyền từng bầy như những đám mây bé, ta bị nó đốt vào da thịt chỗ nào là chỗ đấy ngứa ngáy nổi mẩn đỏ rái cá lên; gọi kênh Ba Khía vì ở đấy 2 bên bờ tập hợp toàn những con 3 khía, chúng bám đặc sệt quanh các gốc cây (Ba khía là 1 loại còng biển lai cua, càng sắc tím đỏ, làm mắm xé ra trộn tỏi ớt ăn rất ngon). Còn như xã 5 Căn thì nghe nói ngày xưa trên bờ sông chỉ độc có 1 cái lán 5 gian của những người đến đốn củi hầm than[4] dựng nên, cũng như Cà Mau là nói trại[5] đi theo chữ tức khơ mâu, tiếng Miên[6] tức là “nước đen”. Thuyền chúng tôi chèo thoát qua kênh Bọ Mắt, đổ ra con sông Cửa Phệ, xuôi về 5 Căn. Dòng sông 5 Căn mênh mang, nước ầm ầm đổ ra biển ngày đêm như thác, cá nước bơi hàng đàn đen trũi nhô lên hụp xuống như người bơi ếch giữa những đầu sóng trắng. Thuyền xuôi giữa dòng con sông rộng hơn nghìn thước, trông 2 bên bờ, rừng đước[7] dựng lên cao vút như 2 dãy trường thành[8] bất tận. Cây đước mọc dài theo bãi, theo từng lứa trái rụng, ngọn bằng tăm tắp, lớp này chồng lên lớp kia ôm lấy dòng sông, đắp từng bậc màu xanh lá mạ, màu xanh rêu, màu xanh chai lọ,… loà nhoà ẩn hiện trong sương mù và khói sóng sớm mai. Chợ 5 Căn nằm sát bên bờ sông, ồn ã, đông vui, sôi động. Vẫn là cái khung cảnh thân thuộc của 1 xóm chợ vùng rừng cận[9] biển thuộc tỉnh Bạc Liêu, với những túp lều lá thô sơ kiểu cổ kính nằm kế bên những ngôi nhà gạch tiến bộ 2 tầng, những đống gỗ cao như núi chất dựa bờ, những cột đáy[10], thuyền chài[11], thuyền lưới[12], thuyền buôn bồng bềnh trên sóng… Nhưng 5 Căn còn có cái bề thế của 1 trấn[13] “anh chị rừng xanh” đứng tự hào phô phang sự trù mật của nó trên vùng đất chung cuộc của Quốc gia. Những bến vận hà[14] sôi động dọc dài theo sông; những lò than hầm gỗ đước sản xuất loại than củi lừng danh nhất của miền Nam; những ngôi nhà bè đêm tối dưới ánh đèn măng-sông[15] chiếu rực trên mặt nước như những khu phố nổi, và nơi đây người ta có thể cập thuyền lại, bước sang gọi 1 món xào, món nấu Trung Quốc hoặc 1 đĩa thịt rừng nướng ướp kiểu địa phương kèm theo vài cút[16] rượu, không những thế còn có thể sắm từ cây kim cuộn chỉ, những đồ vật nhu yếu, 1 bộ áo quần may sẵn hay 1 món nữ trang đắt giá chả hạn, nhưng mà ko cần phải bước ra khỏi thuyền. Những người con gái Hoa kiều bán hàng xởi lởi[17], những người Chà Châu Giang[18] bán vải, những bà cụ già người Miên bán rượu, với đủ các giọng nói líu lo, đủ kiểu ăn vận sặc sỡ, đã tô điểm cho 5 Căn 1 màu sắc lạ mắt, hơn tất cả các xóm chợ vùng rừng Cà Mau.   Tài liệu có 4 trang. Để xem toàn thể tài liệu, vui lòng tải xuống Tải xuống TagsCánh diều Chỉ dẫn tự học Ngữ Văn 6 Soạn văn

[rule_2_plain]

#Soạn #bài #Hướng #dẫn #tự #học #trang #ngắn #nhất #Cánh #diều


  • #Soạn #bài #Hướng #dẫn #tự #học #trang #ngắn #nhất #Cánh #diều
  • Tổng hợp: KTHN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button