Với dàn ý vẻ đẹp của bức tranh cuộc sống trong bài thơ Vội vàng, các em có thể cảm nhận được bức tranh cuộc sống đẹp đẽ, tươi sáng cùng với tình yêu cuộc sống thiết tha, cháy bỏng của nhà thơ Xuân Diệu.

I. Dàn ý vẻ đẹp của bức tranh cuộc sống trong bài thơ Vội vàng

1. Mở bài

– Thơ Xuân Diệu mang nhiều ý tứ mượn từ thơ Pháp, nhưng cơ hồ rằng chẳng có khi nào ta thấy nó quá lạc lõng, xa xôi mà chỉ thấy “một cái dáng dấp yêu kiều, cốt cách phong nhã của điệu thơ, một cái gì rất Việt Nam, đã quyến rũ ta”.

– Vội vàng là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ ấy, đặc biệt khi Xuân Diệu viết về và nghĩ về bức tranh cuộc sống trong đoạn thơ đầu tiên, người ta thấy một cái gì đó rất say sưa, rất náo nhiệt, dẫu chỉ là một thứ gì đó rất đơn giản như cái cây ngọn cỏ, cũng mang trong mình một nguồn sống dồi dào tiềm ẩn.

2. Thân bài

a. Bốn câu đầu “Tôi muốn…bay đi”:

– Muốn tắt nắng, muốn buộc gió để giữ lại những gì tươi đẹp nhất của mùa xuân, muốn giữ tinh túy mùa xuân là màu nắng nhàn nhạt, hương gió thoang thoảng hương hoa để ôm ấp tận hưởng cho thỏa tấm lòng khát vọng
– Tổng hòa của hai cái tôi biệt lập nhưng kết hợp vô cùng ăn ý, một cái tôi bồng bột, hồn nhiên với khát khao mộng tưởng hoang đường, một cái tôi ngông cuồng mạnh mẽ muốn làm chủ cả thiên nhiên, trời đất.

b. 7 câu thơ tiếp “Của ong bướm…cặp môi gần”:

* Bức tranh thiên nhiên rực rỡ, căng tràn nhựa sống:
– Vị ngọt ngào, thanh dịu của mật ong, vừa đậm đặc vừa trong trẻo, thậm chí còn mang một mùi thơm tinh tế, cùng với đó ong đen, bướm vàng dường như làm cho bức tranh thêm phần sinh độn
– Những đóa hoa rực rỡ in trên cái nền xanh ngắt của “đồng nội”, còn cả sự lãng mạn nên thơ của “cành tơ phơ phất”, sự lả lướt non mềm, nữ tính đầy ý nhị ấy làm cho mùa xuân càng trở nên bay bổng, tuyệt vời
– Người thi sĩ còn lắng lại để nghe được tiếng chim oanh đang mải miết ca một “khúc tình si”, đôi mắt mơ màng và ánh nắng nhàn nhạt khẽ xuyên qua rèm mi.
– “Mỗi buổi sáng Thần Vui hằng gõ cửa”, Xuân Diệu yêu cuộc sống, yêu cuộc đời tha thiết, mỗi một ngày, một phút, một giây đều trân quý, mỗi buổi sáng thức giấc, được mở mắt nhìn mùa xuân đối với ông là điều quá đỗi hạnh phúc và vui sướng.

* Bức tranh tình yêu lẩn khuất trong bức tranh thiên nhiên làm nên bức tranh cuộc sống tuyệt vời:
– Dường như mỗi cảnh vật trong Vội vàng đều có đôi có cặp, người ta chẳng thấy ai lẻ bóng cô đơn, ví như ong có bướm, nắng có gió, lá thì cũng có “cành tơ phơ phất”, hoa thì cũng có cả một “đồng nội xanh rì”, chim yến chim oanh cũng là một cặp song hành cùng ca “khúc tình si”, còn người thi nhân có lẽ cũng có trong tim một hình bóng thiếu nữ với rèm mi đẹp.
– “Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần”. Đó là sự chuyển đổi cảm xúc vi diệu, Xuân Diệu nhẹ nhàng bắt nhịp cho người đọc đi từ những xúc cảm tinh tế như thị giác, thính giác, đến cảm xúc trong tâm hồn rồi bỗng nhiên bẻ lái sang vị giác với từ “ngon” một cách điệu nghệ và ngỡ ngàng.
– “Ngon” ở đây mang một phong vị mới, trừu tượng và thực tế “như cặp môi gần”.

=> Vẻ đẹp của thiên nhiên cuối cùng cũng quay về lấy vẻ đẹp mơn mởn căng tràn sức sống của con người làm chuẩn hóa, mùa xuân bắt đầu từ tâm hồn thi nhân, từ tình yêu của thi nhân, từ vẻ đẹp tươi trẻ, xuân sắc của cô gái đang độ hai mươi.

3. Kết bài

– Nêu cảm tưởng về Xuân Diệu và bức tranh cuộc sống trong Vội vàng.
 

II. Bài văn mẫu vẻ đẹp của bức tranh cuộc sống trong bài thơ Vội vàng

Nhà phê bình văn học nổi tiếng Hoài Thanh trong cuốn Thi nhân Việt Nam đã từng dùng những từ ngữ rất thú vị để nói về Xuân Diệu, một hồn thơ lạ giữa thi đàn Việt Nam những năm 1932-1941 rằng: “Bây giờ khó mà nói được cái ngạc nhiên của làng thơ Việt Nam hồi Xuân Diệu mới đến. Người đã tới giữ chúng ta với một y phục tối tân và chúng ta đã rụt rè không muốn làm thân với con người có hình thức phương xa ấy”. Nói Xuân Diệu “tối tân” chính là nói đến cái phong cách viết thơ độc đáo của người thi nhân với tâm hồn phức tạp này, thơ ông mang nhiều ý tứ mượn từ thơ Pháp, nhưng cơ hồ rằng chẳng có khi nào ta thấy nó quá lạc lõng, xa xôi mà chỉ thấy “một cái dáng dấp yêu kiều, cốt cách phong nhã của điệu thơ, một cái gì rất Việt Nam, đã quyến rũ ta”. Vội vàng là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ ấy, đặc biệt khi Xuân Diệu viết về và nghĩ về bức tranh cuộc sống trong đoạn thơ đầu tiên, người ta thấy một cái gì đó rất say sưa, rất náo nhiệt, dẫu chỉ là một thứ gì đó rất đơn giản như cái cây ngọn cỏ, cũng mang trong mình một nguồn sống dồi dào tiềm ẩn.

Hồn thơ Xuân Diệu dẫu lúc vui hay lúc buồn thì giọng thơ ông vẫn luôn dào dạt, tha thiết và nồng nàn, tưởng như có lẽ Xuân Diệu chỉ buồn vì mình khao khát, ham muốn cuộc sống tươi đẹp này quá, cứ buồn trước, tiếc trước vì sợ cái tốt đẹp nhất trần đời ấy sẽ như pháo hoa chóng tàn…(Còn tiếp_

>> Xem bài mẫu đầy đủ Vẻ đẹp của bức tranh cuộc sống trong bài thơ Vội vàng tại đây.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *