Giáo Dục

Nghị luận về những người không chịu thua số phận

Trong cuộc đời những con người thành công và có một cuộc đời tốt đẹp mỹ mãn đều thật đáng ngưỡng mộ, thế nhưng có lẽ thành công đến từ những số phận bất hạnh lại càng đáng để chúng ta trân trọng và yêu mến hơn cả. Để tìm hiểu vấn đề này mời các em tham khảo bài viết Nghị luận về những người không chịu thua số phận dưới đây.

Đề bài: Nghị luận về những người không chịu thua số phận

nghi luan ve nhung nguoi khong chiu thua so phan

Nghị luận về những người không chịu thua số phận
 

I. Dàn ý Nghị luận về những người không chịu thua số phận

1. Mở bài

Giới thiệu vấn đề cần nghị luận.

2. Thân bài

a. Những tấm gương nổi bật về việc không chịu thua số phận:

* Nguyễn Đình Chiểu:
– Nguyễn Đình Chiểu là một trong số những nhà thơ có cuộc đời lắm gian truân và bất hạnh nhất. Sinh ra trong thời buổi đất nước có nhiều biến động.
– Trên đường ra kinh đô Huế ứng thí, thì ông nghe tin mẹ ruột mất, vì vậy ông đã bỏ thi để về chịu tang mẹ, rồi cũng vì khóc thương mẹ quá nhiều mà Nguyễn Đình Chiểu mù lòa cả hai mắt, lại bị từ hôn.
– Với bản lĩnh và nghị lực phi thường, Nguyễn Đình Chiểu đã mạnh mẽ đứng lên từ trong đau thương, tự học lấy nghề thuốc, vào miền Nam vừa dạy học, vừa bốc thuốc, đồng thời sáng tác một loạt các tác phẩm văn chương có giá trị cả về nội dung và nghệ thuật.

* Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký:
– Lên 4 tuổi trong một cơn ốm bệnh ông bị bại liệt cả hai tay, đối với một đứa trẻ điều đó quả thực chẳng khác nào cướp mất tương lai.
– Dù nhỏ tuổi nhưng Nguyễn Ngọc Ký vẫn có ý thức sâu sắc về con đường học tập và bộc lộ rõ là một con người hiếu học, cần cù.
– Năm 7 tuổi tuy không thể đến lớp bình thường như các bạn, nhưng ngày nào người ta cũng thấy một cậu bé liệt hai tay đứng ngoài cửa lớp chăm chú nghe thầy cô giảng, rồi về đến nhà cậu lại cố gắng dùng đôi chân thay bàn tay để tập viết.
– Tham gia nhiều cuộc thi và đạt được nhiều thành tích cao, đồng thời còn tốt nghiệp ngành sư phạm trở thành người giáo viên ưu tú.

* Nick Vujicic:
– Ngay từ khi sinh ra đời anh đã không có một thân thể khỏe mạnh đầy đủ, mà thay vào đó là một hình hài thiếu hụt cả tứ chi.
– Thời thơ ấu anh đã phải trải qua và chịu đựng những nỗi đau tinh thần khủng khiếp vì sự mặc cảm, tự ti khi bị soi mói chế giễu, thậm chí từng nhiều lần đấu tranh với ý định tự tử.
– Sau một thời gian dài cuối cùng anh cũng chịu đối mặt với những khuyết thiếu của bản thân, anh tập viết, sử dụng máy tính, làm các thao tác sinh hoạt cá nhân, chơi thể thao.
– Năm 17 tuổi Nick Vujicic đã tự lập cho mình một tổ chức phi lợi nhuận mang tên Life without Limbs, trở thành một diễn giả xuất sắc, đặt chân đến nhiều vùng đất trên thế giới.
=> Có thể thấy rằng Nick đã vượt qua số phận của mình một cách ngoạn mục và trở nên hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác bằng chính những nỗ lực và cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ của mình với số phận.

b. Bàn luận:
– Trong cuộc đời này người ta sống không phải là chấp nhận và cam chịu trước số phận mà thực tế có những con người họ không bao giờ buông bỏ.
– Ngay cả khi họ gần như đã mất hết tất cả, sống trong bất hạnh của bất hạnh, thế nhưng bằng ý chí, niềm tin, sự phấn đấu không ngừng nghỉ họ đã mạnh mẽ đứng lên chạm tay vào thế giới, hòa nhập vào cuộc sống cùng với những người khỏe mạnh khác.
– Những cuộc đời, những con người như thế thật xứng đáng nhận được nhiều sự yêu thương, trân trọng hơn nữa từ xã hội và những con người xung quanh.
– Chúng ta cũng cần nhìn nhận lại bản thân, thử một lúc nào đó nghiêm túc xem chúng ta đã thực sự nỗ lực cố gắng sống một cuộc đời cầu tiến và hạnh phúc chưa, đã làm những gì để thực sự xứng đáng với một số phận tốt đẹp trời cho.

3. Kết bài

Nêu cảm nhận.

Mẹo Cách viết bài văn nghị luận xã hội

II. Bài văn mẫu Nghị luận về những người không chịu thua số phận

Trong cuộc sống, không phải ai cũng có một cuộc đời hạnh phúc, một số phận có nhiều may mắn, có đầy đủ cha mẹ yêu thương, gia cảnh sung túc, công danh sự nghiệp, tình yêu đều viên mãn. Mà ở một nơi nào đó, một góc nào đó của xã hội vẫn có những cuộc đời thật nhiều gian khó, bất hạnh, mà dường như ông trời đã lấy đi của họ tất cả, chỉ để lại một cảnh đời lắm đau thương mất mát. Thế nhưng con người là những cá thể có nghị lực phi thường, trước những thực cảnh đó rất nhiều những con người đã mạnh mẽ bước ra từ trong khó khăn, xui rủi để viết lên những trang đời thấm thía và nhiều xúc cảm. Họ không bao giờ để mấy chữ “chịu thua số phận” là nhụt chí, đánh bại, quả thực đó đều là những tấm gương sáng đáng ngưỡng mộ và học hỏi.

Tôi nhớ rằng William Shakespeare đã nói rằng “Chúng ta nắm giữ vận mệnh của chính mình chứ không phải các vì sao” và có một câu nói khác cũng rất thú vị rằng “Mặc dù số phận tạo ra hoàn cảnh, phản ứng như thế nào lại phụ thuộc vào tính cách”. Thú thực rằng số phận con người rất kỳ lạ, có những người khi vừa chào đời mở mắt đã được định là sung sướng hết đời, nhưng có những kẻ lại phải chịu cảnh khốn đốn từ lúc mới sinh, thậm chí là liên tục xui xẻo, gánh chịu hết mất mát này đến mất mát khác trong cuộc đời dù họ chẳng làm gì nên tội. Chính vì vậy nên nếu có trách thì cũng chỉ có thể trách số phận đã quá bất công chăng? Tuy nhiên vẫn có những người không vì số phận nhiều trái ngang mà từ bỏ cuộc đời, từ bỏ ước mơ, hay chán nản họ vẫn nỗ lực bằng tất cả những gì mình có, nếu sinh ra đã nghèo khó thì họ cố gắng lao động làm giàu, nếu chẳng may mất đi đôi mắt thì họ dùng đôi tai, dùng đôi tay để nhìn nhận, mất đi bàn tay thì họ lại chăm chỉ dùng chân thay thế, thậm chí cơ thể khuyết tật cả tay chân nhưng họ vẫn vươn lên để có một cuộc đời tốt đẹp, một mái ấm gia đình hạnh phúc, và thực sự chạm tới được cái ngưỡng cực đại nỗ lực của chính bản thân mình. Những con người tiêu biểu cho sự cố gắng, không chịu thua số phận có thể kể đến bao gồm Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Ngọc Ký và Nick Vujicic,… họ là đại diện cho những tấm gương sáng rõ nhất về việc vượt qua nghịch cảnh trong các phương diện lịch sử và địa lý.

Trong lịch sử nền văn học Việt Nam có lẽ rằng Nguyễn Đình Chiểu là một trong số những nhà thơ có cuộc đời lắm gian truân và bất hạnh nhất. Sinh ra trong thời buổi đất nước có nhiều biến động, gia đình ông ly tán mỗi người một nơi, tuy nhiên Nguyễn Đình Chiểu vẫn ra sức học hành để chờ khoa thi lập công danh. Thế nhưng thật bất hạnh khi đang trên đường ra kinh đô Huế ứng thí, thì ông nghe tin mẹ ruột mất, vì vậy ông đã bỏ thi để về chịu tang mẹ, rồi cũng vì khó thương mẹ quá nhiều mà Nguyễn Đình Chiểu mù lòa cả hai mắt, con đường công danh và cả cuộc đời ông dường như đã đóng lại hoàn toàn, không những thế bản thân ông còn bị từ hôn. Thế nhưng với bản lĩnh và nghị lực phi thường, Nguyễn Đình Chiểu đã mạnh mẽ đứng lên từ trong đau thương, dù đã hết hy vọng với con đường công danh thế nhưng ông vẫn tiếp tục cố gắng tự mở ra cho mình một con đường mới, tự học lấy nghề thuốc, rồi dùng vốn kiến thức của mình chuyển vào miền Nam vừa dạy học, vừa bốc thuốc, đồng thời sáng tác một loạt các tác phẩm văn chương có giá trị. Danh tiếng của Nguyễn Đình Chiểu thời ấy đã vang danh khắp miền lục tỉnh, không chỉ vậy bản thân ông còn lập gia đình và có một người vợ hết lòng yêu thương. Đặc biệt nổi bật nhất trong cuộc đời Nguyễn Đình Chiểu là những tác phẩm văn chương có giá trị cả về nội dung và nghệ thuật. Trong giai đoạn đầu ông đã để lại các tác phẩm có ý nghĩa giáo dục, nhân văn sâu sắc, khẳng định tư tưởng nhân nghĩa, yêu nước thương dân sâu sắc, nội dung xoay quanh cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác, hướng người ta về những việc làm tốt đời đẹp đạo, rèn luyện phẩm cách, đạo đức ví như Truyện thơ Lục Vân Tiên, Dương Từ Hà Mậu,… Giai đoạn sau, sau khi Pháp chiếm Gia Định, thơ văn Nguyễn Đình Chiểu chủ yếu phục vụ phong trào chống giặc cứu nước, bộc lộ tấm lòng căm thù giặc sâu sắc, đồng thời ca ngợi, cổ vũ cuộc đấu tranh của nhân dân ta. Chính vì vậy trong lòng nhân dân lục tỉnh và nhân dân cả nước suốt thế kỷ XIX, Nguyễn Đình Chiểu và thơ văn của ông đã in sâu vào tâm hồn, máu thịt, là tấm gương sáng rõ soi tỏ tâm hồn nhân dân đất Việt. Có thể nói rằng, về tấm gương vượt lên trên số phận trong nền văn hóa, văn học Việt Nam mà không nhắc đến Nguyễn Đình Chiểu thì quả thực có nhiều thiếu sót. Tự hỏi rằng, có bao người được như ông, mất mát và đau thương chồng chất cùng đổ xuống trên vai mà vẫn có thể đứng dậy tìm cho mình một hướng đi khác, thậm chí tôi nghĩ rằng so với việc còn đôi mắt sáng, có lẽ chưa chắc đã có được một Đồ Chiểu tuyệt vời và ấn tượng như thế.

Nhân vật thứ hai là thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, một nhân vật đã được nhắc đến và để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng học sinh nhiều thế hệ, từ một bài học trong sách giáo khoa tiểu học. Nguyễn Ngọc Ký cũng có số phận tai bay vạ gió như Nguyễn Đình Chiểu, năm lên 4 tuổi trong một cơn ốm bệnh ông bị bại liệt cả hai tay, đối với một đứa trẻ điều đó quả thực chẳng khác nào cướp mất tương lai của nó. Dù nhỏ tuổi nhưng Nguyễn Ngọc Ký vẫn có ý thức sâu sắc về con đường học tập và bộc lộ rõ là một con người hiếu học, cần cù. Năm 7 tuổi tuy không thể đến lớp bình thường như các bạn, nhưng ngày nào người ta cũng thấy một cậu bé liệt hai tay đứng ngoài cửa lớp chăm chú nghe thầy cô giảng, rồi về đến nhà cậu lại cố gắng dùng đôi chân thay bàn tay để tập viết. Những ngày đầu mới học phấn của Ký là những cục than đen nhẻm, bảng là nền xi măng, nền đất, đôi chân của cậu bé nghị lực đã đau nhức không biết bao nhiêu lần vì cố gắng kẹp phấn viết cho được những con chữ. Ý chí và nghị lực của Nguyễn Ngọc Ký đã khiến cha mẹ, thầy cô vô cùng cảm động, mọi người quyết định sắp xếp cho em được đến lớp, với một bộ bàn ghế đặc biệt. Từ đó Ký học rất giỏi, tham gia nhiều cuộc thi và đạt được nhiều thành tích cao, đồng thời còn tốt nghiệp ngành sư phạm trở thành người giáo viên viết bằng chân của Việt Nam. Sau nhiều năm phấn đấu nỗ lực Nguyễn Ngọc Ký đã có riêng cho mình những thành tựu đáng nhớ, đồng thời trở thành tấm gương sáng, người truyền động lực cho nhiều thế hệ học sinh, thanh niên trong cả nước thông qua các cuộc nói chuyện, giao lưu của mình.

Một tấm gương nữa mà tôi muốn kể ấy là Nick Vujicic, một diễn giả nổi tiếng trên thế giới, với các bài diễn thuyết truyền động lực có sức hút và sự cổ vũ mạnh mẽ với nhiều khán giả ở khắp mọi nơi trên thế giới. So với nhiều cá nhân bất hạnh, có lẽ Nick Vujicic là một trong số những người có số phận thiệt thòi nhất khi ngay từ khi sinh ra đời anh đã không có một thân thể khỏe mạnh đầy đủ, mà thay vào đó là một hình hài thiếu hụt cả tứ chi, và gần như anh khó có thể có một cuộc sống sinh hoạt bình thường và phải phụ thuộc vào người khác. Thời thơ ấu anh đã phải trải qua và chịu đựng những nỗi đau tinh thần khủng khiếp vì sự mặc cảm, tự ti khi bị soi mói chế giễu, thậm chí từng nhiều lần đấu tranh với ý định tự tử. Sau một thời gian dài nỗ lực cùng với sự thương yêu của người thân cuối cùng anh cũng chịu đối mặt với những khuyết thiếu của bản thân, anh tập viết, sử dụng máy tính, làm các thao tác sinh hoạt cá nhân, chơi thể thao một mình bằng các phần chi khuyết tật, thậm chí anh còn chơi cả thể thao với các môn như tennis, bơi lội, nhảy dù,… Tất cả các hoạt động dường như trước đây là khó khăn với anh thì giờ đây anh đều có thể làm được chúng một cách khá thuận lợi, đôi khi còn hơn hẳn những người bình thường. Không chỉ vậy, xuất phát từ những suy nghĩ, đồng cảm về số phận của những người khuyết tật, năm 17 tuổi Nick Vujicic đã tự lập cho mình một tổ chức phi lợi nhuận mang tên Life without Limbs, với mục đích giúp đỡ những người có số phận bất hạnh như anh. Đồng thời anh đã mạnh dạn trở thành một diễn giả xuất sắc, đặt chân đến nhiều vùng đất trên thế giới và có cuộc nói chuyện với gần 3 triệu người về những vấn đề của tuổi vị thành niên, củng cố, cổ vũ niềm tin, truyền động lực sống cho nhiều con người trẻ tuổi, bất hạnh. Ngoài ra anh còn xuất bản cả sách cho riêng mình và tự làm cả những bộ phim tài liệu về cuộc đời, với thông điệp vượt lên trên số phận bất hạnh. Không những vậy anh còn kết hôn với một cô gái xinh đẹp và có những đứa con xinh đẹp. Có thể thấy rằng Nick đã vượt qua số phận của mình một cách ngoạn mục và trở nên hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác bằng chính những nỗ lực và cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ của mình với số phận.

Với ba ví dụ tiêu biểu trên ta có thể thấy rằng, trong cuộc đời này người ta sống không phải là chấp nhận và cam chịu trước số phận mà thực tế có những con người họ không bao giờ buông bỏ, ngay cả khi họ gần như đã mất hết tất cả, sống trong bất hạnh của bất hạnh. Thế nhưng bằng ý chí, niềm tin, sự phấn đấu không ngừng nghỉ họ đã mạnh mẽ đứng lên chạm tay vào thế giới, hòa nhập vào cuộc sống cùng với những người khỏe mạnh khác. Bỏ qua những mặc cảm, tự ti, sự buồn bã, chán chường, họ đã nỗ lực hơn nhưng người khác hàng trăm hàng ngàn lần để có một cuộc đời sáng giá và hạnh phúc, hoặc bình dị hơn là một cuộc đời bình thường. Những cuộc đời, những con người như thế thật xứng đáng nhận được nhiều sự yêu thương, trân trọng hơn nữa từ xã hội và những con người xung quanh. Chúng ta may mắn được sinh ra với một số phận, một cuộc đời may mắn, thì phải biết thông cảm, thấu hiểu sẻ chia với những người có số phận buồn bã, đừng nhìn nhận vấn đề một cách ích kỷ và phiến diện. Chúng ta phải luôn hiểu rằng những người như thế, ắt hẳn họ đã phải cố gắng, đấu tranh hàng ngàn lần, phải đổ vô vàn mồ hôi, nước mắt chỉ để có được một cuộc sống gần như bình thường. Mà bản thân chúng ta có lẽ đã sống quá thuận lợi nên không bao giờ hiểu được. Chính vì vậy những tấm lòng yêu thương, thấu hiểu thực sự là những món quà, những niềm hạnh phúc chở che tuyệt vời nhất cho những số phận bất hạnh của thế giới này. Đồng thời khi nhìn những tấm gương không chịu khuất phục những số phận kể trên, chúng ta cũng cần nhìn nhận lại bản thân, thử một lúc nào đó nghiêm túc xem chúng ta đã thực sự nỗ lực cố gắng sống một cuộc đời cầu tiến và hạnh phúc chưa. Chúng ta đã sử dụng đặc quyền có một số phận may mắn một cách hợp lý chưa, chúng ta đã làm những gì để thực sự xứng đáng với một số phận tốt đẹp trời cho. Hay là chúng ta chỉ mải lo hưởng thụ, bỏ bê không chịu nỗ lực, thậm chí là dần dần tự làm hao mòn, lãng phí cuộc đời của mình, thân thể của mình vào những trò vui vô bổ, không hồi kết. Hoặc là trượt dài trên những ngày tháng tuổi trẻ, không lo học hành, nỗ lực cố gắng trong công việc, không biết quý trọng thân thể hoàn hảo, gia cảnh hạnh phúc. Nếu thực sự là như thế thì quả là quá đáng trách, và cũng là đáng thương cho những con người chỉ có một thân thể, một số phận lành lặn, thế nhưng tâm hồn thì khuyết thiếu quá nhiều.

Những con người vượt qua được số phận bất hạnh, đồng thời trở thành những tấm gương sáng, những huyền thoại đều là những con người thật đáng quý, đáng trọng. Họ đã gieo vào cuộc đời này những niềm tin, niềm hy vọng, và những động lực thật tuyệt vời, tựa như những loài hoa quý hiếm vươn mình từ trong tuyết lạnh, đá sỏi, rực rỡ với thế gian.

————————–HẾT—————————

Bài viết là những quan điểm cá nhân về một số những tấm gương không chịu thua số phận nổi tiếng. Để tìm hiểu thêm các đề tài tương tự mời các em và các bạn tham khảo các bài viết sau Nghị luận về lòng kiên trì nhẫn nại, Nghị luận xã hội về niềm tin trong cuộc sống, Nghị luận xã hội: Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường, Nghị luận xã hội về nghị lực sống của con người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button