Kể một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về một người có tấm lòng nhân hậu hay nhất

Kể lại câu chuyện em đã nghe, đang đọc về một tấm lòng nhân hậu là văn mẫu lớp 4 giúp các em học sinh nắm được cấu trúc và cách làm bài văn tự sự. Hãy xem những câu chuyện thân thiện dưới đây.

7 đoạn văn ngắn dưới đây với ngôn từ súc tích, mạch lạc về những câu chuyện hay về người tử tế mà KTHN sưu tầm và gửi đến các bạn sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho các bạn học sinh. học tốt tiếng việt

Đề bài: Chia sẻ câu chuyện bạn đã nghe hoặc đã đọc về một người có tấm lòng nhân hậu.

1. Viết một câu chuyện về một tấm lòng nhân hậu theo dàn ý

1. Khai giảng lớp:

  • Hãy giới thiệu một nhân vật tốt bụng mà bạn muốn gửi gắm.
  • Tôi có thể đọc, nghe hoặc chứng kiến ​​câu chuyện của anh ấy.

2. Phần thân bài:

  • Mô tả diễn biến của câu chuyện.

3. Kết luận:

  • Mô tả phần cuối của câu chuyện và cảm nhận của bạn về câu chuyện.

2. Truyện ngắn về lòng tốt số 1

Người tốt nhất mà tôi từng gặp là bà tôi. Cô ấy có một tình yêu thương vô hạn dành cho tất cả mọi người.

Chuyện xảy ra khi bà ngoại chở tôi đi học về. Bà đang chở tôi từ trường về nhà trên một con đường dốc và đầy đá. Đột nhiên phanh cô kêu cót két. Thì ra có người nằm bất tỉnh giữa đường mà không có thiết bị, phương tiện nào bên cạnh. Đây là một con đường hoang vắng, ít xe cộ qua lại và không có nhà dân xung quanh. Dù lắc đến đâu, người đàn ông vẫn không đứng dậy. Cuối cùng, cô quyết định đưa người đó đến bệnh viện địa phương cách đó 10 km. Tôi cảm thấy có lỗi với cô ấy khi tôi nhìn con đường rất gồ ghề khi mặt trời đang lặn. Yêu cô ấy hơn nữa vì người đàn ông sau lưng cô ấy vẫn còn nặng tình. Tôi ngồi phía trước. Cô đến bệnh viện mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển nói với bác sĩ.

Sau đó, gia đình nạn nhân đã đến chăm sóc cho người đàn ông này. Cháu tôi lồm cồm bò ra. Trên đường về nhà, cô ấy nói: “Khi lớn lên, hãy nhớ lấy ngày hôm nay và cứu người không tiếc! Nếu mình giúp người thì họ sẽ giúp mình”. Những lời của cô ấy cứ chạy qua tâm trí tôi. Bà là một người rất tốt bụng. Tôi thật hạnh phúc và may mắn khi có một người bà tuyệt vời như vậy.

3. Câu chuyện về tình người ấm áp # 2

Thành phố Hồ Chí Minh là thành phố lớn và đông dân nhất cả nước. Con đường ngày nào cũng đông đúc người và xe cộ như dòng sông đổ ra biển. Vào giờ cao điểm, nhiều nơi thường xuyên xảy ra ùn tắc giao thông. Vì vậy, việc đi lại gặp rất nhiều khó khăn, nhất là đối với người đi bộ. Ngày nào đi học về em cũng chứng kiến ​​cảnh này ở ngã tư Nguyễn Tri Phương, Q.10 đường 3/2.

Đến đây vào chiều thứ sáu tuần trước khi đèn đỏ được bật. Người đi bộ đang băng qua đường dành cho người đi bộ. Có một bà lão với vẻ mặt lo lắng, chống gậy không bước được một bước. Tôi đến bên ông già và nói nhỏ. “Bà ơi, nắm lấy tay cháu, cháu sẽ dẫn bà đi!”. Bà cụ mừng lắm. “tuyệt vời! Chị giúp em với! “. Tôi lặng lẽ đậu xe cho một bà cụ trên vỉa hè trước cổng quận 10, bà cho biết trên đường đi thăm cháu ngoại, bà bị ngã xe, trật khớp chân và phải. bỏ học.

Tôi với cô ấy đi một thời gian rồi chia tay và quên dặn dò cô ấy phải cẩn thận. Bà nội cười, nắm lấy tay cháu: “Cảm ơn cháu! Cháu biết yêu một người đẹp lắm, tuổi cao sức yếu! Bà sợ qua đường vì một lần bị con trai đi xe đạp đèn đỏ tông phải. Bây giờ.” Rất nhiều tai nạn xảy ra vì lái xe nhanh. Tại sao chúng ta lại vội vàng như vậy? Hôm nay, may mắn được gặp bạn! Nào, đi thôi! “.

Tôi nhìn bà lão tóc bạc phơ, bước đi chập chững, run rẩy mà lòng đầy xót xa. Ôi những người bà, người mẹ cả đời biết lo cho con cái! Giúp bà qua đường là một việc nhỏ nhưng tôi cũng cảm thấy rất vui. Ông bà ta nói: “Hãy yêu thương người hàng xóm như chính mình, con yêu! Đó là bản chất của người Việt Nam! ”

4. Em hãy kể câu chuyện về một người có trái tim ấm áp số 3

Người tốt nhất mà tôi từng gặp là bà tôi. Cô ấy có một tình yêu thương vô hạn dành cho tất cả mọi người.

Chuyện xảy ra khi bà ngoại chở tôi đi học về. Bà đang chở tôi từ trường về nhà trên một con đường dốc và đầy đá. Đột nhiên phanh cô kêu cót két. Thì ra có người nằm bất tỉnh giữa đường mà không có thiết bị, phương tiện nào bên cạnh. Đây là một con đường hoang vắng, ít xe cộ qua lại và không có nhà dân xung quanh. Dù lắc đến đâu, người đàn ông vẫn không đứng dậy. Cuối cùng, cô quyết định đưa người đó đến bệnh viện địa phương cách đó 10 km. Tôi cảm thấy có lỗi với cô ấy khi tôi nhìn con đường rất gồ ghề khi mặt trời đang lặn. Yêu cô ấy hơn nữa vì người đàn ông sau lưng cô ấy vẫn còn nặng tình. Tôi ngồi phía trước. Cô đến bệnh viện mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển nói với bác sĩ.

Sau đó, gia đình nạn nhân đã đến chăm sóc cho người đàn ông này. Cháu tôi lồm cồm bò ra. Trên đường về nhà, cô ấy nói: “Khi lớn lên, hãy nhớ lấy ngày hôm nay và cứu người không tiếc! Nếu mình giúp người thì họ sẽ giúp mình”. Những lời của cô ấy cứ chạy qua tâm trí tôi. Bà là một người rất tốt bụng. Tôi thật hạnh phúc và may mắn khi có một người bà tuyệt vời như vậy.

4. Kể câu chuyện về người có trái tim ngắn nhất số 4

Nó đã bị đông cứng trong vài ngày. Những ngôi nhà hàng xóm đều đóng chặt cửa để tránh gió. Chỉ có vài người trên đường. Trời sáng dần, gió thổi lạnh, mưa như trút nước.

Hôm đó tôi đến máy lọc nước để rửa xà lách. Tôi mặc quần áo ấm và áo mưa. Bên kia, bà già Ron đang múc nước. Cô ấy chỉ mặc váy. Người tôi run lên trong gió lạnh và mưa. Khi cô ấy uống nước xong và chuẩn bị rời đi, cô ấy ngã quỵ. Cô ấy cố dựa vào tường, mắt nhìn tôi như cầu cứu. Tôi hoảng sợ chạy đến giúp cô ấy. Nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của cô ấy, tôi tưởng cô ấy chết cóng. Tôi đưa cô ấy về nhà. Căn nhà tồi tàn và ít đồ đạc: tủ quần áo và giường đơn. Tôi đặt cháu xuống giường và quay lại gọi bà ngoại. Bà tôi rất thông thạo về y học cổ truyền. Bà nội nghe vậy chạy nhanh sang nhà bà Ron.

Sau vài phút suy nghĩ, người chị nói:

– Bà nội bị cảm. Bây giờ hãy đi đốt lửa cho anh ta.

Bà nội chạy về nhà mua áo len để thay cho áo sơ mi ướt của Ron. Cô đắp chăn cho ông già và quay lại lấy những thứ cần thiết để xoa bóp cho ông Ron. Sau đó, bà ngoại cho cháu uống thuốc cảm.
Mười phút sau, bà già Ron ngừng run. Ông lão tức giận chậm rãi mở mắt ra. Ông nội thậm chí không thể ngồi xuống và chỉ bước ra và nhìn bà với ánh mắt biết ơn.

Bà nội nói:

– Chiều, cô ấy sẽ ổn thôi. Ngủ bây giờ và khỏe mạnh.

Bà nội vừa nói vừa kéo chăn lên ngực.

– Quay lại với máy tưới rau. Thỉnh thoảng, ông bà ngoại đến khám bệnh cho bà ngoại.

Đến chiều, mưa mới tạnh. Con gái của bà tôi, anh Hòa đi xe đạp đến. Cô đã rất xúc động khi biết chuyện gì đã xảy ra.

Cô ấy nói với em gái mình:

– Cảm ơn. Tôi không biết mẹ sẽ thế nào nếu không có tôi và Phương!

Hồ ở lại chăm sóc mẹ.

Tôi thì thầm:

– người vợ! Ông. Loan thế nào?

Cô ấy vuốt tóc tôi và cười hiền hậu.

– Hãy yêu thương mọi người như yêu chính bản thân mình!

5. Bài tiểu luận số 5 về lòng thương xót

Hiện nay miền Trung đang trải qua những trận lũ lớn đã cướp đi của cải và đất sản xuất. Ở đây, tôi muốn chia sẻ câu chuyện đó với người dân miền Trung. Đây là câu chuyện.

Một buổi tối, khi hai mẹ con đang xem TV, Hoa kêu lên:

– Mẹ nó, miền trung không đáng thương lắm sao?

– Đúng vậy, ông có biết miền trung hiện đang chịu nhiều thiệt hại không?

– tôi biết. Mẹ ơi! Mẹ ơi, mai cho con ăn cơm rang, con không ăn bún nữa. Tôi tiết kiệm tiền cho những người ở khu vực trung tâm!

– Thôi, muốn ăn bún thì cứ ăn đi. Mẹ có thể cho ăn bao nhiêu tùy thích, cổ vũ cho bé.

Nhưng Hoa vẫn không chịu.

– Mẹ em không cho tiền kiểu đó đâu, để em tự ăn theo cách mình muốn!

Những lời nói đó dường như đã chạm đến trái tim của mẹ.

Bỗng mẹ ôm hoa nói: “Con ơi! “Con trai của tôi!

– Ôi, con gái tôi có một trái tim nhân hậu quá! Được rồi. Được rồi. Tôi sẽ làm bất cứ cái gì bạn muốn.

Hoa Tươi Cười:

– Cảm ơn mẹ!

Câu chuyện nhỏ trên đây rất nhẹ nhàng nhưng có khiến trái tim và tâm trí bạn xao xuyến không?

Cho dù bạn đang xem TV, đọc báo hay đang xem vùng Trung Tây chống chọi với lũ lụt, mọi người đều nên xúc động. Nhưng tại sao lại lãng phí tiền bạc ở đây và ở đó? Hãy cùng lắng nghe trái tim mình và sẻ chia nhiều hơn một chút để tuổi thơ chúng ta đều xứng đáng, trong sáng và đẹp đẽ.

7. Em hãy kể câu chuyện về những bạn học sinh lớp 4 và lớp 6 có tấm lòng ấm áp.

Tôi có cơ hội đọc rất nhiều truyện ngắn hay trong thời gian rảnh rỗi. Tôi ấn tượng nhất câu chuyện về chiếc nồi bị nứt. Câu chuyện thậm chí còn nêu bật lòng thương xót của con người đối với sự vật.

Câu chuyện kể về một người đàn ông với hai cái chum nước lớn. Một trong những chiếc bình bị vỡ và nó đang ở trong tình trạng phân nửa. Những chiếc chậu ban đầu rất tự hào về sự hoàn hảo của chúng, và những chiếc chậu bị nứt là sự hối tiếc vì công việc chưa hoàn thành. Một ngày nọ, một chiếc nồi bị nứt gặp chủ nhân của nó. “Tôi xin lỗi, ông chủ, tôi rất xấu hổ về khả năng của mình.” Người chủ trông có vẻ bối rối. “Bạn đã nỗ lực rất nhiều, nhưng đó chỉ là một nửa lỗi của bạn,” Pat nói. Chủ quán nói ngay. “Không phải lỗi của ngươi, coi chừng bông cải xanh.” Đúng là những hàng cải xanh đang âu yếm đón nắng mai bên bức tường. Cái nồi nứt thì mừng một hồi nhưng về đến nhà thì cạn một nửa. “Tôi xin lỗi, ông chủ,” anh ta thì thầm. cho biết chủ sở hữu. “Bạn không thể thấy rằng chỉ có bắp cải mọc trên bức tường bên cạnh nó sao? Tôi đã sử dụng kẽ hở của bạn để gieo hạt giống bên cạnh bạn. Bạn đã tưới nước cho chúng. Chúng tôi ngắt lá để làm thức ăn và mang ra chợ bán. Nếu không có anh chắc gia đình em đã không được thưởng thức bữa cơm ngon lành này ”.

Câu chuyện này giúp bạn hiểu rằng sự hào phóng và tử tế luôn mang lại phần thưởng cho bạn.

8. Chuyện tử tế 7

Người tốt nhất mà tôi từng gặp là bà tôi. Cô ấy có một tình yêu thương vô hạn dành cho tất cả mọi người.

Chuyện xảy ra khi bà ngoại chở tôi đi học về. Bà đang chở tôi từ trường về nhà trên một con đường dốc và đầy đá. Đột nhiên phanh cô kêu cót két. Thì ra có người nằm bất tỉnh giữa đường mà không có thiết bị, phương tiện nào bên cạnh. Đây là một con đường hoang vắng, ít xe cộ qua lại và không có nhà dân xung quanh. Dù lắc đến đâu, người đàn ông vẫn không đứng dậy. Cuối cùng, cô quyết định đưa người đó đến bệnh viện địa phương cách đó 10 km. Tôi cảm thấy có lỗi với cô ấy khi tôi nhìn con đường rất gồ ghề khi mặt trời đang lặn. Yêu cô ấy hơn nữa vì người đàn ông sau lưng cô ấy vẫn còn nặng tình. Tôi ngồi phía trước. Cô đến bệnh viện mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển nói với bác sĩ.

Sau đó, gia đình nạn nhân đã đến chăm sóc cho người đàn ông này. Cháu tôi lồm cồm bò ra. Trên đường về nhà, cô ấy nói: “Khi lớn lên, hãy nhớ lấy ngày hôm nay và cứu người không tiếc! Nếu mình giúp người thì họ sẽ giúp mình”. Những lời của cô ấy cứ chạy qua tâm trí tôi. Bà là một người rất tốt bụng. Tôi thật hạnh phúc và may mắn khi có một người bà tuyệt vời như vậy.

ở trên là Chia sẻ những câu chuyện bạn đã nghe hoặc đã đọc về những người tốt bụng. Điều tuyệt vời nhất mà dữ liệu lớn muốn thu thập và gửi đến sinh viên. Như vậy các em sẽ có thêm tài liệu tham khảo để viết được những bài văn ý nghĩa về lòng tốt và có nhiều khả năng đạt điểm cao. Bạn chỉ nên xem tài liệu tham khảo và viết theo lời của mình, tránh sao chép nguyên văn.

Xem thông tin hữu ích khác trong phần Tài liệu Dữ liệu lớn.

Xem thêm về bài viết

Kể một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về một người có tấm lòng nhân hậu hay nhất

Kể lại một câu chuyện em đã nghe, đã đọc về một người có tấm lòng nhân hậu là mẫu văn kể chuyện lớp 4 giúp các em học sinh nắm được cấu trúc và cách làm bài văn tự sự. Mời các bạn tham khảo những câu chuyện về lòng tốt dưới đây.
7 đoạn văn ngắn kể chuyện một người tốt bụng hay nhất mà KTHN sưu tầm và gửi đến các bạn dưới đây với ngôn từ mạch lạc, đơn giản sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho các em học sinh. học giỏi tiếng việt
Đề bài: Kể một câu chuyện đã nghe, đã đọc về một người có tấm lòng nhân hậu.
1. Lập dàn ý để kể một câu chuyện về một người có tấm lòng nhân hậu
1. Mở bài:
Giới thiệu nhân vật có tấm lòng nhân hậu mà em định kể.
Tôi có thể đọc, nghe hoặc chứng kiến ​​câu chuyện về người đó.
2. Thân bài:
Trình bày diễn biến của câu chuyện.
3. Kết luận:
Nêu kết thúc của câu chuyện và cảm nhận của bạn về câu chuyện được kể.
2. Kể một câu chuyện ngắn về lòng nhân ái số 1
Trong số tất cả những người tôi đã gặp cho đến nay, người có lòng tốt nhất là bà tôi. Cô ấy có tình yêu thương vô bờ bến dành cho mọi người.
Chuyện xảy ra trên đường bà nội đưa tôi đi học về. Bà đang chở tôi từ trường về nhà trên một con đường dốc và đầy đá. Đột nhiên, phanh của cô kêu lên. Thì ra có người nằm bất tỉnh giữa đường, không có thiết bị, phương tiện nào bên cạnh. Đoạn đường này vắng vẻ, ít xe cộ qua lại và xung quanh không có nhà dân. Dù lắc đến đâu, người đàn ông vẫn không tỉnh dậy. Cuối cùng, chị quyết định đưa người đó đến bệnh viện xã cách đó chục km. Nhìn con đường rất dốc với nắng vỡ đầu, tôi thấy xót xa cho cô ấy. Yêu cô ấy hơn nữa vì người đàn ông sau lưng còn nặng lòng. Tôi ngồi phía trước. Đến bệnh viện, mồ hôi nhễ nhại, cô vừa nói chuyện với bác sĩ vừa thở hồng hộc.
Sau đó, gia đình nạn nhân đã đến lo hậu sự cho người đàn ông. Cháu gái tôi rón rén bước ra. Trên đường về, cô dặn: “Mai sau lớn lên, hôm nay nhớ thương, cứu người không tiếc của mình! Mình giúp người thì người ta sẽ giúp mình”. Những lời nói của cô ấy cứ vang lên trong tâm trí tôi. Bà tôi thực sự có một trái tim nhân hậu. Tôi rất hạnh phúc và may mắn khi có một người bà tuyệt vời như vậy.
3. Kể câu chuyện về một người có tấm lòng nhân hậu số 2
Thành phố Hồ Chí Minh là thành phố lớn và đông dân nhất cả nước. Hàng ngày, những con đường luôn tấp nập người và xe cộ trông như những dòng sông đổ ra biển lớn. Vào giờ cao điểm, nhiều nơi thường xuyên xảy ra ùn tắc giao thông. Vì vậy, việc đi lại gặp khá nhiều khó khăn, nhất là đối với người đi bộ. Ngày nào đi học, tôi cũng chứng kiến ​​cảnh này ở ngã tư Nguyễn Tri Phương và 3 tháng 2, Q.10.
Chiều thứ sáu tuần trước, tôi đến đây khi đèn đỏ bật sáng. Người đi bộ vội vã băng qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ. Có một bà lão chống gậy, vẻ mặt lo lắng không dám bước qua. Tôi đến bên ông cụ, nhẹ nhàng nói: “Bà ơi, cầm lấy tay cháu, cháu sẽ dẫn bà đi!”. Bà cụ vui mừng khôn xiết: “Hay quá! Tôi sẽ giúp bà!”. Tôi bình tĩnh đưa bà cụ lên vỉa hè trước ủy ban quận 10. Bà cụ cho biết đang đi thăm cháu thì bị ngã xe đạp, trật khớp chân, phải nghỉ học ở nhà.
Tôi đi với cô ấy một thời gian thì chia tay và không quên dặn dò cô ấy phải cẩn thận. Bà nội cười, siết chặt tay ông: “Cảm ơn cháu! Cháu ngoan lắm, biết thương người già yếu! Bà rất sợ qua đường vì có lần bị một cậu bé đi xe đạp vượt đèn đỏ tông phải. Bây giờ.” , chúng ta lái xe vội vàng, gây ra nhiều tai nạn. Tại sao chúng ta lại vội vàng như vậy? Hôm nay, tôi may mắn được gặp bạn! Nào, chúng ta đi nào! “.
Tôi nhìn bà cụ tóc bạc phơ, dáng người còng queo, những bước chân chậm chạp, run rẩy mà trong lòng trào dâng niềm tiếc thương. Ôi những người bà, người mẹ đáng kính, cả đời chỉ biết lo cho con cháu! Giúp đỡ bà cụ qua đường là một việc rất nhỏ nhưng tôi cũng thấy hạnh phúc. Như ông bà ta vẫn thường nhắc: “Thương người như thể thương thân, hỡi người! Đó là cốt cách của dân tộc Việt Nam!”.

4. Kể câu chuyện về một người có tấm lòng nhân hậu số 3
Trong số tất cả những người tôi đã gặp cho đến nay, người có lòng tốt nhất là bà tôi. Cô ấy có tình yêu thương vô bờ bến dành cho mọi người.
Chuyện xảy ra trên đường bà nội đưa tôi đi học về. Bà đang chở tôi từ trường về nhà trên một con đường dốc và đầy đá. Đột nhiên, phanh của cô kêu lên. Thì ra có người nằm bất tỉnh giữa đường, không có thiết bị, phương tiện nào bên cạnh. Đoạn đường này vắng vẻ, ít xe cộ qua lại và xung quanh không có nhà dân. Dù lắc đến đâu, người đàn ông vẫn không tỉnh dậy. Cuối cùng, chị quyết định đưa người đó đến bệnh viện xã cách đó chục km. Nhìn con đường rất dốc với nắng vỡ đầu, tôi thấy xót xa cho cô ấy. Yêu cô ấy hơn nữa vì người đàn ông sau lưng còn nặng lòng. Tôi ngồi phía trước. Đến bệnh viện, mồ hôi nhễ nhại, cô vừa nói chuyện với bác sĩ vừa thở hồng hộc.
Sau đó, gia đình nạn nhân đã đến lo hậu sự cho người đàn ông. Cháu gái tôi rón rén bước ra. Trên đường về, cô dặn: “Mai sau lớn lên, hôm nay nhớ thương, cứu người không tiếc của mình! Mình giúp người thì người ta sẽ giúp mình”. Những lời nói của cô ấy cứ vang lên trong tâm trí tôi. Bà tôi thực sự có một trái tim nhân hậu. Tôi rất hạnh phúc và may mắn khi có một người bà tuyệt vời như vậy.
4. Kể câu chuyện về một người có tấm lòng nhân hậu ngắn nhất số 4
Trong vài ngày, trời lạnh cóng. Những ngôi nhà trong xóm đóng cửa kín mít để tránh gió. Trên đường chỉ lác đác những người qua lại. Trời sáng dần, gió thổi lạnh, mưa như trút nước.
Hôm đó, tôi đến máy nước để rửa xà lách. Tôi mặc quần áo ấm và áo mưa. Bên kia, bà già Loan đang lấy nước. Cô ấy chỉ mặc một chiếc váy. Mưa gió lạnh buốt khiến cô rùng mình. Khi cô ấy lấy nước xong và chuẩn bị rời đi, cô ấy ngã quỵ. Cô ấy cố dựa vào tường, mắt nhìn tôi như cầu cứu. Tôi hốt hoảng chạy đến đỡ cô ấy dậy. Nhìn khuôn mặt xanh xao của cô ấy, tôi biết cô ấy đang chết cóng. Tôi đưa cô ấy về nhà. Căn nhà tồi tàn, ít đồ đạc: tủ quần áo và một chiếc giường đơn. Tôi dìu bà vào giường và quay lại gọi bà ngoại. Bà tôi rất thông thạo về y học thông thường. Nghe tôi nói vậy, bà nội vội chạy sang nhà bà Loan.
Sau vài phút cân nhắc, người chị nói:
– Bà nội bị cảm. Bây giờ hãy đi đốt lửa sưởi ấm cho anh ấy.
Bà tôi chạy về nhà lấy một chiếc áo len để thay cho chiếc áo đang ướt của Loan. Cô trùm chăn cho ông già rồi quay lại lấy những thứ cần thiết để xoa bóp cho ông Loan. Sau đó, bà ngoại cho cháu uống thuốc cảm.Mười phút sau, bà già Loan hết run. Ông già ấm ức và bà lão từ từ mở mắt. Ông nội không thể ngồi dậy mà chỉ nhìn tôi và bà bằng ánh mắt biết ơn.
Bà tôi nói:
– Chiều, cô ấy sẽ ổn thôi. Bây giờ, đi ngủ và khỏe mạnh.
Bà tôi kéo tấm chăn lên ngực và nói với tôi:
– Em đến cái máy tưới rau về. Thỉnh thoảng, ông bà nội chúng tôi sẽ đến kiểm tra tình hình của bà cụ.
Đến chiều, cơn mưa chỉ còn nhẹ. Cô Hoa, con gái của bà cụ đi xe đạp đến. Cô ấy đã rất xúc động khi biết chuyện gì đã xảy ra.
Cô ấy nói với em gái mình:
– Con cảm ơn mẹ nhiều, nếu không có con và Phương thì không biết mẹ con sẽ như thế nào!
Chị Hoa ở lại chăm sóc mẹ.
Tôi thì thầm:
– Bà ơi! Bạn có tốt với anh Loan không?
Cô ấy vuốt tóc tôi và cười hiền hậu.
– Yêu người như thể thương thân!
5. Bài văn về tấm lòng nhân hậu số 5
Hiện nay miền Trung đang xảy ra trận lũ lụt rất lớn đã cướp đi của cải và đất sản xuất. Để chia sẻ với người dân miền Trung, sau đây, tôi xin kể một câu chuyện về điều đó. Câu chuyện như sau:
Một buổi tối, khi hai mẹ con đang xem tivi, Hoa kêu lên:
– Mẹ ơi, miền Trung khổ lắm phải không!
– Đúng vậy, anh có biết hiện nay miền Trung đang chịu thiệt thòi rất lớn không?
– Tôi biết. A, mẹ! Mai mẹ cho con ăn cơm rang nhé, con không ăn phở nữa đâu. Tôi để dành tiền cho bà con miền Trung!
– Thôi con thích ăn phở thì cứ ăn đi, mẹ cho bao nhiêu cũng được, ủng hộ.
Nhưng Hoa vẫn không chịu:
– Con thích thì tự nuôi chứ không phải mẹ cho tiền như vậy!
Câu nói đó dường như đã chạm đến trái tim của mẹ.
Bỗng mẹ ôm hoa nói: “Con ơi!
– Ôi, con gái tôi có một trái tim nhân hậu quá! Được rồi, được rồi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì bạn muốn.
Bông hoa cười:
– Cảm ơn mẹ!
Câu chuyện nhỏ trên đây có khiến trái tim, suy nghĩ của bạn rung động, dù rất nhẹ nhàng?
Khi xem tivi, đọc báo, nhìn cảnh miền Trung phải chống chọi với lũ lụt, ai cũng phải chạnh lòng. Nhưng tại sao vẫn còn lãng phí tiền bạc ở chỗ này, chỗ kia. Hãy một lần lắng nghe trái tim mình để sẻ chia thêm một chút, để chúng ta được trong sáng và tươi đẹp với tuổi thơ, tuổi thơ mà ai cũng đáng có.
7. Kể chuyện một người có tấm lòng nhân hậu lớp 4 số 6
Tôi có cơ hội đọc rất nhiều truyện ngắn hay trong thời gian rảnh rỗi. Tôi ấn tượng nhất câu chuyện Chiếc nồi bị nứt. Câu chuyện nhấn mạnh lòng nhân từ của con người, ngay cả đối với đồ vật.
Câu chuyện kể về một người đàn ông có hai cái chậu lớn để đựng nước. Một chiếc nồi bị nứt nên hiện trạng chỉ còn một nửa. Chiếc nồi nguyên bản rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, chiếc nồi bị nứt là sự hối lỗi, day dứt vì nhiệm vụ chưa hoàn thành. Một ngày nọ, chiếc nồi bị nứt gặp người chủ: “Xin lỗi ông chủ, tôi rất tiếc về khả năng của mình, tôi cảm thấy rất xấu hổ”. Chủ quán cau mày không hiểu. Pot nói tiếp: “Công sức anh bỏ ra rất nhiều nhưng chỉ có một nửa là lỗi của em”. Chủ nhân lập tức nói: “Ngươi không có lỗi, để ý luống cải xanh.” Đúng là những hàng cải xanh đang âu yếm đón ánh nắng ban mai rực rỡ bên hàng rào. Cái nồi bị nứt thì mừng một lúc, nhưng khi về đến nhà vẫn chỉ còn một nửa nước. Nó thì thào: “Em xin lỗi sếp”. Người chủ nói: “Em không thấy bắp cải chỉ mọc ở hàng rào, bên em sao? Tôi đã tận dụng sự rạn nứt của bạn và gieo những hạt giống về phía bạn. Bạn đã tưới nước cho chúng. Chúng tôi cắt những chiếc lá đó để làm thức ăn, mang ra chợ bán. Nếu không có anh, gia đình em sẽ không có bữa cơm ngon lành này ”.
Câu chuyện giúp chúng ta hiểu rằng làm người bao dung và nhân hậu thì luôn được đền đáp xứng đáng.
8. Chuyện Tử tế số 7
Trong số tất cả những người tôi đã gặp cho đến nay, người có lòng tốt nhất là bà tôi. Cô ấy có tình yêu thương vô bờ bến dành cho mọi người.
Chuyện xảy ra trên đường bà nội đưa tôi đi học về. Bà đang chở tôi từ trường về nhà trên một con đường dốc và đầy đá. Đột nhiên, phanh của cô kêu lên. Thì ra có người nằm bất tỉnh giữa đường, không có thiết bị, phương tiện nào bên cạnh. Đoạn đường này vắng vẻ, ít xe cộ qua lại và xung quanh không có nhà dân. Dù lắc đến đâu, người đàn ông vẫn không tỉnh dậy. Cuối cùng, chị quyết định đưa người đó đến bệnh viện xã cách đó chục km. Nhìn con đường rất dốc với nắng vỡ đầu, tôi thấy xót xa cho cô ấy. Yêu cô ấy hơn nữa vì người đàn ông sau lưng còn nặng lòng. Tôi ngồi phía trước. Đến bệnh viện, mồ hôi nhễ nhại, cô vừa nói chuyện với bác sĩ vừa thở hồng hộc.
Sau đó, gia đình nạn nhân đã đến lo hậu sự cho người đàn ông. Cháu gái tôi rón rén bước ra. Trên đường về, cô dặn: “Mai sau lớn lên, hôm nay nhớ thương, cứu người không tiếc của mình! Mình giúp người thì người ta sẽ giúp mình”. Những lời nói của cô ấy cứ vang lên trong tâm trí tôi. Bà tôi thực sự có một trái tim nhân hậu. Tôi rất hạnh phúc và may mắn khi có một người bà tuyệt vời như vậy.
Trên đây là Kể một câu chuyện bạn đã nghe hoặc đã đọc về một người có trái tim nhân hậu những gì hay nhất mà KTHN đã sưu tầm được và muốn gửi đến các bạn học sinh. Qua đó, các em sẽ có thêm tài liệu tham khảo để viết cho mình một bài văn về lòng tốt đầy ý nghĩa và dễ đạt điểm cao. Bạn chỉ nên xem tài liệu tham khảo và viết theo cách của mình, tránh sao chép nguyên văn.
Mời các bạn tham khảo thêm những thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Tài liệu của KTHN.

#Kể #một #câu #chuyện #đã #được #nghe #hoặc #được #đọc #về #một #người #có #tấm #lòng #nhân #hậu #hay #nhất


#Kể #một #câu #chuyện #đã #được #nghe #hoặc #được #đọc #về #một #người #có #tấm #lòng #nhân #hậu #hay #nhất

KTHN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button