Phân tích và nêu cảm nhận sau khi xem diễn hoặc đọc Cảnh III trong Tôi và chúng ta

Thông qua việc xem màn biểu diễn trong “Tôi và chúng ta” hoặc đọc phân tách và biểu thị tình cảm đằng sau màn thứ 3, học trò sẽ thấy được những tranh chấp và xung đột gay gắt giữa cái cũ và cái mới, từ ấy hiểu được tầm quan trọng của sự đổi mới trong bí quyết tổ chức và hoạt động trong sản xuất.

chủ đề: Sau lúc xem hoặc đọc cảnh thứ 3 trong Tôi và chúng ta của Lu Guangwu, hãy phân tách và nêu cảm tưởng của bạn.

Phân tích và nêu cảm tưởng của bạn sau lúc xem hoặc đọc Kịch bản III trong Tôi và chúng ta

Nhiệm vụ:

Trong khoảng thời kì từ 5 1985 tới 1989, cái tên Lưu Quang Vũ đã có 1 hiện tượng nổi trội. Tất cả các sàn diễn kịch khi bấy giờ ko khi nào ngơi nghỉ, ko có ánh đèn, âm thanh, người dân đổ xô đi xem những vở đã đi vào huyền thoại của làng nghệ thuật sàn diễn Việt Nam như Hồn Chàng Ba, Da hàng thịt, Chuyện chẳng thể, Mùa hạ chung cuộc. … Được viết vào 5 1985, lúc tổ quốc sẵn sàng bước vào thời đoạn quá độ lên chủ nghĩa xã hội, “Tôi và chúng ta” là 1 trong những tác phẩm lừng danh đương thời. Tác giả Lu Guangwu viết về tình cảnh doanh nghiệp của ông Huang Yue Hành động thứ 3 của vở kịch đề đạt bước đầu của sự giao thoa giữa cũ và mới, văn minh và thủ cựu trong nhà máy Shenglai.

Đoạn trích quay quanh đối tượng Hoàng Việt. Sau lúc làm quyền giám đốc xí nghiệp Thắng Lợi được 1 5, Hoàng Việt nhận thấy doanh nghiệp đang đứng trước bờ vực vỡ nợ và tất cả các dự án đều do viên chức làm sai sự thực, sai sự thực. Chỉ có Hoàng Việt, kỹ sư Lê Sơn và trưởng nhóm Thanh trông thấy những thiếu sót, sai phép trong cách quản lý của nhà máy mà họ ko dám nói ra. Ông nỗ lực chỉnh sửa bí quyết điều hành, củng cố chế độ hoạt động của công ty mà bị đồng nghiệp phản đối, những người thủ cựu, thiếu quả quyết, đặc thù là Phó giám đốc Nguyễn Thành. Những tranh chấp giữa 2 bên về vấn đề mở mang sản xuất, ngân sách đầu cơ, kinh phí đã dẫn tới những tranh chấp và tranh chấp gay gắt.

Phó Ủy viên Nguyễn Chính vẫn duy trì tư duy thủ cựu, lỗi thời, cho rằng muốn sản xuất được thì phải có lịch trình tiến hành dài lâu, phải từ khi “tuyệt vời” và công nhân phải được tuyển dụng theo tiêu chuẩn chế biến có sẵn. Cộng với ông Nguyễn Thành, người đứng đầu Bộ Vốn đầu tư cũng cho rằng “lao động giao kèo ko có quỹ lương” và việc canh tân, sắm sửa tư liệu sản xuất cũng cần “tiến hành đúng quy định”. Trái ngược hoàn toàn với họ, vị giám đốc có học vấn và hiểu biết tốt Huang Yue lại tuyên bố: “Chúng tôi phải hăng hái đồ mưu hoạch, phải thuê thêm người lao động giao kèo, trình độ sản xuất của nhà máy sẽ nâng cao gấp 5 lần , tiền công của mỗi người lao động sẽ tăng gấp 4 lần. Khách sạn phải dừng xây dựng, trả cho người lao động 2 tháng lương rồi trả lại. ”Những quyết định này hoàn toàn trái với những luật lệ khe khắt và eo hẹp, mà là cách độc nhất để cứu toàn kinh doanh từ bờ vực vỡ nợ. Ông cho rằng muốn tăng năng suất thì trước tiên phải từ con người, hoàn thành bất công, bao cấp, lười nhác thừa hưởng lợi đồng đẳng. Đối xử đồng đẳng, có tài và có học. Mọi người đều thừa hưởng mức ích lợi y hệt, và ngay cả những người ko làm gì và chỉ ngồi và trò chuyện cũng được tôn trọng hơn những người làm việc cần cù.

Doanh nghiệp Thắng Lợi giống như 1 mẫu hình thu bé của xã hội Việt Nam tiên tiến, lúc dân cày vào hiệp tác xã, tiền công của họ được tính trên cơ sở “ngày công”, chỉ cần có mặt là được tính là “ngày công”, kết quả là công tác ăn thịt người. người cần cù, hăng say thiên nhiên ko muốn làm việc nữa, vì ích lợi xã hội thừa hưởng y hệt. Ngoài ra, phải đuổi việc những nhân sự dôi dư, kém hiệu quả như Quản đốc Zhang và bổ dụng 1 địa điểm khác, vì “chẳng có địa điểm nào quan trọng cả. Chỉ có hiệu quả công tác mới là quan trọng”, cùng lúc đưa ra lối tư duy mới: người nào làm nhiều thì làm. có nhiều hơn, và người nào làm ít hơn sẽ bị phạt. Động thái đúng mực này mở ra 1 trục đường canh tân giúp giải phóng toàn thể công ty, giải phóng những viên chức cần cù, có kĩ năng, tạo thời cơ cho họ tăng trưởng và được đối xử công bình.

Sau lúc đáp ứng được vấn đề nguồn nhân công, để tăng trưởng sản xuất, cần phải phát huy, cải tạo, bổ sung vật liệu, tu sửa hoặc loại trừ máy móc cũ. Đối với điều này, nguồn lực vốn đầu tư là buộc phải. Hoàng Việt lệnh cho Ban Vốn đầu tư cấp kinh phí tổ chức sắm sửa, bảo trì và chịu phận sự về việc ấy. Tuy nhiên, động thái này của Huang Yue đã bị những người thủ cựu phản đối. Bộ trưởng Bộ Vốn đầu tư khước từ coi xét, Thứ trưởng Nguyễn Thành nhận xét: “Các anh khinh thường quy định chặt chẽ của toàn thể hệ thống tổ chức vốn đầu tư, nhà băng, lao động, vật tư…”. Đối với họ, điều quan trọng chẳng phải là công tác, chẳng phải thành phầm, chẳng phải chất lượng nhưng là chủ trương, nghị quyết của cấp ủy. Họ thậm chí còn biện minh cho những ý nghĩ sai trái và lạc hậu của mình bằng xúc cảm và đạo đức: “Chế độ làm thịt người đồng tính đã còn đó hàng chục 5. Nhờ nó nhưng chúng ta có chủ nghĩa xã hội như hiện tại, cơm ăn, áo mặc, và thậm chí là con người bạn, đã được tôi rèn và trưởng thành trong chế độ này. Đừng phủ nhận nó 1 cách mau chóng. ”Hệ thống quan liêu bao cấp đương thời đã rối ren, mặc dầu hậu quả ngày càng tồi tệ hơn nhưng ko cần phải chỉnh sửa. Nếu lực lượng sản xuất không liên quan với phương thức sản xuất thì dĩ nhiên cần phải chỉnh sửa, mà do tư duy đã bị bào mòn bởi những tư tưởng thủ cựu và lề thói cứng nhắc, nên chẳng thể mở mang bình chọn và nhìn vào thực tiễn. Đã vậy, ý kiến của Huang Yue được bình chọn là văn minh và mới mẻ, cho thấy ý kiến của kẻ thù đã lạc hậu: “Vạn vật ko đứng yên, cuộc sống ko đứng yên, có ngày xảy ra, hiện tại là trở ngại vật. Chúng ta phải tìm 1 cách phá vỡ nó. “

Tuy nhiên, Phó Giám đốc Ruan Qing vẫn ko đơn giản thừa nhận sai trái và chỉnh sửa. Được sự tiếp tay của Trần Khắc, đại diện Bộ Truyền hình, ko ngại tạo gian khổ cho Hoàng Nhạc để cản trở sự đổi mới của công ty, tiếp diễn lừa dối công nhân, bày mưu tính kế lật đổ giám đốc doanh nghiệp. . anh trai. 1 xã hội nhưng thiên tài ko được trọng dụng thì thật thảm hại, và những kẻ nịnh hót, đi theo trục đường của cơ chế bao cấp lỗi thời, được cho là “đi theo trục đường khôn ngoan của đảng và chính phủ”. Cái tôi mạnh bạo của Huang Yue trình bày 1 thái độ rõ ràng và dứt khoát “Tôi tự chịu phận sự”, ko ngại ngần đứng lên lật đổ cái xấu cũ và mở đường cho những chỉnh sửa mới, mất mát.Nó rất quan trọng đối với sự tăng trưởng hưng vượng và tươi đẹp của tổ quốc

Tiêu đề “Tôi và chúng ta” nêu bật ý nghĩ và chủ đề của tiết mục thứ 3 của chương trình. Chúng ta đổi mới, văn minh và đặt nền tảng trước nhất cho công cuộc đổi mới con người, tổ quốc và đặc thù là thiết chế điều hành của các công ty lao động hay thiết chế quản trị của cả nước. Ngày nay, sau gần 3 thập kỷ đi lên chủ nghĩa xã hội, “Tôi và chúng ta” đã cho thấy sự đúng mực và tầm nhìn xa của các nhà canh tân đương thời và con người tiên tiến.

– – – Quá- – – –

Sau lúc xem diễn biến “Tôi và chúng ta” hoặc bài phân tách sau lúc đọc “Cảnh thứ 3” và nêu nghĩ suy của mình, các em có thể tham khảo thêm: Những tranh chấp căn bản và diễn tiến tóm lược nội dung tư tưởng trong “Tôi và chúng ta”, Suy nghĩ của bạn về cảnh thứ 3 trong ‘Tôi và chúng ta’nghĩ suy của bạn về cảnh 3 trong Tôi và chúng ta, Phân tích “Tôi và chúng tôi” Tăng nhanh học tập của chính bạn.

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-va-neu-cam-nhan-sau-khi-xem-dien-hoac-doc-canh-iii-trong-toi-va-chung-ta-41889n. aspx

Xem thêm về bài viết

Phân tích và nêu cảm nhận sau lúc xem diễn hoặc đọc Cảnh III trong Tôi và chúng ta

Thông qua bài Phân tích và nêu cảm nhận sau lúc xem diễn hoặc đọc Cảnh III trong Tôi và chúng ta, các em sẽ thấy được những tranh chấp, xung đột gay gắt giữa cái cũ và cái mới, qua ấy hiểu được tầm quan trọng của việc đổi mới phương thức tổ chức, lề lối hoạt động trong sản xuất.
Đề bài: Phân tích và nêu cảm nhận sau lúc xem diễn hoặc đọc Cảnh III trong Tôi và chúng ta của Lưu Quang Vũ.

Phân tích và nêu cảm nhận sau lúc xem diễn hoặc đọc Cảnh III trong Tôi và chúng ta
Bài làm:
Trong quá trình 1985 tới 1989, cái tên Lưu Quang Vũ nổi lên như 1 hiện tượng xuất chúng. Tất cả những sàn diễn kịch lúc đó ko tối nào ngơi ánh sáng và âm thanh, người ta đổ xô nhau đi xem những vở kịch đã đi vào huyền thoại của làng văn nghệ sàn diễn Việt Nam như Hồn Trương Ba, da hàng thịt, Điều chẳng thể mất, mùa hạ chung cuộc,… Được viết vào 5 1985, lúc tổ quốc sẵn sàng bước vào quá trình quá độ lên Chủ nghĩa xã hội, “Tôi và chúng ta” là 1 trong những tác phẩm lừng danh đương thời của Lưu Quang Vũ, viết về tình cảnh của xí nghiệp nơi anh Hoàng Việt công việc. Hồi thứ III của vở kịch này đã đề đạt được những bước chân trước nhất của sự giao thoa giữa cái mới và cái cũ, cái văn minh và cái thủ cựu tại xí nghiệp Thắng Lợi.
Đoạn trích quay quanh đối tượng Hoàng Việt. Sau 1 5 giữ chức quyền giám đốc xí nghiệp Thắng Lợi, Hoàng Việt trông thấy doanh nghiệp đang đứng bên bờ vực vỡ nợ, tất cả những dự án đều được viên chức kết thúc 1 cách giả tạo và chẳng hề có thật. Chỉ còn Hoàng Việt, kĩ sư Lê Sơn và kíp trưởng Thanh là những người nhìn ra sự khuyết điểm và sai trái trong bí quyết quản lý xí nghiệp mà đều ko dám có quan điểm. Anh nỗ lực chỉnh sửa phương thức điều hành, củng cố bộ máy hoạt động xí nghiệp mà lại vấp phải sự phản đối bởi chính những cộng sự, những người thủ cựu và thiếu quả quyết, đặc thù là phó giám đốc Nguyễn Chính. Những tranh chấp về mở mang sản xuất, ngân sách đầu cơ, uẩn khúc vốn đầu tư giữa các đối tác đã hình thành xung đột, tranh chấp kịch tính.
Giữ tư tưởng thủ cựu, lạc hậu, Phó giám đốc Nguyễn chính cho rằng, muốn sản xuất thì cần phải đi theo đúng lịch trình đã được thực thi bao xưa nay, phải từ khi “cấp trên”, tuyển người lao động viên phải theo mục tiêu biến chế sẵn có. Cùng phe với Nguyễn Chính, Trưởng phòng Tài vụ cũng cho rằng “ko có quỹ lương cho thợ giao kèo”, không những thế, muons cải tổ, sắm sửa vật tư sản xuất cũng cần “làm đúng những quy định”. Trái ngược hoàn toàn với họ, giám đốc Hoàng Việt, 1 người có học vấn và tầm hiểu biết rộng tuyên bố: “chúng ta phải chủ động đặt ra kế hoạch, phải tuyển thêm thợ giao kèo, mức sản xuất của xí nghiệp sẽ nâng cao 5 lần, lương mỗi người lao động sẽ tăng 4 lần. Phcửa ải ngừng việc xây chiêu đãi sở để trả lương người lao động trong 2 tháng, sau ấy sẽ hoàn lại.”. Những quyết định này đi trái lại hoàn toàn với mớ quy định cứng nhắc hẹp hòi, mà lại là trục đường độc nhất cứu cả xí nghiệp khỏi bờ vực vỡ nợ. Lấy người người lao động làm cỗi rễ của vấn đề, anh cho rằng, muốn tăng năng suất trước tiên phải từ con người, hoàn thành trạng thái bất công, bao cấp, người làm người biếng hưởng lợi y hệt ” người chăm và kẻ lười được đối xử y hệt, người tài năng và kẻ dốt nát đều hưởng chung 1 mức lợi quyền, thậm chí có những kẻ ko làm gì cả, chỉ ngồi phán thôi, lại được vị nể hơn những người đã khó nhọc hiến dâng”.
Xí nghiệp Thắng Lợi giống như 1 mẫu hình thu bé của xã hội Việt Nam đương thời, lúc người dân cày quây quần thành 1 hiệp tác xã, tiền lương tính theo “ngày công”, chỉ cần có mặt sẽ được tính là 1 “ngày công”, dẫn tới việc kẻ ăn người làm. Trạng thái bất cân đối kéo dài khiến ngay cả những người vốn cần cù, tâm huyết cũng ko còn muốn làm việc, vì phúc lợi xã hội thừa hưởng y hệt. Ngoài ra, cần cắt giảm những nhân sự thừa mứa, ko có chức năng như quản đốc Trương, bổ dụng vào địa điểm khác vì “Không có chức phận nào quan trọng cả. Chỉ có hiệu quả công tác là quan trọng”, cùng lúc đưa ra lối tư tưởng tiến bộ: người nào làm nhiều thừa hưởng nhiều, người nào làm kém bị phạt tiền. Động thái đúng mực này đã nêu ra trục đường canh tân, đánh tháo cho toàn thể xí nghiệp và cả những viên chức cần cù, lành nghề, tạo thời cơ cho họ tăng trưởng và được đối xử xứng đáng.
Gicửa ải quyết xong vấn đề nhân công, muốn tăng trưởng sản xuất cần tăng mạnh, cải tạo máy móc, nhiện nguyên nguyên liệu, tu sửa hoặc thanh lý các máy móc hỏng, lạc hậu. Để tiến hành được điều này cần có nguồn kinh tế. Hoàng Việt đã lệnh cho phòng Tài vụ phải cấp tiền nhằm toỏ chức sắm sửa, tu sửa và nhận phận sự về chính mình. Tuy nhiên, hành động này của Hoàng Việt bị vấp phải những sự kháng cự của phe thủ cựu. Bà trưởng phòng tài vụ ko chịu phê duyệt, phó giám đốc Nguyễn Chính phê bình: “Đồng đội bất chấp các quy định cẩn mật của cả 1 hệ thống các cơ áo quan chính, nhà băng, lao động, vật tư…”. Đối với họ, cái quan trọng chẳng phải công việc lao động hay thành phầm, chất lượng nhưng là những nguyên lý, nghị quyết của Đảng ủy. Thậm chí, họ còn lôi cả ân đức, đạo đức để biện minh cho nghĩ suy tồi tàn, lỗi thời: “Cái chế độ nhưng đồng đội mạt sát đó còn đó vững bền mấy chục 5 nay. Nhờ nó nhưng chúng ta bữa nay có chủ nghĩa xã hội như ngày bữa nay, hạt gạo đồng đội ăn, cái áo đồng đội mặc và cả chính con người đồng đội nữa đã được đoàn luyện và trưởng thành trong chế độ đó. Đừng vội phủ nhận”. Chế độ bao cấp quan liêu đương thời đã khiến cho con người bị mụ mị đầu óc, ko có nhu cầu chỉnh sửa dù những hậu quả càng ngày càng nặng nề. Lực lượng sản xuất không liên quan với phương thức sản xuất thì cần chỉnh sửa là tất lẽ dĩ ngẫu, mà vì nghĩ suy đã bị bào mòn bởi tư tưởng thủ cựu, thói quen cứng nhắc khiến họ chẳng thể mở mang cách bình chọn, nhìn nhận thực tiễn. Trong tình cảnh ấy, ý kiến của Hoàng Việt được bình chọn là văn minh, mới mẻ, chỉ rõ sự lạc hậu trong ý kiến của kẻ thù: “Sự vật ko đứng yên, cuộc sống ko đứng yên 1 chỗ, có cái bữa qua đúng, bữa nay nó là vật cản. Phcửa ải tìm cách phá bỏ.”
Tuy thế, phó giám đốc Nguyễn Chính vẫn ko đơn giản nhận sai và chỉnh sửa. Với Trần Khắc, đại diện Ban thanh tra của Bộ chống lưng, hắn ko ngại ngần gây khó dễ cho Hoàng Việt nhằm cản trở sự đổi mới của xí nghiệp, tiếp diễn lừa dối người lao động và nuôi mưu mô lật đổ chức Giám đốc của anh. Thật đáng buồn cho 1 xã hội, nơi nhưng những người tài hoa lại ko được trọng dùng, còn những kẻ nịnh hót, đi theo lối mòn của chế độ bao cấp lỗi thời lại được cho là “làm theo trục đường minh mẫn của Đảng và Nhà nước”. Cái tôi mạnh bạo của Hoàng Việt đã biểu thị thái độ rõ ràng, dứt khoát “Tôi làm tôi chịu phận sự”, ko ngại ngần đứng lên đẩy lùi những cái xấu xa cũ kĩ để mở đường cho sự chỉnh sửa mới mẻ, sáng sủa vì sự tăng trưởng giàu đẹp của Quốc gia
Nhan đề “Tôi và chúng ta” đã nêu bật lên được tư tưởng và chủ đề của hồi III vở kịch này. Tôi và chúng ta là sự đổi mới, văn minh, vì dân, vì nước, tđặt nền tảng trước nhất cho canh tân bộ máy điều hành xí nghiệp lao động nói riêng hay toàn bộ bộ máy thống trị nhà nước khái quát. Ngày nay, sau gần 3 mươi 5 tiến lên chủ nghĩa xã hội, “Tôi và chúng ta” đã cho thấy tính đúng mực và tầm nhìn xa rộng của những tư nhân theo chủ nghĩa canh tân, tiên tiến đương thời.
——————HẾT——————–
Sau lúc mày mò bài Phân tích và nêu cảm nhận sau lúc xem diễn hoặc đọc Cảnh III trong Tôi và chúng ta, các em có thể tham khảo thêm: Tóm lược tranh chấp căn bản và thuộc tính văn minh của nội dung tư tưởng trong Tôi và chúng ta, Cảm tưởng của em về Cảnh III trong Tôi và chúng ta, Cảm tưởng của em về Cảnh 3 trong vở kịch Tôi và chúng ta, Phân tích vở kịch Tôi và chúng ta để tự củng cố tri thức bài học cho mình.
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-va-neu-cam-nhan-sau-khi-xem-dien-hoac-doc-canh-iii-trong-toi-va-chung-ta-41889n.aspx

#Phân #tích #và #nêu #cảm #nhận #sau #lúc #xem #diễn #hoặc #đọc #Cảnh #III #trong #Tôi #và #chúng


#Phân #tích #và #nêu #cảm #nhận #sau #lúc #xem #diễn #hoặc #đọc #Cảnh #III #trong #Tôi #và #chúng

KTHN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button